Chương 8

“Được rồi, mẹ, con cũng không làm hai người về nhà trễ nữa, miễn cho cha với thằng tư về nhà không có cơm ăn.”

Chúc Xuân Nhu thật đúng là không dám chậm trễ, gật gật đầu, liền đưa Thẩm Uyển Chi đi trước.

Thẩm Bảo Trân tiễn mẹ và em gái đi xong, lúc này mới xoay người vào trong.

Mới vừa vào đã bị đồng nghiệp gọi lại: “Chị Bảo Trân.”

“Sao vậy, Tiểu Lan?”

“Vừa rồi vị khách ở bàn kia tìm em hỏi thăm chuyện của chị, nhưng mà em không có nói gì hết.”

Lúc Tiểu Lan nói chuyện hơi nâng cằm lên, Thẩm Bảo Trân nhìn qua, thấy đúng là vị khách vừa vào ở bàn kia.

Lúc này Tiêu Văn Tĩnh và Tiêu Văn Thao cũng đồng thời ngẩng đầu nhìn qua hướng cô ấy.

Thẩm Bảo Trân kinh ngạc, không quen không biết lại hỏi thăm mình làm cái gì?

Cô làm ở Tiệm Cơm Quốc Doanh cũng đã nhiều năm, loại người muôn hình muôn vẻ nào mà chưa thấy, tuy rằng hai người nhìn ăn mặc khéo léo, nhưng cô cũng không thích ánh mắt hai người nhìn mình, đặc biệt là người đàn ông kia, ánh mắt một chút cũng không chính chắn, loại người này lắm tâm tư, cho nên cũng không định để ý tới.

Không nghĩ tới là Tiêu Văn Tĩnh lại đứng dậy đi tới chỗ cô.

“Đồng chí, xin chào.” Tiêu Văn Tĩnh đến gần Thẩm Bảo Trân, lễ phép mở miệng.

Thẩm Bảo Trân nhìn cô ta một cái, duỗi tay không đánh mặt người cười, nhàn nhạt nói: “Chào cô.” Không nhiệt tình cũng không làm bộ làm tịch, thái độ chỉ bình thường, cũng tìm không ra lỗi.

“Không biết đồng chí có thể qua bàn của chúng ta ngồi một chút không?” Nhưng Tiêu Văn Tĩnh lại nhiệt tình trước sau như một.

“Thật ngại quá, tôi còn đang làm việc.” Thẩm Bảo Trân cự tuyệt, trong tiệm hiện tại chỉ có hai bàn khách, còn có Tiểu Lan ở đây, cô cũng có thể ngồi một chút, nhưng mà cô không muốn đi.

“Như vậy à, vậy được, vậy nghe tôi nói hai câu chắc là được chứ? Cô yên tâm, chỉ một phút thôi, không làm trễ chuyện của cô đâu.” Đây là lý do vì sao bà nội Tiêu sẽ để cô ta đưa em trai út tới, con người Tiêu Văn Tĩnh này một khi lúc cần dùng bạn thì cả người quả thực giống như một cục kẹo mạch nha, chiêu trò mặt ngoài vô cùng tốt, tuy rằng bám người lại cũng khiến người ta không sinh ra chán ghét bao nhiêu.

Hơn nữa Tiêu Văn Thao lúc còn nhỏ cũng coi như người chị cả này giúp đỡ nuôi lớn, cũng nghe lời cô ta nói.

Thẩm Bảo Trân nói: “Cô nói đi.”

Tiêu Văn Tĩnh cũng không ấp úng, nói thẳng rõ ràng ý đồ đến: “Kia là em trai út của nhà tôi, làm việc ở huyện thành, hôm nay hai bọn tôi tới trấn Bạch Sa này thăm một người thân thích.” Lúc cô ta nói chuyện, tay chỉ tới bên cửa sổ lộ ra người đàn ông ngồi đó.

Thẩm Bảo Trân nhìn theo ngón tay của cô ta, vẫn như cũ nhìn không ưa.

“Người khách vừa nãy ngồi ở bàn này là người nhà của đồng chí à? Tôi nghe cô gái kia kêu cô là chị, là em gái của đồng chí sao? Cũng không giấu cô, tôi rất vừa ý cô gái kia, em trai út của tôi cũng chưa lập gia đình, không biết năm nay cô bé bao lớn rồi? Có mai mối cho ai chưa? Có thể cho hai đứa nhỏ cơ hội để tìm hiểu nhau một chút không?”

Thời buổi này phần lớn kết hôn đều là lệnh cha mẹ lời người mai mối, cũng có ở trên đường nhìn thấy cảm thấy vừa mắt thì mời người tới cửa hỏi thăm tin tức, cách làm này của Tiêu Văn Tĩnh lại đúng là không có vấn đề gì.

Nói chuyện cũng khách sáo, nếu phù hợp, hai bên lại mời bà mối hỏi thăm tin tức rõ ràng, hẹn người nhà hai bên cùng ngồi lại nhìn hai đứa nhỏ một chút, chuyện này chính là quy trình như vậy.

Hợp quy củ, không có vấn đề gì.

Nhưng sau khi Thẩm Bảo Trân nghe xong cũng không có ý muốn tìm hiểu, tuy là mẹ kêu mình để ý nhà thích hợp giúp em gái, nhưng người đàn ông trước mắt này thì thôi vậy, đều nói tướng từ tâm sinh, tướng mạo không vừa mắt thì cô đều không nhìn như nhau.

“Đó đúng thật là em gái nhà tôi, chẳng qua là tuổi con bé còn nhỏ, còn đang đi học, tìm đối tượng có chút sớm.”

Còn đang đi học? Tiêu Văn Tĩnh nhớ lại cô gái kia, nhìn tuổi đúng là không lớn mấy: “Năm nay bao nhiêu rồi?”

Thẩm Bảo Trân không chút suy nghĩ mở miệng nói: “Mười bốn.”

“Là rất nhỏ, thật ngại quá, quấy rầy đồng chí cô rồi.” Trong lòng Tiêu Văn Tĩnh thở dài, thật vất vả có người em trai út coi trọng, nhờ mình nhanh chạy tới hỏi thăm, kết quả tuổi không thích hợp, xem ra vẫn nên đi một chuyến đến thôn Đại Yển thôi.

Thẩm Bảo Trân cũng khách sáo xua tay: “Không có gì.” Nói xong liền viện cớ tiếp tục làm việc vội vàng đi.

Thẩm Uyển Chi đi theo mẹ về thôn Đại Yển thì chỉ vừa mới 12 giờ, phỏng chừng do ăn thịt nên đi đường cũng nhanh hơn, đường lúc về rõ ràng so lúc đi nhanh không ít.

Vừa mới đi đến cửa thôn liền có người chào hỏi với Chúc Xuân Nhu: “Xuân Nhu đây là đi đâu vậy?”

“Đi Cung Tiêu Xã đổi chút dầu muối, chị dâu Dương tan ca rồi à, muốn đi đâu xem náo nhiệt sao?”

Thời buổi này tan tầm không ở nhà ăn cơm, vứt xuống dụng cụ làm việc liền chạy ra ngoài, Chúc Xuân Nhu dựa theo kinh nghiệm sinh hoạt ở chỗ này mấy chục năm mà đoán không chừng trong thôn có náo nhiệt để xem.

Quả nhiên bà mới hỏi xong, chị dâu Dương liền nói: “Hai vợ chồng Thẩm Kiến Nghiệp và Trương Thúy Anh đánh nhau, bây giờ cán bộ trong thôn đều tới bên đó giải quyết đấy, dù sao cơm trưa còn chưa nấu xong, tôi đi qua xem thử.” Có bọn nhỏ ở nhà nấu cơm, bà đúng thật có thời gian rảnh.

Thẩm Kiến Nghiệp và Trương Thúy Anh đánh nhau? Chúc Xuân Nhu có chút hứng thú: “Sao lại đánh nhau rồi?” Tuy rằng là câu hỏi, nhưng trong giọng nói có chút vui sướиɠ khi người gặp họa, cũng đừng trách bà chế giễu, đánh chủ ý lên con gái bà, bà còn chưa hết tức đâu.

Chị dâu Dương biết tình hình của nhà hai người, chuyện Trương Thúy Anh ngày hôm qua tuy sau đó bà mới nghe nói, nhưng cũng cảm thấy cái người Trương Thúy Anh này quá không phải đồ vật.

“Còn có thể vì cái gì chứ, lúc làm ruộng liền ông một câu tôi một câu, tới tới lui lui chỉ có mấy cái đó, Trương Thúy Anh chê Thẩm Kiến Nghiệp không có tiền đồ, Thẩm Kiến Nghiệp chê bà ta không ôn nhu.”

Trương Thúy Anh cường thế, Thẩm Kiến Nghiệp luôn luôn không phải đối thủ của bà ta, ngày thường hai người chỉ thích ầm ĩ.

Sân của hai nhà cách nhau không tính là gần, nhưng Trương Thúy Anh mồm to, Chúc Xuân Nhu thường nghe không ít, nhưng đánh nhau vẫn là ít thấy: “Bình thường cũng nháo, hôm nay sao lại lao vào đánh nhau rồi?”

Chị dâu Dương che miệng cười hai tiếng, mới nhỏ giọng tiến lại gần tai Chúc Xuân Nhu nói: “Hôm nay Thẩm Kiến Nghiệp giúp Lưu quả phụ gánh hai xô nước.”

Trong thôn có một Lưu quả phụ đã chết chồng, một thân một mình nuôi hai đứa nhỏ, còn phải chăm sóc mẹ chồng ốm yếu, ngày tháng sống cũng không tốt, ngày thường trong thôn cũng giúp đỡ nhiều hơn, có đôi khi cũng sẽ sắp xếp người giúp đỡ.

Vốn dĩ này không có quan hệ gì với Thẩm Kiến Nghiệp, nhưng hôm nay không biết sao lại nhìn Lưu quả phụ người ta gánh nước liền tới gánh giúp hai thùng.

Trong thôn lúc làm việc có bao nhiêu miệng người, liền lấy đó mà nói, Trương Thúy Anh nghe được chuyện này còn ghê gớm hơn, từ trên ruộng lập tức dí theo Thẩm Kiến Nghiệp không dứt.

Lúc đầu chỉ là khắc khẩu, cái mồm kia của Trương Thúy Anh vốn dĩ đã lợi hại, ban đầu là mắng Lưu quả phụ và Thẩm Kiến Nghiệp không biết xấu hổ, sau lại nói sang Thẩm Kiến Nghiệp không có tiền đồ.

Trong ruộng nhiều người như vậy, một người đàn ông trưởng thành như Thẩm Kiến Nghiệp một bị mắng đến không còn mặt mũi, cũng bắt đầu đánh trả, hai vợ chồng cứ như vậy ngươi tới ta đi, vợ chồng mấy chục năm đều hiểu rõ chỗ nào của đối phương là đau nhất, cứ nhằm vào trong lòng đối phương mà cắm dao, sau đó thì đánh nhau luôn.

Chúc Xuân Nhu không nghĩ tới chuyện là như vậy, cũng nhịn không được nhíu mày một chút: “Thẩm Kiến Nghiệp lúc trẻ còn không có tật xấu này, lớn tuổi lại……” Bà nói rồi nhịn không được hừ lạnh hai tiếng.

Chị dâu Dương lại lắc đầu: “Xuân Nhu, nếu chị nghĩ như vậy thì có thể là nghĩ sai rồi đó.”

“Làm sao vậy? Còn có ẩn tình gì nữa à?” Chúc Xuân Nhu hỏi.

Đến Thẩm Uyển Chi đi theo bên cạnh cũng đều dựng lỗ tai lên, khó trách người nhàn rỗi trong thôn bây giờ chỉ thích tụ lại tâm sự cái này nói nói cái kia, nói thật nhóm mấy cô mấy thím này đúng thật không thua kém gì bình luận viên ở đời sau.

Tám chuyện thôi mà cũng khiến cho bạn hồi hộp phập phồng, đừng nói là mẹ mình tò mò, cô cũng có chút tò mò nữa là.

“Chị biết chồng của Lưu quả phụ vì sao chết chứ?”

Cái này Chúc Xuân Nhu đương nhiên biết, còn không phải là ra sau núi đào thổ sản vùng núi, sau đó gặp phải lợn rừng bị lợn rừng bị đâm bị thương gân cốt, đưa về không tới hai ngày liền không trị bỏ mình sao?

Cho nên bà mới không cho con gái chạy vào sâu trong núi chơi, đó thật sự là muốn mạng đó.

“Không phải lên núi đào thổ sản vùng núi bị lợn rừng đâm bị thương nên mới chết.”

Vẻ mặt chị dâu Dương bày ra bộ dáng tôi biết ngay chị cái gì cũng không biết mà: “Nói là đào thổ sản vùng núi, nhưng thật ra là ra sau núi đào kho báu, tôi nghe nói lúc đó Lưu Nhị Oa bị thương nặng như vậy, lúc về trong tay vẫn luôn dùng quần áo bọc một bao đồ lại, nghe nói là một bao toàn thỏi vàng.” Chính vì đồn như vậy, người được sắp xếp tới giúp đỡ Lưu quả phụ mới vội vàng tích cực như vậy, chính là để ý thỏi vàng nhà người ta đấy.

Cái tên Thẩm Kiến Nghiệp này không chừng cũng có ý nghĩ như vậy, nếu không thì người nào đó lười chảy nhớt sao có thể đột nhiên giúp quả phụ gánh nước chứ?

Chỉ là lời này của chị dâu Dương vừa nói xong, Chúc Xuân Nhu nhịn không được: “Là cái thứ đồ không lương tâm nào đồn như vậy hả, Lưu Nhị Oa người ta đến người cũng không còn nữa mà còn đồn người ta như vậy, đây không phải là muốn để cho cô nhi quả phụ người ta không sống yên ổn hay sao?”

“Lúc đó Lưu Nhị Oa bị thương, chính là Kiến Quốc nhà tôi tự mình đưa người vào núi đi tìm người, một bao đồ kia là một con gà rừng, lúc đó Lưu Nhị Oa chính là vì con gà rừng kia mới bị lợn rừng tấn công, vốn dĩ muốn cải thiện sinh hoạt cho người nhà ai ngờ được còn đắp mạng vào luôn chứ.”

Lúc này chị dâu Dương mới nói: “A, là gà rừng à?” Bà đã nói mà, làm gì có bảo bối nào chứ, bà còn định buổi chiều đi thăm Lưu quả phụ, không phải thỏi vàng vậy thì không cần đi nữa.

“Còn không phải sao, lúc trước người ta còn đồn con sông ngoài thôn Đại Yển kia của chúng ta có bảo bối, có ai thấy qua đâu chứ?”

“Cũng đúng.” Chị dâu Dương tán đồng gật gật đầu, cũng không biết kẻ nào không biết xấu hổ chỉ thích đồn bậy bạ nữa.

Hai người nói nói liền đến cửa nhà, chị dâu Dương còn vội vàng đi xem náo nhiệt nên nói tạm biệt với hai mẹ con xong liền nhấc chân đi qua nhà Thẩm Kiến Nghiệp.

Mà Thẩm Uyển Chi lại nhớ lại lời mẹ mới vừa nói, hỏi: “Mẹ, con sông bên ngoài thôn của chúng ta còn từng bị đồn là có bảo bối à?”

Nhà mẹ đẻ của Chúc Xuân Nhu chính là ở đầu sông Mân kia, cách thôn Đại Yển không xa, đứng ở bờ sông đều có thể nhìn thấy trong thôn nhà mẹ đẻ, nhưng nếu phải đi về một chuyến thì vẫn là rất xa, mặt sông lại không có cầu, phải đi vòng rất xa.

“Đúng vậy, lúc mẹ còn nhỏ có nghe người ta nói, nói chỗ này của chúng ta lúc trước từng xuất hiện hoàng đế, sau khi anh thua trận liền đem tất cả châu báu đổ xuống ở cửa sông này.” Chúc Xuân Nhu cảm thấy đây chỉ là tung tin vịt, cho dù không phải thì chuyện đó cũng là chuyện bao nhiêu năm trước rồi, nếu thật sự có thứ tốt thì đã sớm bị lấy sạch rồi, đó là sông đó chứ có phải là ở bên đường đâu.

Chúc Xuân Nhu không để ý, nhưng Thẩm Uyển Chi lại biết, con sông này đúng thật là có bảo bối, đời sau từng có đăng báo, hoàng kim trăm triệu năm, đủ mua căn nhà to cỡ tòa thành chứ không phải là tung tin vịt đâu, trước kia cô cũng từng xem tin tức, không nghĩ tới bản thân vậy mà tới chỗ này.

Chẳng qua mấy cái này cũng không liên quan tới cô, giống như mẹ đã nói, đó là sông chứ không phải ở bên đường, một con vịt trên cạn như cô đừng mơ mộng xuống sông mò bảo bối, ngay cả cá trong sông cô còn không cách nào bắt được thì nói gì, chỉ là cảm thấy tò mò, cũng không biết rốt cuộc ở dưới có bao nhiêu bảo bối.

Chúc Xuân Nhu vừa nói vừa đẩy cửa rào ra, chồng và con trai còn chưa về, đoán chừng chắc là cũng đang ở nhà của Thẩm Kiến Nghiệp.

Thẩm Kiến Quốc là anh cả của Thẩm Kiến Nghiệp, lại sắp làm bí thư chi bộ, đi qua xử lý cũng là chuyện đương nhiên, Chúc Xuân Nhu thật ra cũng không quan tâm, bỏ rổ xuống cũng chuẩn bị đi qua xem thử.

Thẩm Uyển Chi đi theo mẹ, còn chưa đi đến sân nhà thím hai thì đã nghe tiếng khóc của Trương Thúy Anh, ồn như thể cả nhà họ Thẩm bắt nạt bà ta, muốn chết muốn sống, cho dù bị cán bộ thôn lôi kéo thì vẫn còn bày ra tư thế muốn đâm tường.

“Trương Thúy Anh, cái đồ không lương tâm nhà cô, làm trò trước mặt tất cả người trong thôn đánh con trai tôi, tôi còn chưa có tìm cô tính sổ, cô còn chó dữ cắn người trước.” Nói chuyện chính là Thẩm lão thái thái, cũng chính là bà nội của Thẩm Uyển Chi.

Thẩm lão thái lúc nói chuyện tràn đầy năng lượng, bà ta yêu thương con út nhất, cũng sống cùng với cả nhà con út, ngày thường sẽ không bao giờ quản hai nhà thằng cả thằng hai, nhưng cũng mặc kệ, con dâu so với con trai, khẳng định vẫn phải che chở con trai, nghe nói hai vợ chồng đánh nhau, cho nên lập tức xông qua muốn tìm Trương Thúy Anh tính sổ.

“Ui da, tôi đây là cái mệnh gì vậy chứ, nam nhân bị quả phụ câu đi thì thôi, mẹ chồng còn mang theo người một nhà tới cửa bắt nạt một mình tôi, tôi không sống nữa.”

“Không phải chỉ là giúp đỡ gánh hai xô nước sao? Đáng để cô đòi chết đòi sống như vậy hả? Người trong thôn giúp đỡ làm việc bộ ít lắm sao? Chuyện Lưu Nhị Oa người ta giúp sửa chuồng heo cho nhà cô lúc còn sống cô quên rồi à, cái thứ không lương tâm.” Thẩm lão thái hiên ngang lẫm liệt mở miệng.

Chúc Xuân Nhu và Thẩm Uyển Chi còn chưa đi đến đã nghe được lời này của Thẩm lão thái, quả thực không phải bà già chuyên gây thị phi, vô cớ gây rối mà bọn họ quen biết.

Đến cả người xem náo nhiệt ở gần đó cũng nhịn không được liếc mắt nhìn Thẩm lão thái nhìn nhiều hơn một cái, lời này thật không giống như lời Thẩm lão thái nói.

Thẩm Uyển Chi không quá thân thiết với người bà nội này, Chúc Xuân Nhu thì hiểu rõ bà ta, nghe được lời này lập tức liên tưởng đến lời chị dâu Dương nói, xem ra chuyện gánh nước hôm nay nói không chừng là do Thẩm lão thái kêu con trai đi làm.

Dù sao cả nhà con út của bà ta, bà ta là sợ gia đình bọn họ không hoà thuận, nhưng mà nhà của chính mình bà ta còn không sai sử được đấy, giờ không phải đã đánh chủ ý tới trên người Thẩm Kiến Nghiệp rồi sao.

Nói qua nói lại thì bà ta và Trương Thúy Anh chính là cùng một loại người, có tiện nghi để chiếm thì mới có thể nói lời hay.

Vốn dĩ Chúc Xuân Nhu muốn kêu chồng và con trai về ăn cơm, hiện tại thì lại lười đi kêu.

Dù sao xử lý xong thì sẽ lập tức về nhà, bà không tin cán bộ và người cả thôn vẫn luôn ở đây nhịn đói.

Bà vừa quay đầu liền gặp Lý Tú Nga: “Chị Tú Nga, chị cũng tới đây kêu anh Hà nhà chị về ăn cơm à?”

Thẩm Uyển Chi cũng ngoan ngoãn kêu một tiếng: “Dì Tú Nga.”

Lý Tú Nga nhìn thấy Chúc Xuân Nhu gật gật đầu: “Đúng vậy, cô cũng tới kêu Kiến Quốc nhà cô về ăn cơm nhỉ?” Sau đó lại nhìn Thẩm Uyển Chi nói một câu: “Ai da Uyển Nhi của chúng ta càng ngày càng đẹp nha.”

Chúc Xuân Nhu cười cười: “Tôi không đi kêu nữa, chờ bọn họ xử lý xong thì tự động về thôi.”

Chồng của Lý Tú Nga một không làm quan, hai lại không phải thân thích của nhà họ Thẩm chỉ đơn thuần tới xem náo nhiệt, bà không biết một đại nam nhân sao lại thích xem náo nhiệt tới như vậy nữa: “Vậy tôi đi gọi lão Hà về đây.”

“Được, vậy tôi về trước.” Chúc Xuân Nhu vừa muốn đi, lại bị Lý Tú Nga giữ chặt.

“Xuân Nhu, cô đợi chút.” Vừa nói còn kéo bà ra xa một chút.

Thẩm Uyển Chi đoán dì ấy có chuyện muốn nói với mẹ, ngoan ngoãn không có đi theo qua đó.

Lý Tú Nga nhìn về hướng Thẩm Uyển Chi, nghĩ tới lời chồng nói với mình, lại nhìn trái nhìn phải, phát hiện không có ai mới nhỏ giọng nói cho Chúc Xuân Nhu biết Trương Thúy Anh còn chưa hết hy vọng với Uyển Nhi, muốn Thẩm Kiến Nghiệp tìm Thẩm Kiến Quốc nói chuyện, kết quả chuyện này còn chưa nói, trái lại Thẩm Kiến Nghiệp còn đi gánh nước cho quả phụ, cho nên Trương Thúy Anh mới tức giận như vậy.

Chúc Xuân Nhu vừa nghe tức khắc lại có xúc động muốn đánh người, Lý Tú Nga nháy mắt với bà: “Cô cũng đừng nóng vội, cô không phát hiện người mẹ chồng này của cô rất dễ dàng nắm Trương Thúy Anh sao? Chỉ cần để mẹ chồng cô vẫn luôn tìm Trương Thúy Anh nói chuyện này, bà ta chính mình đều ốc còn không mang nổi mình ốc, làm gì có hơi sức nhìn chằm chằm Uyển Nhi của chúng ta không bỏ nữa chứ?”

Thật đúng là đạo lý này, tục ngữ có câu ở ác gặp ác.

Lý Tú Nga thấy Chúc Xuân Nhu không cự tuyệt, tiếp tục nói: “Cô cũng đừng sợ khó xử, tôi còn phải đi tìm lão Hà về ăn cơm, chuyện này tôi giúp cô làm là được.”

Chúc Xuân Nhu tức khắc không biết nên nói cái gì: “Chị Tú Nga, chuyện nhà tôi sao còn có thể làm phiền chị chứ.”

Lý Tú Nga vỗ vỗ tay Chúc Xuân Nhu: “Em gái Xuân Nhu, chúng ta là hàng xóm nhiều năm như vậy, bình thường Kiến Quốc lại bận bịu giúp nhà tôi không ít, cô đưa Uyển Nhi về nhà là được, chuyện này chỉ cần một câu, có gì mà phiền hay không phiền chứ.” Kỳ thật bà cũng có lòng riêng, thằng hai nhà bà sắp phải cưới vợ, đây không phải còn muốn làm hai bộ ngăn tủ, đến lúc đó còn không phải nhờ Thẩm Kiến Quốc giúp sao, quan hệ tốt một chút, tiền công cũng có thể tính ưu đãi một chút.

Tất nhiên Chúc Xuân Nhu cũng biết, chẳng qua đây cũng không tính là chuyện gì, quan hệ hai nhà vốn dĩ cũng không tệ lắm, cho dù là không giúp đỡ, chồng mình tính tiền công cũng chỉ lấy một chút tượng trưng thôi.