Chương 10

Lần đầu tiên Ngụy Vũ Huyên gặp Tạ Yến Chỉ đã bị vẻ mặt lạnh lùng của anh dọa cho phải trốn sau lưng mẹ.

Nhưng điều đó lại càng khiến cô khao khát hơn. Cô sống mười tám năm, chưa có cảm giác với cậu con trai nào, duy chỉ có Tạ Yến Chỉ là có hơi sợ.

Nghĩ đến Tạ Yến Chỉ, lại không thể không nghĩ đến người chị gái nữ chính của cô, người đã bị linh hồn từ thế giới khác chiếm lấy thân xác, Ngụy Viện.

Cô ta đã xuống nông thôn hơn nửa tháng rồi, không biết đã tìm được Tạ Yến Chỉ chưa nhỉ?

Ngụy Vũ Huyên nghĩ đến cảnh Ngụy Viện và Tạ Yến Chỉ sóng vai bên nhau, sắt cầm hòa minh trong giấc mơ, thực ra vẫn có chút để tâm.

Cuối giấc mơ là cảnh đám cưới của Tạ Yến Chỉ và Ngụy Viện, Ngụy Vũ Huyên nghĩ lại mà ngứa cả răng.

Tạ Yến Chỉ nhà anh giỏi lắm, cưới người khác mà vui ra mặt, cứ cười mãi thôi!

Lúc Ngụy Vũ Huyên và Tạ Yến Chỉ kết hôn, trên mặt Tạ Yến Chỉ không có một biểu cảm nào, lạnh như băng như thể cô nợ tiền anh vậy.

Phải biết rằng Ngụy Vũ Huyên đã mang theo không ít của hồi môn đấy!

Mặc dù sau khi ly hôn, cô đã thu dọn lại đồ đạc của mình không thiếu một thứ, thậm chí dưới sự xúi giục của mẹ còn lấy đi không ít đồ của nhà họ Tạ.

Nghĩ đến đây Ngụy Vũ Huyên có hơi chột dạ.

Nhưng cô lập tức lại lý lẽ hùng hồn.

Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, đại nạn đến thì mỗi người một ngả, có gì sai đâu? Tạ Yến Chỉ phải đến Tây Bắc làm công trình xây dựng, người bình thường nào cũng sẽ chạy thôi!

Hơn nữa, Tạ Yến Chỉ không chỉ đối xử với cô không dịu dàng, mà ở trong phòng còn hơn thế nữa!

Nhà của họ Tạ trong khu tập thể không nhỏ nhưng nhà họ Tạ đông người mà, Tạ Yến Chỉ lại trẻ tuổi khí thịnh, ở phương diện kia cũng không hề tiết chế. Những lúc Ngụy Vũ Huyên không chịu nổi chỉ có thể nén tiếng kêu trong cổ họng, có lúc Tạ Yến Chỉ còn bịt miệng cô lại, mấy lần làm cho mặt cô ngày hôm sau còn hằn cả vết.

Còn anh thì sao? Tạ Yến Chỉ tự mình hành hạ cô đến người đầy vết bầm tím, lại không cho cô để lại dấu vết gì trên người anh, ngày hôm sau vẫn mặc quân phục nghiêm chỉnh, ngay ngắn như thường.

Người này đúng là từ đầu đến cuối đều không dịu dàng!

Ngụy Vũ Huyên càng không cảm thấy việc mình bỏ đi lúc đó là sai.

Trong lòng thoải mái, Ngụy Vũ Huyên thở phào một hơi dài, hoàn toàn không còn gánh nặng gì.

Tàu chạy hai ngày một đêm, mới từ từ tiến vào Tây Bắc.

Mông của Ngụy Vũ Huyên sắp ngồi đến tê dại, hơn nữa càng đi về phía bắc thời tiết càng lạnh, Ngụy Vũ Huyên đã quấn mình như cái bánh chưng mà vẫn thấy rét, chủ yếu là ở chân.

Cô chưa từng đến phương bắc, mẹ cô Chu Nhã cũng chưa từng đến, quần áo, mũ, khăn quàng, găng tay đều chuẩn bị đầy đủ, chỉ duy nhất quên mất đôi chân.

Ngụy Vũ Huyên vẫn đang đi đôi bốt da nhỏ yêu thích của mình, mùa đông ở Thượng Hải đi thêm đôi tất len cashmere còn hơi ra mồ hôi nhưng bây giờ đã không còn cảm giác gì nữa rồi.