Chương 53

Lâm Quốc An vỗ tay cái bốp: “Đúng vậy. Chính vì muốn Tiểu Vãn luôn đứng nhất, đem lại vinh dự và kiếm tiền cho nhà mình, nên cả gia đình ta phải cùng nhau ủng hộ nó hết mình!”

Trương Thu Yến thấy lão tam đúng là muốn gây chuyện, lập tức hối hận vì vừa rồi lỡ mồm.

Ông nội Lâm thì chẳng nghĩ nhiều, trong lòng đã thấy thằng cháu đích tôn như vậy là quá nở mày nở mặt rồi. Cho dù không kiếm được tiền thì cũng coi như mang tiếng thơm về cho nhà. Ông chép miệng: “Tiểu Vãn đã đi học rồi, thì còn cần ủng hộ cái gì nữa?”

Lâm Quốc An vội chen lời: “Cha à, nhà mình cách trường tiểu học xa lắc xa lơ, để thằng nhỏ đi một mình, cha mẹ yên tâm nổi sao?”

“Có gì mà không yên tâm, con cái nhà người ta chẳng phải đều thế cả à?” Bà nội Lâm lập tức phản bác.

Lưu Thắng Nam thì nhảy dựng lên: “Mẹ, sao mà yên tâm được, lỡ đâu thằng bé té cái uỵch thì sao, nhỡ đâu gặp lợn rừng thì sao?”

“!”

Lâm Quốc An ôm mặt, làm ra vẻ bi tráng: “Con chỉ có một đứa con trai này thôi, lại còn giỏi giang thế này, nó chính là mạng sống của con đó. Ai cũng đừng hòng ngăn cản, con phải đưa rước nó đi học mỗi ngày. Con nguyện làm trâu làm ngựa cho nó!”

Lưu Thắng Nam cảm động rưng rưng: “Ôi, cha nó, anh thương con mình quá đi mất.”

Ông nội Lâm nghiêm mặt: “Thế mày còn đi làm thì sao?”

“Buổi sáng con đưa đi, chiều con đón về. Trưa thì để nó ăn ở trường là được.”

Bà nội Lâm cau mày: “Thế chẳng phí công lắm à?”

“Phí gì mà phí, thằng Vãn nhà mình là đứa có thể kiếm tiền đó. Con chăm sóc cho nó đàng hoàng, thì nó càng dễ được thưởng!” Nói rồi anh quay sang con trai: “Tiểu Vãn, con có tự tin không?”

Lâm Vãn nào dám làm kẻ bội tình, bèn phối hợp gật đầu: “Cha đưa con đi thì con mới tự tin.”

Lâm Quốc An lập tức bồi thêm: “Cha mẹ, con chỉ có đúng một đứa con trai này thôi, đúng một đứa, nó chính là mạng sống của con!”

Nghe ông bố gào lên như xé ruột gan, Lâm Vãn thấy răng mình ê buốt, suýt nữa đưa tay che mặt.

Bà nội Lâm còn định mở miệng, nhưng bị ông nội ngăn lại. Ông nội nghiêm túc nhìn thằng cháu: “Tiểu Vãn, nói thật với ông, con có thể thi đứng nhất không?”

Trong lòng Lâm Vãn có hơi lo lắng. Chuyện này đâu dám chắc, biết đâu trong trường còn lắm cao thủ. Hồi xưa cậu đi học, học sinh giỏi thi điểm tuyệt đối chẳng thiếu.

Nhưng tình hình giờ đây, nói lùi thì không được, đành cắn răng: “Ông ơi, con làm được.”

“Được, thế thì để thằng bé đi học trước đã. Còn thằng ba đưa đón một thời gian, chờ kỳ thi đầu tiên xem kết quả thế nào rồi tính tiếp.”

Lâm Quốc An mừng quýnh: “Cha, cha đúng là công bằng quá!”

Bà nội Lâm phẩy tay: “Thôi được rồi, đi ăn cơm cái đã, chiều còn phải ra đồng nữa.”

Nhà anh cả với nhà anh hai thì mặt mũi chẳng vui, nhưng chẳng dám nói gì. Theo như lão tư bảo, thì Lâm Vãn đi học còn đem được tiền về cho nhà kia mà.

Một lần thi được thưởng hẳn năm đồng. Trong khi họ làm cả ngày ngoài đội sản xuất cũng chỉ có hai hào, cộng lại một tháng chưa tới sáu đồng, mà cuối năm mới phát. Đôi khi công điểm thiếu còn chẳng được lĩnh đủ.

Chiều hôm ấy, cả nhà lại ra đồng làm việc. Chỉ có Lâm Vãn – giờ thành “người trí thức” duy nhất của nhà – thì ở nhà ngồi ôn bài, hăng hái quyết tâm vì phần thưởng nhất bảng. Lâm Hạ Sinh cũng lon ton ngồi kè kè bên cạnh học theo.