Chương 9

Được Lý Tú Nga giúp đỡ, Chúc Xuân Nhu thật sự đưa Thẩm Uyển Chi về nhà, mới đi được vài bước liền nghe được âm thanh bén nhọn của mẹ chồng Thẩm lão thái: “Hay cho Trương Thúy Anh cô, cháu trai lớn của tôi mua bánh hạch đào về vậy mà cô dám ăn mảnh, ai chao tôi đúng là mệnh khổ mà, con trai vất vả nuôi lớn đều thành nhà người ta, cái đồ bất hiếu nhà cô, tôi nói cho cô biết, chuyện này tôi không để yên cho cô đâu……”

Hay lắm, dựa theo đức hạnh của Thẩm lão thái, chuyện này ít nhất cũng lăn lộn Trương Thúy Anh hơn nửa tháng.

Thẩm Uyển Chi nghĩ thầm, hy vọng Trương Thúy Anh không có tới gây chuyện, cha mẹ cũng đừng luôn muốn tìm đối tượng cho mình.

Nửa tiếng sau Thẩm Kiến Quốc và Thẩm Ngọc Cảnh mới trở về, mọi người vốn dĩ đã làm việc nửa ngày, đừng nói ăn cơm đến nước cũng chưa uống một ngụm.

Loại ồn ào nhốn nháo trong nhà này đều là chút chuyện lông gà vỏ tỏi, cán bộ thôn phạt đánh 30 gậy cũng tính là đã giải quyết.

Từ xưa thanh quan khó ngăn việc nhà, ai cũng nói không được.

Đến nỗi sau đó lại nháo nhào thì đó cũng là chuyện trong nhà, chỉ cần không đánh nhau, không ảnh hưởng công việc, chuyện này liền coi như xong.

Cán bộ thôn dẫn đầu đi rồi, người vây xem cũng sôi nổi tản ra.

“Ba, anh tư, mau tới ăn cơm.” Chúc Xuân Nhu đi hâm nóng lại đồ ăn trước, Thẩm Uyển Chi thấy bọn họ về liền chạy nhanh ra đón cha và anh tư vào ăn cơm.

“Em gái họp chợ hôm nay chơi vui không?” Thẩm Ngọc Cảnh sau khi ngồi xuống liền đưa đũa cho cha, rồi mới lấy đũa cho mình, anh thật đói không chịu được, vừa ăn cơm vừa không quên hỏi em gái chuyện hợp chợ.

“Cũng được, rất đông người.” Chính là không có cái gì để mua, so với hàng hoá đa dạng đủ loại ở đời sau đúng là chênh lệch rất lớn, Thẩm Uyển Chi lại hỏi Thẩm Ngọc Cảnh bán nấm được bao nhiêu tiền.

“Nhiều như vậy à? Không tệ không tệ, nếu không thì ngày mai chúng ta lại đi hái đi, ngày kia lại đem đi bán.”

Thì ra chỉ có Thẩm Uyển Chi cảm thấy hai đồng sáu là ít, trong nhà đều cảm thấy số tiền này cũng không tệ lắm, xem ra là do cô không thỏa mãn.

Chỉ là ngày mai không nhất định có thể hái được, nói thật vị trí trước núi chỉ bao lớn như vậy, người cả thôn đều muốn đi hái, sao có thể lần nào cũng hái được nhiều như vậy chứ.

“Ngày mai không chắc có thể hái được nhiều như vậy, chỗ chúng ta đã hái ít nhất cũng phải một tuần thì mới có thể mọc cái mới ra được.”

Thẩm Ngọc Cảnh gãi gãi đầu: “Vậy à?” Sao lại mọc chậm như vậy chứ?

Lúc hai anh em nói chuyện, Chúc Xuân Nhu và Thẩm Kiến Quốc cũng nhắc tới chuyện của Thẩm lão thái và Trương Thúy Anh.

“Cuối cùng xử lý thế nào?” Chúc Xuân Nhu hỏi chuyện của Trương Thúy Anh và Thẩm lão thái.

“Còn xử lý sao nữa, nói hai bên một trận, bảo bọn họ đừng gây sự sống hoà thuận chứ sao.”

“Có mẹ ông và Trương Thúy Anh ở đó, có thể sống hoà thuận mới là lạ.” Thái độ Chúc Xuân Nhu nhắc tới hai người này cũng không hề tốt.

Thẩm Kiến Quốc nói: “Đó là chuyện của bọn họ.” Đều là người trưởng thành rồi, ông còn có thể bắt bọn họ sống như thế nào à? Lười đi quản bọn họ.

Chúc Xuân Nhu cũng lười nhắc tới hai người kia, dù sao hiện tại Thẩm lão thái không dám chạy tới nhà bà khoa tay múa chân, vậy đã đủ rồi, các nhà đóng cửa lại tự mình sinh hoạt, không muốn quản nhà người khác.

“Đúng rồi, tôi nghe nói hôm nay có người đồn chuyện Lưu Nhị Oa đào được thỏi vàng, cũng không biết ai rảnh rỗi như vậy, vậy mà đồn loại chuyện này.” Chúc Xuân Nhu lại nói lời đồn nghe được cho chồng nghe.

Thẩm Kiến Quốc nghe xong thiếu chút nữa bẻ đôi đũa, ông đã nói con người Thẩm Kiến Nghiệp này lười biếng như thế mà đột nhiên lại vác xác đi giúp quả phụ gánh nước là sao, thì ra là nghe được lời đồn như vậy.

Ông vẫn rất hiểu đứa em trai thứ hai này của mình, đời này Thẩm Kiến Nghiệp tuyệt đối sẽ không háo sắc, nhưng mà mười phần tham tài lại còn lười.

Vốn dĩ năm đó trong nhà giới thiệu cho Thẩm Kiến Nghiệp một cô gái ở cách vách thôn, cô gái kia lớn lên ôn ôn nhu nhu, diện mạo cũng không kém, anh lại chết sống không đồng ý, sau đó một hai phải chọn Trương Thúy Anh trong thôn mình.

Mọi người khi đó đều khó hiểu, sau này trong một lần uống say anh mới thành thật nói, cưới Trương Thúy Anh là anh nhìn trúng khả năng làm việc của bà ta, nhiều năm như vậy Thẩm Kiến Nghiệp thật đúng là giữ cái tiêu chuẩn thực tế này đến vững vàng ổn thỏa.

Trương Thúy Anh làm việc kiếm công điểm so với Thẩm Kiến Nghiệp còn nhiều hơn hai điểm, người lười biếng như vậy mà không hiểu sao Trương Thúy Anh lại cảm thấy ai cũng nhớ thương Thẩm Kiến Nghiệp nhà bà ta.

“Xem ra hôm nay còn phải xử lý chuyện lời đồn trong thôn này, bằng không đều đồn thỏi vàng này đó sẽ ảnh hưởng tiến độ làm việc của mọi người.”

Chúc Xuân Nhu nghĩ đây là chuyện trong thôn, bà chỉ là cảm thấy cô nhi quả phụ người ta đeo lời đồn như vậy trên lưng sẽ không sống yên ổn được.

Tới chiều, trong thôn phát loa khoảng chừng nửa tiếng về phê bình thành phần xấu lan truyền tin đồn bậy bạ.

Chuyện này cứ vậy mà cho qua.

Mấy ngày kế tiếp Thẩm Uyển Chi ở nhà còn có thể nghe được âm thanh Thẩm lão thái mắng chửi, qua một lát sau hai người lại bắt đầu ồn ào, cũng không nháo lớn, chỉ là bà một câu tôi một câu tới tới lui lui.

Thẩm Kiến Quốc cũng đi nhậm chức, thành bí thư chi bộ trong thôn.

Không tới hai ngày, Thẩm Bảo Trân mang theo Nữu Nữu về nhà, chủ yếu là giúp em gái xem mắt, muốn về hỏi ý kiến mẹ và em gái một chút, nếu có thể thì hẹn thời gian để hai người gặp nhau một cái.

Hai ngày này Nữu Nữu có chút bị cảm ho, vẫn luôn không khoẻ, bệnh phong thấp của mẹ chồng ở nhà lại tái phát, chân đau đến đi không nổi, cô ấy muốn đưa con về theo, thuận tiện nhờ mẹ trông giúp mấy ngày.

Trước đây lướt video, Thẩm Uyển Chi thích nhất là xem người ta bị cha mẹ đủ loại chiêu thức giục kết hôn, nhưng cô trăm triệu không nghĩ tới là bản thân sẽ có ngày này, còn là lấy lý do tới tuổi bị bức đi xem mắt.

Cô cho rằng có thể dùng tình cảm thân thiết giữa mình và cha mẹ mà phân tích suy nghĩ của mình một chút thì bọn họ sẽ để mình ngốc ở nhà thêm mấy năm, nào ngờ chuyện xem mắt này vẫn là trốn không thoát.

Chúc Xuân Nhu nhìn ra ý tưởng của Thẩm Uyển Chi, qua cơm trưa, dỗ Nữu Nữu ngủ rồi thì gọi hai đứa con gái tới cạnh mình.

“Uyển Nhi, mẹ biết suy nghĩ của con, cha mẹ đương nhiên cũng muốn để con ở nhà với chúng ta thêm mấy năm, nhưng sớm muộn gì con cũng phải gả chồng, con không nóng nảy, nhưng con trai ưu tú ở cái tuổi này cũng không quá nhiều, đến lúc đó nếu con bỏ lỡ lần này, tuổi lớn một chút, không chỉ có người trong thôn chỉ chỉ trỏ trỏ con, con lại phải chọn cũng giống nhau, cuộc sống sau này cũng không sống yên ổn có đúng không.”

Thẩm Bảo Trân cũng nói: “Đúng vậy, em gái, chúng ta đi xem cũng chưa nói phải lập tức kết hôn, nếu mà nhìn thấy thích hợp thì có thể ở chung trước.”

Thẩm Uyển Chi đã thấy rõ rồi, xem ra chuyện hôn nhân trong mắt cha mẹ ở niên đại này là chuyện rất quan trọng của đời người, tới tuổi thì nên kết hôn, cũng không có liên quan mấy tới những chuyện khác.

Nhà cô còn tính là tốt, ít nhất nghiêm túc giúp mình chọn lựa, cũng không trực tiếp nhìn trúng liền cưỡng ép cô.

Trong thôn cũng không ít bị ép buộc gả chồng, tưởng tượng như vậy, Thẩm Uyển Chi cuối cùng vẫn thở ra, cũng không thể để cha mẹ vẫn luôn nhọc lòng: “Được, vậy đi xem trước.” Lần đầu tiên trong đời đi xem mắt, Thẩm Uyển Chi không nghĩ tiến tới nhanh như vậy.

Thẩm Bảo Trân thấy em gái đồng ý, liền nói với tình huống người nhà kia với mẹ: “Chính là Cung Tiêu Xã ở trấn trên, chẳng qua không phải là bộ tốt nhất, là bộ mua bán, năm nay 21, dì cả nhà anh liền trụ cách vách của chúng ta, tiểu tử này con đã thấy qua, lớn lên mày rậm mắt to, đoan đoan chính chính.”

Chúc Xuân Nhu nghe xong điều kiện này đã mười phần vừa lòng, làm việc ở Cung Tiêu Xã đã đủ vừa lòng, còn là bộ mua bán, một người phải phụ trách mấy cái trấn mua bán qua lại, đây chính là công việc rất tốt nha.

“Anh em trong nhà có bao nhiêu? Cha mẹ thế nào?”

“Có ba anh chị em, ở trên có một anh cả, một chị gái, anh là lão tam, cha mẹ chắc là cũng dễ ở chung, dì cả của anh chính là người dễ ở chung, con nhờ người bên cạnh hỏi thăm một chút, tính tình cả nhà cũng không khó khăn gì cả.”

Chúc Xuân Nhu gật gật đầu, chuyện gia đình không phức tạp mới là lựa chọn hàng đầu, bà là người làm vợ người ta, hiểu được cha mẹ chồng không tốt thì người làm người làm dâu có bao nhiêu khó.

Thẩm Uyển Chi không ở lại nhà lôi kéo anh tư lên núi hái nấm, đúng thật là không có bao nhiêu nấm dại, quả nhiên là càng hái càng ít.

Nhìn chất lượng cũng như nhau, không cần phải đem đi bán, vừa lúc chị hai ở đây, để đó tự mình ăn vậy.

“Em gái, có phai em không muốn kết hôn đứng không?” Thẩm Ngọc Cảnh phát hiện mỗi lần ở nhà giới thiệu đối tượng cho em gái thì em ấy lập tức không vui, kỳ thật cũng không có thay đổi lớn gì, chính là cảm giác ánh sáng trong mắt phút chốc đã biến mất.

Đương nhiên không muốn rồi, thật ra cô cũng không phải thuộc chủ nghĩa không kết hôn, chỉ là không muốn kết hôn quá sớm thôi.

Thẩm Ngọc Cảnh thấy cô không nói lời nào, xác định rõ em gái thật không muốn kết hôn, tuy rằng người trong thôn đều nói con gái tuổi lớn sẽ không gả ra được, nhưng anh chỉ có một đứa em gái như vậy, không muốn kết hôn vậy thì không kết hôn.

Lập tức quyết định: “Em gái, không muốn kết hôn, vậy thì không kết, anh tư sau khi về sẽ nói với cha mẹ, cùng lắm thì anh tư nuôi em.” Một ngày không gả nuôi một ngày, cả đời không gả vậy nuôi cả đời.

Thẩm Uyển Chi nhìn Thẩm Ngọc Cảnh, có người nhà thật là tốt, nhưng cô cũng không thể liên lụy người nhà, nếu thật không kết hôn thì nước miếng người trong thôn này còn không nhấn chìm nhà cô mất à, bản thân cô thì không thèm để ý, nhưng cũng không thể không nghĩ cho cha mẹ.

Huống hồ anh tư cũng phải cưới vợ, trong nhà có đứa em gái già không lấy chồng, con gái người ta cũng không muốn gả lại đây đấy.

“Được rồi, cha mẹ lại không bắt em kết hôn bây giờ, trước để coi sao.” Dù sao đều là kết nhóm sinh hoạt, lại như lời mẹ nói, bây giờ còn có thể chọn người mình nhìn hợp mắt, còn hơn là manh hôn ách gả¹.

(¹manh hôn ách gả (mù cưới câm gả): nghĩa bóng là chỉ những cặp vợ chồng chưa từng gặp nhau đã kết hôn, giống như người câm điếc, không nói câu nào đã trở thành vợ chồng.)

“Em gái…”

“Được rồi, anh tư, chúng ta mau về đi, đợi lát nữa Nữu Nữu dậy còn phải chơi với con bé đó.”

Lúc xuống núi, hai người rẽ sang một hướng khác, Thẩm Uyển Chi nhìn thấy có mấy trái lê dưới chân núi, trên cây lúc này treo đầy lê, cũng không phải vàng óng ánh, mùi vừa thơm vừa ngọt như trong sách miêu tả như vậy.

Chính là lê bản địa, nhìn vỏ dày không ít, chất thịt thô ráp, không ăn ngon như vậy.

Bằng không đã sớm bị người ta hái sạch sẽ.

Thẩm Uyển Chi tiện tay hái một trái, tuy rằng da dày thịt thô nhưng mùi vị vẫn không sai lệch, nước cũng còn được, nhớ tới Nữu Nữu vẫn luôn ho khan, con nít uống thuốc cũng khó khăn, dứt khoát chưng chút tuyết lê đường phèn cho con bé.

“Anh tư, chúng ta hái ít lê đem về đi.”

Thẩm Ngọc Cảnh cho rằng em gái thích ăn, chọn trái to trên đỉnh hái không sai biệt lắm tầm nửa sọt.

Trên đường về, Thẩm Uyển Chi nghĩ, cũng không biết mình chưng tuyết lê đường phèn có thể đổi chút tiền không, bây giờ trong đầu cô chỉ thừa mỗi chuyện kiếm tiền, tuy rằng tứ hợp viện còn rất xa vời, cũng không thay đổi được tình trạng bây giờ, nhưng trong lòng vẫn phải có mục tiêu, chỉ cần trong tay có tiền, vẫn sẽ có tương lai rất tốt đẹp.

Về thôn, vừa mới vào cửa thôn, người trong thôn đã bắt đầu nhiệt tình chào hỏi Thẩm Uyển Chi: “Uyển Nhi lại lên núi hái rau dại à?”

“Vâng ạ.” Thẩm Uyển Chi cười nói.

“Uyển Nhi, hôm nay nóng như vậy còn đi lên núi sao.”

“Uyển Nhi…”

Mấy người thường qua lại thường ngày cũng chào hỏi, hôm nay mọi người quá mức nhiệt tình, chuyện này khiến trong lòng Thẩm Uyển Chi không khỏi sinh nghi ngờ.

Vừa lúc thím Dương đi ra nhìn thấy Thẩm Uyển Chi: “Uyển Nhi, con còn không mau về nhà dọn dẹp một chút đi? Có khách quý tới nhà con đó.”

“Khách quý nào tới?” Khách quý quý nhất nhà cô chính là nhóm chị gái với anh rể, nhưng cho dù là nhóm chị gái anh rể về nhà thì mọi người cũng không đến mức không quen biết mà.

Thím Dương thẩm: “Thím không quen, nhưng mà ngày lành của Uyển Nhi con sắp tới rồi.” Tuy rằng không quen biết người ta, nhưng dẫn đường chính là bà mối Tôn khắp làng trên xóm dưới ai cũng biết, bà mối Tôn còn nói đưa khách quý trong thành tới tìm Thẩm Kiến Quốc, xem chừng có lẽ là tìm người trong sạch trong thành cho Uyển Nhi.

Tuy rằng Thẩm Uyển Chi không biết là khách quý gì, nhưng vừa nghe thím Dương nói như vậy, lập tức có dự cảm không tốt.

Thẩm Ngọc Cảnh cũng cảm thấy kỳ quái, cùng em gái chạy về nhà.

Thẩm Uyển Chi còn chưa chạy tới nhà, từ xa đã thấy hai chiếc xe đạp đậu cạnh hàng rào trúc rồi, thời buổi này người có xe đạp đều đếm trên đầu ngón tay, trong thôn càng đã ít càng thêm ít, càng nhiều người phải chọn đi bộ, hơn một chút chính là xe bò, hơn nữa là chọn đi xe khách xe lửa, đương nhiên cũng không bao nhiêu người đi xa nhà.

Xe đạp không thua gì siêu xe đời sau, cửa nhà cô còn một lần đậu hai chiếc, khó trách bị người ta nghĩ rằng là khách quý.

Nhưng có thật là khách quý không?

Tiêu Văn Thao và Tiêu Văn Tĩnh sau ngày thấy Thẩm Uyển Chi ở Tiệm Cơm Quốc Doanh trên trấn, Tiêu Văn Thao lập tức đã bị Thẩm Uyển Chi hấp dẫn, dù sao ở nhà cũng cảm thấy cô gái ở nông thôn biết quản nhà, tâm tư còn đơn thuần.

Hôm đó từ cuộc đối thoại của Thẩm Bảo Trân và Thẩm Uyển Chi anh có thể đoán được, cô là cô gái ở nông thôn gần đây, nghĩ kết hôn đều phải chọn người mình thích, con gái nông thôn cũng phải chọn người mình thích, lập tức để cho chị cả đi hỏi tình hình giúp chính mình hỏi một chút.

Không nghĩ là chị gái người ta không chỉ cự tuyệt, còn dùng một cái cớ vô cùng vụng về.

Thời buổi này, phía trên quản tác phong nam nữ rất nghiêm, Tiêu Văn Thao anh không đến mức phải sống trong son phấn, nhưng tốt xấu cũng đã từng kết hôn, mấy năm nay bởi vì diện mạo và thân phận, con gái nhào vào người anh cũng không ít.

Tuy rằng nhìn cô gái kia tuổi không lớn, vóc dáng cũng nhỏ nhỏ nũng nịu, nhưng dựa vào dáng người yểu điệu kia của cô ấy, anh có thể kết luận cô gái này tuyệt đối không phải mười bốn.

Anh chính là loại người hễ coi trọng cái gì thì một hai phải có được, huống chi người ta đến tìm hiểu cũng không thèm tìm hiểu đã lấy cớ cự tuyệt mình.

Chủ nhiệm Cách Uỷ Hội trước giờ cao cao tại thượng đều là được người nịnh nọt, chưa từng bị người nào cự tuyệt như vậy, ý nghĩ phải có được Thẩm Uyển Chi thoáng cái liền xông ra.

Cho nên cùng ngày chết sống cũng không chịu tới thôn Đại Yển nữa, không phải Thẩm Uyển Chi thì không chịu.

Tiêu Văn Tĩnh không có cách nào, hai người chỉ đành phải về nhà, Tiêu Văn Tĩnh về đến nhà liền khen Thẩm Uyển Chi từ trên trời xuống mặt đất một lượt.

Mẹ Tiêu Văn Thao và bà nội vừa nghe con trai / cháu trai thích như vậy, liền nhờ người hỏi thăm, chỉ cần là người trong sạch, cưới cô gái sạch sẽ ai mà không muốn cưới.

Còn chưa tới mấy ngày đã hỏi thăm rõ ràng tình huống của Thẩm Uyển Chi từ trên xuống dưới, chưa hỏi thăm thì còn tốt, sau khi nghe ngóng mới phát hiện cô vốn dĩ là cô gái mà Tiêu Văn Thao phải đi gặp.

Nhà họ Tiêu thẳng hô đây là duyên phận đó, Tiêu Văn Thao càng cảm thấy chính là như vậy, anh nghĩ Thẩm Uyển Chi đã định sẵn phải là vợ của anh, bằng không thì sao có thể gặp gỡ như vậy chứ? Còn khiến anh vừa thấy đã không quên được.