Treo được tới năm sau thì cả nhà mỗi năm cũng coi như mỗi ngày cũng có miếng ăn.
Thẩm Uyển Chi dậy giúp đỡ, thêm chút củi vào bệ bếp, bắt đầu múc nước rửa mặt, Thẩm Ngọc Cảnh trễ hơn cô một bước: “Em gái dậy sớm vậy?”
“Anh tư, buổi sáng tốt lành.”
“Hắc, Em gái không hổ là học nhiều nha.” Mỗi ngày dậy sớm ngủ trễ đều thích văn vẻ nói chào buổi sáng, ngủ ngon.
“Lúc trước kêu con đi học con không học mà?” Chúc Xuân Nhu đổ thêm chút nước cho gà, lại rải một đám rau xanh đã cắt nát, đi qua đây thì thấy con trai con gái đã thức dậy, nghe được lời con trai nói, lập tức chen vào một câu.
Thẩm Ngọc Cảnh đúng là người duy nhất học khó khăn nhất trong nhà, ba người chị đều là tốt nghiệp sơ trung², bởi vì điều kiện lúc đó thật sự không được tốt lắm, nuôi ra được ba học sinh trung học cũng là hiếm thấy trong thôn.
(²sơ trung: cấp hai.)
Tới hai đứa nhỏ nhất này, điều kiện trong tốt một chút, liền trông cậy vào bọn họ đọc sách nhiều một chút, Uyển Nhi thì thật không cần sầu, vẫn luôn có chí tiến tới đối với việc học, Tiểu Cảnh thì không được, mỗi ngày đi học đều phải đợi Chúc Xuân Nhu đánh mới chịu đi.
Hễ mà có ngày Chúc Xuân Nhu không xách gậy đi theo phía sau, anh nhất định sẽ trốn học.
Thật vất vả ngâm xong sơ trung, làm cách nào cũng không muốn lại tiếp tục đi học.
Về làm việc thì lại đều lợi hại hơn so với người khác, vừa không sợ khổ vừa không sợ phơi nắng, một ngày có thể lấy được công điểm cao nhất.
Thẩm Ngọc Cảnh nghe mẹ nói thì vuốt đầu, cười “hắc hắc” hai tiếng: “Con cũng muốn đi học giống em gái, ngặt nỗi là đám sách kia có thù với con, chính là không chịu chui vào đầu con đó à nha.”
Chúc Xuân Nhu tức giận nhìn con trai, lắc đầu bất đắc dĩ, so với đến tiểu học cũng không tốt nghiệp nổi của nhà nguời khác thì Tiểu Cảnh cũng coi như được lắm rồi.
Lúc mấy mẹ con nói chuyện, Thẩm Kiến Quốc đi gánh nước cũng đã về tới, đi tới đi lui hai chuyến, rốt cuộc cũng đổ nước đầy lu.
Thẩm Uyển Chi nhìn cha đặt thùng xuống, mau lẹ chạy đi bưng một chậu nước rửa mặt tới giúp đỡ: “Cha, mau qua đây rửa mặt ăn cơm.”
Thẩm Kiến Quốc thấy con gái tri kỷ, mệt mỏi đều bay biến, nhận lấy khăn con gái đưa qua, sung sướиɠ đi rửa mặt.
Cả nhà vây quanh bàn ăn ăn xong cơm sáng, Chúc Xuân Nhu đưa con gái cùng đi lên trấn trên họp chợ, Thẩm Ngọc Cảnh đi theo cha đi làm.
Thôn Đại Yển cách trấn trên cũng không tính xa mấy, nhưng đi bộ cũng tốn hơn nửa giờ.
Thẩm Uyển Chi đi theo mẹ, nhìn bà bán đồ như thế nào, cô không phải là không biết, chỉ là không biết rõ giá cả lúc này lắm, đi theo mẹ xem kỹ trước để nhớ.
Bởi vì nấm nhà bọn cô vừa tươi, chất lượng lại tốt, rất nhanh đã bán được, nhưng lúc Thẩm Uyển Chi nắm một đám tiền lẻ đếm một chút, vậy mà chỉ mới được hai đồng sáu xu, nhất thời không biết nên khóc hay nên cười.
Không thể không cảm thán một câu, kiếm tiền ở cái niên đại này cũng thật khó mà, tứ hợp viện cũng thật xa vời luôn!
Chúc Xuân Nhu còn rất vui vẻ nhét tiền vào tay con gái: “Uyển Nhi, cất tiền cho kỹ, con gái lớn rồi thì trong tay phải có tiền mới được.”
Hai đồng sáu, cũng quá ít, nhưng Thẩm Uyển Chi cũng không ghét bỏ, vốn muốn đưa cho mẹ một nửa, nhưng Chúc Xuân Nhu cười nói: “Con nhỏ này, mẹ mà thèm chút tiền của mày à, mau cất kỹ đi, chúng ta tới Cung Tiêu Xã một chuyến.” Con gái phải đi gặp nhà người ta để xem mắt, định làm cho con bé một bộ quần áo, đi cắt chút vải, muốn đi thăm nhà con gái thứ hai cũng phải mua chút đồ nữa, muối và đường trong nhà cũng phải mua một chút.
Rất nhiều đồ ở thời buổi này chỉ có tới Cung Tiêu Xã mới có thể mua được, cho nên người cũng không ít, còn phải xếp hàng, có lẽ vì người nhiều nên cãi cọ ầm ĩ, thái độ của người bán hàng cũng không được tốt lắm, bỏ tiền mua đồ cũng không dám bắt bẻ, còn phải cẩn thận từng ly từng tý.
Thật vất vả mua đủ đồ cần thiết, Chúc Xuân Nhu đưa Thẩm Uyển Chi tới Tiệm Cơm Quốc Doanh.
Thẩm Bảo Trân là nhân viên phục vụ ở Tiệm Cơm Quốc Doanh, là công nhân chính thức, chồng Trịnh Quốc Thắng là đầu bếp ở phía sau, ở niên đại này được coi đây là công việc rất có tính cạnh tranh.
Nhìn thấy mẹ và em gái tới, cô ấy mau chóng đón hai người vào trong: “Mẹ, em gái, sao hôm nay hai người lại tới đây, mau vào đi, con kêu Quốc Thắng xào hai món cho mọi người.”
Chúc Xuân Nhu lấy bánh trứng gà vừa mua đưa cho con gái: “Đây là mua cho Nữu Nữu, con tan tầm thì mang về cho nó, đừng làm cho Quốc Thắng thêm bận rộn, mẹ với Uyển Nhi còn phải về nhà gấp nữa, sáng sớm ba con với Tiểu Cảnh đã đi làm, phải chạy về làm cơm trưa cho bọn họ.”
Nữu Nữu là con gái của Thẩm Bảo Trân, năm nay ba tuổi.
“Vậy giờ để con kêu Quốc Thắng xào hai món cho hai người liền, hai người ăn cơm trưa sớm chút rồi hẵn về, thuận tiện mang một phần về cho ba, còn có Tiểu Cảnh nữa, làm gì có chuyện tới một chuyến rồi không ăn cơm chứ.” Thẩm Bảo Trân vừa nói vừa đi ra sau bếp kêu chồng xào rau.
Triệu Quốc Thắng nghe thấy mẹ vợ tới liền đi ra chào hỏi, rồi chuẩn bị đi ra sau bếp xào rau, lời anh nói không tính nhiều, nhưng thật ra thì con người lại rất thành thật: “Mẹ, em gái, hai người đợi một chút, con xào rau nhanh lắm.”
Chúc Xuân Nhu cũng không nói gì, đi đến quầy định toán đưa tiền với phiếu, thì bị từ Bảo Trân đẩy ngược về “Mẹ, mẹ làm gì vậy? Con gái con rể của mẹ đều đi làm ở Tiệm Cơm Quốc Doanh, làm gì có đạo lý mẹ mình tới ăn cơm còn phải tự trả tiền chứ.” Lát nữa mình bù phiếu với tiền là được rồi.
“Con với Quốc Thắng đều phải nuôi gia đình.” Chúc Xuân Nhu nói.
“Chúng con bây giờ chỉ có một đứa con là Nữu Nữu, lại nói lúc trước con có thể chuyển chính thức thì mẹ với ba còn cho thêm tiền nữa.” Thẩm Bảo Trân nói rồi nhét tiền và phiếu vào tay mẹ “Bây giờ đến lúc để tụi con báo hiếu cha mẹ.”
Chúc Xuân Nhu nghe con gái nói, trong lòng ấm hầm hập, ai nói con gái vô dụng, con gái nhà bà đứa nào không tri kỷ.
Chúc Xuân Nhu lấy lại phiếu và tiền nhưng không lập tức quay về bàn cơm, Thẩm Bảo Trân hỏi: “Mẹ, có phải mẹ có chuyện gì không?”
Nghe con gái hỏi, Chúc Xuân Nhu cũng không giấu giếm, kể lại tình huống của Uyển Nhi, lại nhắc tới chuyện hôn nhân.
Thẩm Bảo Trân nghe xong nói: “Mẹ, chuyện hôn sự này của em gái người cũng đừng lo lắng, con với Quốc Thắng đều sẽ để ý giúp, chuyện công tác này con cũng sẽ nhờ người hỏi một chút.” Trương Thúy Anh làm ra chuyện này đúng thật là khiến người ta quá ghê tởm, chẳng trách khiến mẹ nổi giận.
“Chị cả, chúng ta ăn ở trấn trên trước rồi hẵng qua đó.” Gần đây Tiêu Văn Thao đều sắp bị trong nhà bức điên rồi, cả ngày để anh đi xem mắt với một đống đồ nhà quê, từ khi nào mà đường đường chủ nhiệm Hội Cách Uỷ như anh lại thành thứ rẻ tiền như vậy?
Tiêu Văn Tĩnh liếc mắt nhìn em trai một cái: “Văn Thao, em cũng đừng cứ tức giận, không phải bà nội đã đồng ý với em rồi sao? Hôm nay chúng ta âm thầm đi xem cô gái nhà kia một cái trước, nếu mà không hài lòng thì xem như thôi, chẳng qua là chị nghe bà nội nói cô gái kia lớn lên rất đẹp, nói không chừng em sẽ thích ngay thì sao.”
Tiêu Văn Thao không tỏ ý kiến, cười lạnh một tiếng: “Nha đầu ở nông thôn có thể đẹp bao nhiêu chứ?” Tưởng tượng đến hộ khẩu ở nông thôn liền nghĩ tới là không lên được mặt bàn rồi.
“Cho nên mới kêu em đi xem trước đó, nếu người này em cũng chướng mắt thì trong nhà cũng không quản em nữa, em muốn cưới người nào thì cưới người đó.”
“Được, vậy vào ăn trước đi.”
Thẩm Bảo Trân đang nói chuyện với mẹ thì nhìn thấy khách đến.
Chúc Xuân Nhu qua khe hở nhìn thoáng qua, bà chỉ từng nghe tới Tiêu Văn Thao nhưng chưa thấy người bao giờ, cho nên cũng không biết người tới chính là Tiêu Văn Thao, cũng không nhìn lâu một cái.
Thẩm Uyển Chi một tay chống cằm, vừa rồi cô mơ hồ nghe thấy mẹ và chị hai đang thảo luận chuyện tìm đối tượng cho mình, cô rất muốn nói với mẹ là mình tạm thời không muốn kết hôn, nhưng lại sợ mẹ gõ đầu mình trước mặt mọi người, nên định về nhà rồi nói.
Kỳ thật cô nghe ra được, mẹ muốn tìm đối tượng cho mình, là sợ cô chịu không nổi dụ dỗ gả cho người đàn ông kết hôn lần hai, rốt cuộc thì lúc sáng mẹ đã hỏi cô chuyện bánh hạch đào rồi.
Tuy rằng cô đã giải thích, nhưng hình như mẹ vẫn rất lo lắng.
Dựa theo cốt truyện trong sách, xác thật là cô chủ động đáp ứng đi xem mắt với Trương Thúy Anh, kỳ thật nam chủ gốc Tiêu Văn Thao trong sách, ngay từ đầu căn bản là khinh thường cô, cảm thấy cô coi trọng thân phận và gia thế của anh, cho nên đối xử vô cùng lạnh nhạt với cô.
Nhớ lại cốt truyện, Thẩm Uyển Chi chỉ muốn chửi người, dù sao thì cô sẽ không đi theo cốt truyện, định lúc về sẽ giải thích rõ ràng với mẹ.
Niên đại này mà nói không kết hôn thì cô chắc canh không dám nói, sợ chọc cha mẹ tức ngất, nhưng mà cô cũng mới mười tám thôi, ở cái niên đại này là lúc nên kết hôn rồi, nhưng mà nền giáo dục cô tiếp thu không giống nhau, kiểu gì thì cũng nên chờ sau hai mươi tuổi rồi nói, bên này cô tính toán tốt, lại không nghĩ tới có người đi trước một bước theo dõi mình.
Rất mau, Trịnh Quốc Thắng đã xào xong hai món ăn bưng ra, biết mẹ vợ và em vợ phải về gấp, cũng không dám làm mấy món quá tốn thời gian, xào một món thịt hầm, một món thịt sợi ớt xanh, Thẩm Bảo Trân thì bới cơm cho mẹ và em gái.
“Em gái, em phải ăn nhiều một chút, bù lại khoảng thời gian em đi học, bị bệnh đều bù lại hết.”
Lúc trước thân thể Thẩm Uyển Chi không tốt, Thẩm Bảo Trân thường xuyên tới trường thăm em gái, mỗi lần đi qua đều thấy cô héo bẹp, loại tình trạng này kéo dài không sai biệt lắm gần một năm, rốt cuộc lúc sắp tốt nghiệp thì đột nhiên tốt hơn rồi.
Cho nên cô ấy vẫn luôn cảm thấy là do em gái học hành quá mệt mỏi.
Nói tới đây Thẩm Uyển Chi đều cảm thấy hổ thẹn, một năm vừa tới kia xác thật thân thể cô không tốt, dường như chuyện này khiến đầu óc cô vẫn luôn hoảng loạn, nghỉ về nhà cũng không dám để cô về một thân một mình, thường đều là cha tới trường đón cô về, nếu không phải thành tích tốt nghiệp đại học của cô vốn không kém thì nói không chừng đi học cũng khó mà nghe hiểu đề.
Cô cũng không biết sao lại như vậy, có lần còn nghi ngờ là do ảnh hưởng của tai nạn xe ở kiếp trước, bởi vì thân thể nguyên chủ cũng không tính là kém.
Nhưng ngay tại đêm gần tốt nghiệp trước một tháng một chút thì cô lại khoẻ rồi, đầu óc đặc biệt rõ ràng.
Cho nên Thẩm Bảo Trân liền cho rằng em gái bị bệnh là do đi học mệt mỏi.
Bởi vì thằng tư Thẩm Ngọc Cảnh ở trong nhà, mỗi lần kêu anh đọc sách là anh liền nói đau đầu.
“Chị, chị với anh rể cũng ăn chút đi.”
Chúc Xuân Nhu cũng nói: “Đúng vậy, con với Quốc Thắng cùng tới ăn đi.”
Thẩm Bảo Trân xới cơm tẻ cho mẹ với em gái, cười nói: “Mẹ, em gái, tụi con đang đi làm mà? Hai người yên tâm mà ăn, giữa trưa tụi con có cơm nhân viên, yên tâm đi, cũng là thịt kho tàu.” Câu sau cô ấy lặng lẽ nói với hai người.
Bởi vì trong tiệm có khách nên Chúc Xuân Nhu cũng không nói nhiều.
Sáng sớm ăn cháo khoai lang đỏ, Thẩm Uyển Chi cảm giác chỉ đi đường nửa giờ đã tiêu hóa hết, lúc này nhìn màu sắc tươi sáng, mùi thơm của thịt hầm toả ra bốn phía, nước miếng từng đợt từng đợt trào ra.
Thịt được xào đều lên, béo mà không ngán, mỡ thịt bằng nhau, lát thịt mỏng nhưng không nát, dùng tương hạt¹ địa phương xào thành màu vàng giống màu dầu, hoa tỏi non xanh trắng được xào chung trong đó, món thịt hương vị trung hoa mang theo chút mùi của hoa tỏi non, còn có cả chao và mùi tương đậu nành.
(¹tương hạt: loại tương có thể dùng để nấu các món chay, món mặn, ở nhiều địa phương, tương hột còn gọi là tương hạt.)
Thẩm Uyển Chi gắp một miếng cho mẹ, bản thân cũng nhanh tay dùng đũa gắp một cái, mới ăn vào trong miệng, miệng liền tràn ngập hương vị, hơi cay thơm ngọt của tương bao bọc vị thịt, mùi thịt đậm đà cùng với vị tỏi nổ tung ở đầu lưỡi.
Đầu lưỡi rụt rè nháy mắt bị kí©h thí©ɧ, không đơn giản là miệng nếm được mùi ngon, đến đầu óc cũng tự động che canh bên ngoài, chỉ có khiến người ta chú tâm mỗi mùi vị thơm nức tràn ngập trong não.
Lại xúc với một chén cơm tẻ, kết hợp với trong vị thịt có hương gạo, kéo dài không dứt, Thẩm Uyển Chi mới cảm nhận được cái gì là hạnh phúc? Còn không phải là đây sao, thịt hầm phối với cơm tẻ, chỉ cần ăn một ngụm là có thể nếm được hương vị của hạnh phúc, quá thỏa mãn.
Thẩm Bảo Trân nhân lúc mẹ còn đang ăn cơm, cầm hai cái hộp nhựa đưa cho chồng ở sau bếp, hai phần thịt hầm và thịt xào vừa rồi, mỗi thứ lấy một phần.
Trịnh Quốc Thắng cầm hộp cơm xúc một phần bỏ vào, đậy nắp lại.
Một hộp khác xúc một muỗng thịt kho, cộng thêm một phần nước canh, đổ đầy hộp, dùng bọc nilon cột chặt, cột chắc canh rồi mới đem ra đưa cho vợ, ngẩng đầu nhìn bộ dáng em gái ăn từng ngụm thịt, lại nhỏ giọng dặn dò vợ một câu: “Lúc em đi múc cơm thì bỏ nhiều một chút.” Anh nói xong lại giơ giơ hộp cơm trong tay lên, tiếp tục nói: “Lúc xào rau anh có bỏ dầu nhiều một chút, ba mẹ, thằng tư ở nhà vất vả, cơ thể em gái lại mới khoẻ, trong thôn ăn bữa cơm trắng không dễ dàng, chuẩn bị đem về nhiều chút để bọn họ ăn nhiều một bữa, chỉ là dùng dầu còn dư lại trộn với cơm cũng rất ngon, cần một ít tiền và phiếu của em bù lại.” Bọn họ còn trẻ, công việc lại nhẹ nhàng, ngày thường hơi tiết kiệm một chút thì cái gì cũng có, không thiếu hai bữa ăn này.
Trịnh Quốc Thắng không nói nhiều lắm, nhưng ở trước mặt vợ thì nói nhiều hơn một chút, tuy rằng là con rể nhưng đối xử với cả nhà cha vợ ở nông thôn giống như là cha mẹ ruột mà đối đãi.
Thẩm Bảo Trân thấy chồng chỗ nào cũng nghĩ cho nhà mẹ đẻ của mình, cũng cảm thấy may mà mình gả cho người không tệ, cầm hộp cơm nói: “Biết rồi, mẹ còn mua hai cân bánh trứng gà cho Nữu Nữu nữa kìa.” Cô nói lời này không có ý gì khác, chỉ là để chồng biết, trong lòng cha mẹ mình cũng nhớ bọn họ, không có ai phải đơn phương trả giá.
Trong đầu Trịnh Quốc Thắng không nghĩ nhiều như vậy, lúc hai người vừa mới kết hôn, cuộc sống của nhà họ Trịnh không tính là quá tốt, cha bị bệnh nhiều năm, trong nhà có chút tiền đều đem đi khám bệnh cho cha, lễ hỏi kết hôn cũng có chút không lấy ra nổi, cha vợ một chút cũng không so đo, lúc đầu kết hôn còn giúp đỡ rất nhiều.
Cha mẹ là người anh phải hiếu kính, cha mẹ vợ càng phải hiếu thuận, con gái người ta nuôi cả đời sinh con gái cho anh, ân tình này lớn đến cỡ nào, rũ mi xuống: “Vậy em để lại cho Nữu Nữu hai cái, dư lại thì lén bỏ lại trong rổ của mẹ đi, chúng ta ở trong trấn ăn cái gì cũng tiện hơn, hơn nữa Nữu Nữu cũng nhỏ, ăn không được bao nhiêu.”
Nói xong liền vào trong xào rau tiếp.
Thẩm Bảo Trân cũng có ý này, nhưng lời này từ miệng chồng nói ra, trong lòng càng thêm ấm áp, thừa lúc lấy hộp cơm cho mẹ liền âm thầm lấy bánh trứng gà nhét vào chỗ sâu nhất của giỏ tre.
Vừa lúc Thẩm Uyển Chi và Chúc Xuân Nhu cũng ăn xong, Chúc Xuân Nhu thấy con gái còn đang tiếp đón khách ở từng bàn, tự mình thu dọn chén đũa, gom lại một chỗ, rồi lại lau khô bàn.
Thẩm Bảo Trân xoay người nhìn thấy thì nhanh chóng nói: “Mẹ, để con làm cho.” Nói xong liền giành lấy khăn đi lau bàn.
“Con bưng chén vào đi, để mẹ lau bàn cho.” Chúc Xuân Nhu từ trước đến nay đau lòng con cái, tất nhiên có thể giúp được chút nào hay chút đó.
“Mẹ, em gái, hai người ăn no chưa?”
“Chị, ăn thật sự ngon lắm luôn em đánh giá ba sao.” Lời này coi như đánh giá cao nhất đối với bữa cơm này.
“Ba sao thì tốt, sau này thèm thì tới tìm chị.” Thẩm Bảo Trân nói.
Thẩm Uyển Chi cười gật đầu, nhưng làm gì thật thèm thì tới được chứ, chị với anh rể còn phải nuôi cả nhà, cô cũng không phải con nít.
Chúc Xuân Nhu thấy con gái thứ đi ra từ sau bếp, bà đưa Uyển Nhi tới tạm biệt cô ấy: “Bảo Trân, mẹ với Uyển Nhi về trước, con với Quốc Thắng rảnh thì cũng về nhà ăn cơm nha.”
“Chị, nhớ đưa Nữu Nữu theo đó, nấm trong núi mấy ngày nay mọc rất nhiều, vận khí của em rất tốt, rất dễ hái được nấm, đưa Nữu Nữu cùng về nếm thử hàng mới ra lò.”
Thẩm Bảo Trân vừa nói chuyện với mẹ và em gái, vừa tiễn hai người ra cửa, vươn tay sờ đầu em gái: “Được, có rảnh thì chị và anh rể em sẽ đưa Nữu Nữu về.” Nói xong nghĩ đến chuyện mẹ vừa nói, lại lôi kéo em gái qua một bên, thấp giọng nói một câu: “Em gái, trước đó em đều ở đi học ở trường, không hiểu lòng người khó dò, bình thường thì ai cũng không thể tin tưởng, có chuyện gì nhất định phải bàn bạc trước với cha mẹ, nếu mà không được, em tới tìm chị hai cũng được, ngàn lần không được dễ tin người khác có biết không?”
Trước mặt cha mẹ và các chị gái, cô em gái này của nhà mình từ nhỏ trừ đi học, tâm tư rất đơn thuần, chỉ sợ con bé bị người ta dụ dỗ đi mất.
Thẩm Uyển Chi không cần nghĩ cũng biết chị hai đang nói gì, nhất định là chuyện lừa bánh hạch đào của thím hai, bọn họ đều cảm thấy đó là mồi nhử thím hai vứt ra, nói: “Chị hai, chị cứ yên tâm, em tinh tường lắm đó.” Trước kia có lẽ cũng không phải nguyên chủ ngốc, chỉ là lựa chọn không giống nhau.
Chỉ là lựa chọn kia không chỉ làm khổ mình mà còn tổn thương lòng người nhà, hiện tại cô mới không làm vậy.
Thẩm Bảo Trân vỗ nhẹ đầu em gái một cái: “Em đó, đọc sách là giỏi.” Không có kinh nghiệm sinh hoạt nha.
“Được rồi, mau về với mẹ đi, chuyện công việc chị hai sẽ để ý giúp em, em gái nhỏ của chúng ta là sinh viên cao trung, chỉ là thiếu chút cơ hội, chờ có cơ hội chắc canh có thể ăn lương thực hàng hoá.”
Thẩm Uyển Chi từ nhỏ không có cha mẹ, một đời kia của bọn cô càng không có anh chị em trai em gái, lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là trưởng tỷ như mẹ, hốc mắt đều bị cô ấy nói đến hồng lên: “Chị hai, em biết rồi.”
“Em không trách chị hai dài dòng là được.”
“Em không có đâu, chị hai nói nhiều là đang quan tâm em.” Trước kia cô muốn có người dong dài mấy câu còn không được đâu, chỉ có lẻ loi hành tẩu ở thế giới kia.
“Bảo Trân, mau vào đi làm đi, đừng để chậm trễ công việc của con.” Chúc Xuân Nhu đi tới nói.
Giữa trưa, lại là ngày họp chợ, người làm trong tiệm đều là hai người, chỉ là một người khác tới hơi trễ một chút, vừa rồi người nọ cũng đã tới rồi, có người tạm thời thay cô ấy nên cô ấy mới có bớt chút thời gian đi ra.