Chương 6

“Xuân Nhu, tối rồi đừng làm nữa, hư mắt.” Thẩm Kiến Quốc bưng một chậu nước rửa chân đi vào, đặt trước mặt vợ, bê một cái ghế gỗ nhỏ qua ngồi xuống, khom lưng duỗi tay cầm chân vợ bỏ vào nước ấm: “Hôm nay mang đồ đưa qua đập chứa nước, đi xa như vậy mệt mỏi rồi nhỉ, ngâm nước ấm thư giãn đi.”

Thẩm Kiến Quốc đối tốt với Chúc Xuân Nhu đúng là mười năm như một ngày, chuyện rửa chân này đã làm đến thành thục, như một loại phản xạ quen thuộc.

Rửa chân cho vợ xong, sau đó bản thân mới dùng số nước còn lại rửa cho mình, rồi đem nước đổ vào đất trồng ở trước cửa sân.

Nước này đều là gánh từ giếng nước ở cửa thôn về, cho nên không thể lãng phí.

Bưng bồn gỗ vào nhà đặt ở góc tường, rồi mới lôi kéo vợ lên giường.

Tắt đèn dầu, Chúc Xuân Nhu bắt đầu thảo luận với chồng vấn đề đường ra của bọn nhỏ.

Con gái lớn của Thẩm Kiến Quốc có một chất giọng hay, năm đó có đoàn văn công ở trong trấn tuyển người, cô vừa đi lập tức được chọn trúng, sau đó lại đi cổ vũ công nhân đường sắt, được con rể lớn nhìn trúng, nhờ người mai mối, hiện tại cô cô đi theo chồng đến ở Lâm Thành bên kia, quanh năm suốt tháng đến ăn tết mới có thể về một lần.

Con gái thứ hai ở Tiệm Cơm Quốc Doanh trên trấn, lúc ấy chỉ là công nhân tạm thời, lúc sau quen biết con rể hai, hai người kết hôn, lại tiêu tiền tìm chút quan hệ, để cô cô trở thành công nhân chính thức của Tiệm Cơm Quốc Doanh.

Con gái ba và con rể ba đều là công nhân xưởng dệt bông, mấy năm trước bắt đầu sửa đập thuỷ lợi, mở rộng đường sông của thôn Đại Yển, chiếm mấy phòng ở của nhà họ Thẩm.

Lúc ấy phía trên có cho tiền bồi thường hoặc là trợ cấp danh ngạch công nhân, Thẩm Kiến Quốc và Chú hai Thẩm chọn danh ngạch công nhân, cả nhà Chú ba Thẩm cầm tiền đi theo mẹ chồng bà.

Thẩm Kiến Quốc lập tức nghĩ đến đưa cái danh ngạch này cho con gái thứ ba.

Bởi vì chuyện này mà rất nhiều người trong thôn còn chê cười bọn họ, nói cái gì mà con gái sớm muộn gì cũng phải gả chồng, lãng phí một cái danh ngạch, còn không bằng để lại cho Tiểu Cảnh.

Tiểu Cảnh khi đó mười lăm tuổi, nghe được lý do thoái thác của người ngoài, chủ động nói muốn để chị ba đi làm công nhân, anh là đàn ông phải ở nhà nuôi gia đình.

Thẩm Kiến Quốc và Chúc Xuân Nhu đều là người đau lòng con cái, nhưng ngược với con trai, con gái càng yếu thế hơn một chút, sức lực cũng nhỏ hơn một chút, đi làm công nhân sẽ có đường ra càng tốt.

Dù sao Tiểu Cảnh cũng là đàn ông con trai, có thể chịu khổ hơn một chút, kỳ thật Chúc Xuân Nhu còn có một ý nghĩ riêng, chính là các người khinh thường tôi sinh con gái, tôi liền để cho con gái nhà tôi sống tốt hơn so với con trai nhà mấy người.

Trước đó đều đã giải quyết, trước mắt chỉ còn lại Uyển Nhi.

Uyển Nhi là đứa có văn hoá cao nhất trong nhà, Chúc Xuân Nhu còn nghĩ tốt nghiệp cao trung kiểu gì cũng phải được phân công tác, trước kia cũng từng có chuyện phân công tác cho người tốt nghiệp cao trung rồi.

Hiện tại không biết sao lại thế này, cuộc sống tốt hơn một chút so với trước kia, thế nhưng trong xưởng lại không nhận người bên ngoài.

Thẩm Kiến Quốc nghe vợ nói xong, đặc biệt là lúc nghe thấy vợ nói Trương Thúy Anh còn muốn làm mai cho Uyển Nhi nhà mình với tên đàn ông từng ly hôn, thứ đồ xài lại, lập tức giận sôi máu.

“Xuân Nhu, hôm nay bà đánh đúng lắm, nếu để tôi nghe thấy, tôi đánh gãy chân bà ta.” Nhớ thương con gái ông, đáng đánh.

“Ông nói hay lắm, nếu ông thật sự đánh gãy chân ả đàn bà Trương Thúy Anh kia, bà ta có thể ăn vạ ông đến chết.” Cho nên Chúc Xuân Nhu mới chọn chỗ đánh đau nhưng không gây thương tổn mà xuống tay.

“Nói cũng đúng, chẳng qua, Xuân Nhu bà yên tâm, hôn sự của con chúng ta, chắc chăns là do người làm cha mẹ chúng ta làm chủ, Trương Thúy Anh bà ta là cái thá gì?”

“Lỡ như bà ta tìm mẹ ông tới thì sao?” Trong bóng đêm, Chúc Xuân Nhu ngồi dậy trừng mắt với chồng.

Thẩm Kiến Quốc cứng cổ: “Mẹ tới cũng không có tác dụng, đánh chủ ý lên con của tôi đều không được.”

Chúc Xuân Nhu nghe chồng nói như vậy mới yên tâm nằm xuống, Thẩm Kiến Quốc thấy thế nhỏ giọng nói: “Xuân Nhu, bà phải tin tôi, Thẩm Kiến Quốc tôi không có bản lĩnh lớn gì, nhưng bảo vệ vợ con thì vẫn có thể làm được.”

Chúc Xuân Nhu “Ừm” một tiếng, thái độ của bọn họ là kiên quyết thật, nhưng Uyển Nhi thì sao?

Thật ra mà nói thì bà nhìn ra được thái độ của Uyển Nhi đối với thành thị, hướng tới người trên đó, chỉ là thân thể con bé một năm này vẫn luôn không tốt lắm, nên mới chưa nói gì.

Lúc này bà mới nhớ tới bánh hạch đào mà Uyển Nhi cho mình, thứ đó tinh quý bao nhiêu, gia đình nhà lão Triệu gia làm gì có thể một hơi liền cho bốn cái chứ?

Lại nói lúc Kiến Quốc đi sửa cửa cho nhà anh cũng lấy tiền công.

Bánh hạch đào kia rất có thể là Trương Thúy Anh cho, con người kia của bà ta vẫn luôn là dạng không thấy thỏ không rải ưng, chỉ cần có chỗ tốt thì bà ta vẫn rất chịu chi.

“Ngày mai Uyển Nhi muốn đi chợ với tôi, thuận tiện tôi đi thăm cả nhà con gái thứ hai, đến lúc đó tôi kêu con gái lưu ý giúp chúng ta xem có cần nhân viên tạm thời gì hay không.”

Con rể hai cũng là công nhân tạm thời chuyển chính thức, văn hoá của Uyển Nhi càng cao hơn, hẳn là càng dễ dàng nhỉ.

“Xuân Nhu, bà cũng đừng quá nhọc lòng.” Thẩm Kiến Quốc duỗi cánh tay ôm vai vợ.

“Làm gì có người làm cha mẹ nào mà không nhọc lòng, đặc biệt là hôm nay lời Trương Thúy Anh nói trái lại cảnh tỉnh tôi, Uyển Nhi của chúng ta thực sự có đẹp một chút, lúc trước đi học không nói bao nhiêu chữ cũng đã dễ bị người để ý, bây giờ hết bệnh rồi, tính tình cũng hoạt bát hơn chút, người để ý lại càng nhiều, lại nói Uyển Nhi cũng đủ mười tám, chúng ta mau chóng tìm người xem mắt, tìm người có thể an tâm dựa vào, có chồng che chở, cuộc sống cũng tốt hơn rất nhiều.” Đương nhiên chọn con rể bà cũng phải chọn đàng hoàng, ngày mai để con rể hai hỗ trợ lưu ý trên trấn có người nào thích hợp hay không.

Kỳ thật Thẩm Uyển Chi không muốn kết hôn một chút nào, dù sao ở đời trước cô cũng còn chưa có ý định kết hôn, tới nơi này không nói đến việc nhập gia tùy tục, nhưng khả năng không kết hôn là không lớn, tuổi lớn một chút cũng bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ bạn rồi.

Đương nhiên cô nghĩ ít nhất phải đợi tới sau hai mươi rồi tính, đâu biết là cha mẹ lúc này cũng đang bàn với nhau rồi.

Mà Thẩm Uyển Chi lúc này đã tiến vào mộng đẹp, trong mơ, cô đã thực hiện được mục tiêu nhỏ bé của mình, mua được tứ hợp viện ở thành phố Bắc Kinh.

Thẩm Kiến Quốc nghĩ nghĩ: “Chuyện này tôi sẽ để ý, Xuân Nhu bà yên tâm đi, tôi nhất định sẽ khiến cuộc sống của các người càng ngày càng tốt.” Ông nói xong lại dừng một chút rồi nói tiếp: “Nói nhỏ với bà một chuyện, tôi đã nhận được thông báo chọn tôi làm bí thư chi bộ tiếp theo của thôn Đại Yển chúng ta, qua mấy ngày sẽ phát thông cáo.” Không nói chuyện khác khi lên làm bí thư chi bộ, đối với tin tức phía trên cũng nhanh nhạy hơn một chút, chỗ nào tuyển công nhân tạm thời, ông chắc canh sẽ biết được.

“Gì?” Chúc Xuân Nhu hơi ngồi dậy: “Tại sao chọn lại ông làm bí thư chi bộ?”

Nói đến cái này, Thẩm Kiến Quốc cũng không rõ lắm: “Chẳng lẽ do tôi là đảng viên, năm đó còn từng diệt cướp?”

Thẩm Kiến Quốc thời trẻ từng tham gia diệt cướp, từng bị thương, đổi lấy cơ hội nhập đảng.

“Có lẽ là vậy.” Rốt cuộc đảng viên đều biết chữ, đừng nói là tính trên ông còn vài ba người nữa thì cũng đều là nông dân trong trong sạch sạch, hơn nữa là hiện giờ bên trên còn trực tiếp chỉ mặt gọi tên.

Như vậy, Chúc Xuân Nhu lại càng yên tâm một chút, chẳng qua vẫn sầu chuyện của Uyển Nhi như cũ, sáng mai bà phải hỏi rõ rốt cuộc bánh hạch đào này từ đâu ra mới được.

Đồng thời ngủ không được còn có hai vợ chồng Trương Thúy Anh, Thẩm Kiến Quân nhìn chỗ tím xanh trên người vợ, nói: “Đáng đời bà, chọc ai không chọc, một hai phải đi chọc cả nhà anh cả bên kia là sao?” Quên mất bộ dáng nhất quyết muốn phân gia của anh cả vào Tết năm đó rồi à?

Nếu không phải cán bộ thôn tới mau ngăn ông ta lại, đoán chừng cái bàn đồ ăn kia cũng giữ không nổi.

Người đến cả mẹ mình cũng dám đối đầu, ai dám chọc?

“Thẩm Kiến Nghiệp ông đúng là không tiền đồ, nếu ông có được một phần tiền đồ giống anh cả ông, tôi đến mức nhảy ra ôm chuyện này sao?”

“Tôi không có tiền đồ? Anh cả trồng trọt, tôi cũng trồng trọt? Tôi làm sao không có tiền đồ, tôi sinh hai đứa con trai, ông ta mới một đứa đó?” Này còn không có tiền đồ?

Trương Thúy Anh hừ lạnh một tiếng: “Không biết à, anh cả ông có thể là bí thư chi bộ của thôn Đại Yển chúng ta đó.”

Chuyện này Thẩm Kiến Nghiệp cũng nghe nói, chẳng qua cũng không để ý lắm: “Chuyện vô căn cứ, cũng không biết ai truyền bậy bạ, nếu ông ta có thể làm bí thư chi bộ, tôi ăn phân ngay lập tức.” Phải làm thì đã sớm làm, lúc này sao đến lượt ông ta?

Trương Thúy Anh trợn trắng mắt liếc chồng một cái: “Ông như vậy, ăn phân cũng không đến lượt ông.”

Thẩm Kiến Nghiệp không thể làm gì Trương Thúy Anh, không nói tiếng nào, xoay người nằm xuống, đưa lưng về phía vợ.

Trương Thúy Anh nghĩ tới lời Đại Quân nói, con dâu cả đã nói xong với Tiêu lão thái, chức vị của Đại Quân vẫn luôn không có biến chuyển, người khác làm mấy năm vốn đều phải có cơ hội thăng chức, chỉ có Đại Quân nhà bà ta vẫn luôn giậm chân tại chỗ.

Con dâu cả cũng sốt ruột, nghe tin con trai xưởng trưởng tìm vợ, hỏi thăm yêu cầu thì cảm thấy điều kiện của Thẩm gia là thích hợp nhất, cho nên liền nhanh miệng nhắc tới trước tiên.

Lúc đó Trương Thúy Anh cũng chưa nghĩ tới Thẩm Uyển Chi, muốn đưa con gái bên nhà mẹ đẻ tới, nào biết bị người ta coi thường.

Lúc này mới bất đắc dĩ tìm Thẩm Uyển Chi, bà ta cảm thấy gả cho một người kết hôn lần hai cũng chẳng có gì, thời buổi này, làm công nhân ăn ngon biết bao nhiêu chứ, không phải mọi người vẫn thường ngầm nói là nhất quân nhân, nhì viên chức, tam công nhân sao, người đánh chết không gả chỉ có chịu khổ, con gái nông thôn muốn có đường ra thì phải gả cho công nhân.

Trước đó không lâu còn có công nhân xưởng ống thép bị què chân tìm một cô gái nông thôn xinh đẹp, người nọ còn có con riêng.

Mấu chốt là Tiêu Văn Thao này cũng không phải là công nhân bình thường nha, chỉ mỗi phần này thôi thì cũng không tìm được ở người khác, cũng là do Tiêu lão thái ghét bỏ tâm tư đứa con dâu trước trong thành quá ham trèo cao, nên muốn tìm một cô gái nông thôn cần mẫn, đơn thuần, chất phác một chút.

Gia đình như vậy, kết hôn rồi tuỳ tiện sắp xếp cho một công việc nhẹ ăn lương thực hàng hoá, hầu hạ người già, hầu hạ chồng, so với mỗi ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời còn không nhẹ nhàng hơn?

Nếu mà Nhị Ni thích hợp, được người ta xem trọng, bà ta đã lập tức để Nhị Ni sống ngày lành rồi.

Không biết người nhà này nghĩ như thế nào nữa: “Ngày mai ông tìm anh cả ông nói chuyện đàng hoàng đi.” Trương Thúy Anh nhắc nhở chồng một chút, Chúc Xuân Nhu không có kiến thức, bà ta cũng không tin còn không xoay chuyển được đầu óc của Thẩm Kiến Quốc.

Tầng quan hệ này, kiểu gì cũng phải bám lên cho bằng được mới được.

Tác giả có chuyện muốn nói:

Ai, cái tên Chi Chi này vốn là tên của bạn học tui, bởi vì tụi tui đều cảm thấy tên cô ấy rất đáng yêu, lúc trước tán dóc còn nói tới chuyện này, cô ấy nói cảm thấy dễ nghe thì viết vào tiểu thuyết đi, còn nói giỡn là, nói không chừng cô ấy còn có thể được xuyên sách.

Kết quả chỉ vì một cái tên vậy mà bị người đẩy bay lên đến đủ loại độ cao chưa từng nghe qua, thậm chí nói tên này là tên động vật.

Nghe xong rất buồn, vốn dĩ không muốn sửa, nhưng đây lại là tên bạn học của tui, không muốn tên cô ấy vô cớ bị người khác vũ nhục như vậy, cho nên sẽ đổi toàn bộ tên nữ chủ, đổi thành Thẩm Uyển Chi.

---

Mùa hè rạng sáng hừng đông, trời chỉ mới tờ mờ sáng, Thẩm Kiến Quốc đã rời giường, định đổ đầy nước trong lu trước.

Nước trong thôn hiện tại là dựa vào lấy nước giếng, mùa hè dùng nhiều nước nên mỗi sáng sớm đều phải đi gánh mấy thùng nước về mới đủ dùng một ngày.

Thông cáo nhậm chức của ông còn mấy ngày nữa sẽ được đưa tới, nhưng mấy ngày này cũng không thể chủ quan, phải sớm xuất công khởi hảo đi đầu tác dụng một chút.

Chúc Xuân Nhu thấy chồng thức dậy, cũng chuẩn bị dậy theo.

Thẩm Kiến Quốc lại nói: “Xuân Nhu, bà ngủ tiếp một lát đi, cơm sáng trong nồi tôi dậy nhóm lửa một lát là ăn được rồi.”

“Có việc cần nhờ ông đây, hôm nay phải đi chợ, tôi cũng muốn dậy sớm một chút.” Trong nhà nên bổ sung chút đồ đạc, vừa lúc cùng đi Cung Tiêu Xã mang về.

Chúc Xuân Nhu vừa nói chuyện, vừa cầm lược chải đầu, chờ tới lúc ra cửa phòng thì tóc đã cột xong, lược thì tạm thời ghim ở trên tóc.

Thẩm Kiến Quốc lấy đòn gánh và thùng, treo thùng ở hai đầu nối của đòn gánh rồi gánh ra cửa.

Mở cửa hàng rào ra liền thấy hàng xóm cũng ra cửa gánh nước, chào hỏi nhau một tiếng, rồi cùng đi ra giếng nước.

Chúc Xuân Nhu trước tiên ra ổ gà mò mẫm một chút, trong nhà nuôi hai con gà mái đẻ trứng, bàn tay chui vào ổ gà, sờ tới một quả trứng gà nóng hầm hập, đoán chừng mới vừa đẻ.

Bà cầm trứng gà, xoay người vào bếp, nhóm lửa lên, lấy khoai lang đỏ đã rửa sạch tối qua ra cắt thành từng khối cho vào nồi, bỏ thêm chút gạo tấm vào, đậy nắp nồi lại nấu.

Sau đó lại cầm rổ vào, bỏ hết toàn bộ nấm hái được vào rổ cất kỹ, đây chính là Uyển Nhi vất vả hái được để đổi tiền, Uyển Nhi đã là cô gái trưởng thành, trong tay cũng phải có chút tiền tiêu xài của bản thân, Chúc Xuân Nhu đặt thật cẩn thận, chỉ sợ chạm vào làm hư thì lúc đi đổi lại đổi ít đi mấy xu tiền, tiền đổi được nhiều một chút thì Uyển Nhi cũng cao hứng một chút.

Thẩm Uyển Chi nghe trong viện có tiếng động thì cũng tỉnh, nói thật thì bản thân cô chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ nằm trong viện dậy sớm.

Thật sự là không có di động, không có hoạt động giải trí, lên giường ngủ sớm, thời gian ngủ của một người cũng chỉ nhiều nhiêu đó, đã đến giờ thì tự tỉnh, một ngày hai ngày có thể còn thay đổi không bao nhiêu, thời gian lâu thì đồng hồ sinh học của mình cũng dưỡng thành thói quen.

Nhớ hôm nay phải đi chợ nên cô cũng không nướng, dậy soi gương, tự mình tết bím tóc bốn đuôi là thói quen của cô, so với tết ba đuôi đẹp hơn, cũng không dễ bị lỏng ra, dù là chặt một chút nhìn cũng sẽ không rối.

Lúc Thẩm Uyển Chi đi ra, Chúc Xuân Nhu đã cho heo ăn xong trước rồi, đang chuẩn bị đi đổ thêm chút nước cho hai con gà.

Hiện tại nuôi cũng yêu cầu phải có định mức, nuôi gà không được vượt quá ba con, chính sách nuôi heo là mua lựa nửa này nửa nọ, ví dụ như nuôi hai đầu heo, một đầu nộp lên trạm thực phẩm công xã, trạm thực phẩm dựa theo giá cả của heo hơi¹ mà đưa tiền cho bạn, một đầu khác thì có thể gϊếŧ để lại cho nhà mình ăn, nông thôn là không cung cấp thịt heo, muốn ăn thịt phải nhờ vào tự mình nuôi.

(¹heo hơi: là khối lượng toàn bộ con lợn còn sống, hay heo nguyên con, khi các lái buôn lợn đến nhà người dân muốn bán, họ sẽ cân nguyên con lợn còn sống, khi đó khối lượng của con lợn sau khi cân được sẽ gọi là cân hơi.)

Chẳng qua heo cũng phải ăn lương thực thì mới lớn được, thời buổi này vẫn còn nhiều người ăn không đủ no, nhà có dư lương thực nuôi heo cũng không nhiều lắm, cho nên nuôi heo đều không phải tất cả mọi nhà đều có thể nuôi.

Nhưng mà nuôi một đầu là chiếm đa số, trong nhà siêng cắt một chút cỏ heo đem về nuôi, nuôi lớn một nửa giữ lại nửa cũng cho phép, chính là bán một nửa cho trạm thực phẩm, một nửa để lại cho nhà mình ăn.

Đến nỗi giữ lại một nửa cũng cần phải là gia đình có điều kiện tốt, sức lao động trong nhà dồi dào, công điểm cao, lương thực được phát nhiều.

Bằng không thì một nửa kia cũng không dám giữ lại, toàn bộ đều đem đi đổi tiền, nông dân không giống như công nhân có tiền lương, có phiếu chứng, quanh năm suốt tháng toàn là dựa vào chút việc này để kiếm ít công điểm đổi lương thực.

Muốn trong tay giàu có chút đỉnh, kiếm chút tiền thì phải dựa vào việc khác, rảnh rỗi thì đào chút rau dại gì đó mang ra chợ, ngày thường nuôi hai con gà đẻ trứng đổi tiền tiêu vặt, nuôi đầu heo đợi đến cửa ải cuối năm đổi số tiền lớn.

Nói là số tiền lớn chẳng qua cũng chỉ là mấy tiêu chuẩn này đó bây giờ thôi (ý chỉ giá trị đồng tiền lưu hành thời này), Thẩm Uyển Chi biết được một chút, trạm thực phẩm công xã thu mua giá của một đầu heo 150-160 cân cũng mới có bốn năm chục đồng tiền.

Heo hơi đều tính một cân hơn ba xu, giá thịt heo thì lại là sáu xu tám đến bảy xu hai.

Cái thời đại này thật là không dám nghĩ tới, nghĩ tới đúng là thật sự khổ.

Còn may nhà Thẩm Uyển Chi hiện tại trừ cô còn chưa đi làm công kiếm công điểm, cha mẹ và anh tư đều đang kiếm công điểm, cho nên lương thực trong nhà còn tính đủ ăn.

Mẹ nói ăn Tết năm nay chị cả muốn đưa cháu gái và cháu trai về, cho nên đầu năm đã nhận mua hai đầu heo con từ công xã.

Đã bắt đầu nuôi từ đầu năm, mỗi ngày anh tư đều cần mẫn đi cắt cỏ heo, chỉ hy vọng tới cửa ải cuối năm thì heo lớn được một chút.

Nhiệm vụ nộp đầu kia lên đổi mấy chục đồng tiền, dư lại một đầu trừ để người một nhà ăn một bữa cơm tất niên phong phú náo nhiệt, còn lại thì đem đi làm thành thịt khô.

Do hoàn cảnh địa lý nên phương nam bên này ẩm ướt ôn nhuận, độ ấm vào mùa đông cũng sẽ không quá thấp, thịt tươi không dễ để lâu, thịt khô có thể để trong thời gian dài, dễ dàng gửi đi.