Chương 49

“Bên trong ngay cả tấm rèm che cũng không có.” Cô vừa bước vào đã thấy trắng bóng một mảnh, xấu hổ đến mức lập tức quay đầu bỏ chạy.

Lúc này nơi dừng chân cực kỳ tiết kiệm, nhà tắm chỉ là một gian phòng dùng chung, mà người thì lại rất đông.

Bình thường nếu muốn tắm rửa, đều phải tự mình đun nước ở nhà. Giờ phút này, Thẩm Uyển Chi tình nguyện trở về nấu nước còn hơn.

Lục Vân Sâm nghĩ nghĩ rồi nói: “Trong nhà hiện giờ không có bồn tắm, bằng không đợi đến khuya một chút, khi không còn ai nữa, em hãy vào?”

Thẩm Uyển Chi nghĩ cũng chỉ đành như vậy, ai ngờ vừa đợi liền kéo đến gần mười một giờ đêm, rốt cuộc người cũng vãn bớt, cô mới vội vàng chạy đi tắm.

Tắm rửa xong trở ra đã gần mười hai giờ khuya. Lục Vân Sâm lập tức khoác cho cô một chiếc áo khoác dày: “Đừng để lạnh đấy.”

Thẩm Uyển Chi bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, nhẹ giọng hỏi: “Lục Vân Sâm, anh có thấy em quá làm kiêu không?”

Lục Vân Sâm không chút do dự đáp: “Không đâu, mỗi người đều có thói quen sinh hoạt khác nhau. Em không quen, sau này chúng ta cứ đun nước ở nhà. Anh sẽ tìm người làm một cái bồn gỗ cao đến nửa người.”

“Cảm ơn anh, Lục Vân Sâm.” Trái tim Thẩm Uyển Chi như bị ai đó ném vào một viên đá nhỏ, từng gợn sóng từ từ lan ra, rung động mãi không thôi. “Anh bao dung với em như vậy…”

Trong bóng tối, Lục Vân Sâm bật cười khẽ một tiếng: “Chi Chi, em là vợ của anh, chăm sóc em là điều mà một người chồng nên làm.”

Hai người không nói gì thêm. Lục Vân Sâm ôm lấy Thẩm Uyển Chi chạy nhanh về căn phòng nhỏ ấm áp, bên ngoài thực sự quá lạnh.

Vừa vào phòng, Thẩm Uyển Chi liền nhanh chóng chui vào giường nơi ấm áp nhất.

Cô nhìn thấy Lục Vân Sâm đốt một ngọn nến đỏ trong phòng, tò mò hỏi: “Tối nay cũng cúp điện nữa sao?”

Lục Vân Sâm quay đầu lại, không trả lời mà chỉ tắt đèn rồi lên giường. Sau đó mới hỏi lại: “Em vẫn còn sợ cúp điện à?”

Thẩm Uyển Chi lắc đầu, đáp: “Anh ở đây thì em không sợ nữa, tắt nến đi thôi.” Ngày nào cũng đốt như vậy thật lãng phí.

Nào ngờ lời vừa dứt, bên tai cô đã vang lên tiếng cười khẽ của người đàn ông. Cô xoay người định hỏi anh cười gì, nhưng lại bất ngờ đυ.ng phải l*иg ngực rắn chắc của anh.

“Chi Chi, không sợ anh bắt nạt em sao?” Giọng nói trầm khàn như mang theo ma lực, khiến tim cô đập rộn lên. Bàn tay to của anh đặt trên eo cô, siết nhẹ lại như cố tình giữ chặt.

Thẩm Uyển Chi nhất thời không biết nên nói gì, chỉ đành nhắm mắt lại, trái tim đập như trống.

Lục Vân Sâm thấy bộ dạng ấy của cô, lại nhịn không được bật cười thấp giọng: “Chi Chi, đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, phải bù lại thôi!”

Thẩm Uyển Chi cảm thấy bản thân như con ếch xanh ngâm trong nước ấm, chỉ là nước ấy đang dần dần nóng lên mà chính mình chẳng hay. Theo bản năng cô nghiêng đầu muốn tránh, nhưng chiếc cằm đã bị bàn tay của người đàn ông giữ chặt. Chưa kịp tránh, cô đã bị xoay trở lại, rồi ngay lập tức đón lấy một nụ hôn vừa dịu dàng vừa cuồng nhiệt.

Hơi thở cô bị anh cuốn lấy, như bị hút cạn, cả người mềm nhũn như rơi vào đám mây bồng bềnh, không còn chút sức lực nào, chỉ cảm thấy cơ thể cứ dần chìm xuống, dường như không thể bám víu vào đâu.

Hai tay cô bấu lấy vạt áo trước ngực anh, đầu óc lơ mơ như đang trôi, muốn nói gì đó lại không thành lời, chỉ có thể không ngừng gọi tên anh trong vô thức:

“Lục Vân Sâm…”

“Lục Vân Sâm…”

Giọng cô mềm như tơ, ngọt ngào như mật, mỗi tiếng gọi như vuốt ve màng tai anh, rồi theo sống lưng mà chảy thẳng vào tim, siết chặt lấy từng mạch máu, khiến người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh cũng thấy nhiệt huyết cuộn trào, khao khát tìm nơi trút bỏ.

Anh rất thích cô gọi tên mình như thế. Chỉ là mấy chữ đơn giản, nhưng từ miệng cô cất lên lại khiến lòng anh như mềm nhũn.

Yết hầu anh khẽ động, giọng trầm khàn như chạm vào tâm trí cô:

“Ừm… Chi Chi, anh đây…”

“Anh có thể cho em thở một chút không…” Giọng cô mềm như tơ liễu, vừa ngượng ngùng vừa bất lực.

Lục Vân Sâm lúc này mới chịu ngừng lại, cúi đầu ngắm nhìn người trong lòng.

Quần áo cô hơi xộc xệch, gương mặt trắng nõn ửng hồng như phủ phấn, đôi mắt khép hờ, hơi thở dồn dập, khuôn ngực phập phồng dưới lớp áo mỏng. Đôi môi ửng đỏ ướt mềm như cánh hoa dính sương, từng nhịp thở như đang gọi mời.

Anh khẽ ừ, đưa tay vuốt lại mái tóc rối của cô, rồi lại cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi và chóp mũi, từng động tác đều đầy nâng niu.

Đợi đến khi cô thở đều lại, anh mới hỏi:

“Giờ được chưa?”

Thẩm Uyển Chi chớp chớp mắt, còn đang ngơ ngác:

“Cái gì cơ?”

“Em thở xong rồi chứ?”

Cô ngập ngừng gật đầu.

Lục Vân Sâm khẽ cười:

“Vậy thì… tiếp tục nhé.”

“Gì cơ…?”

Thẩm Uyển Chi mở to mắt nhìn anh, mặt đỏ bừng. Nhưng còn chưa kịp nói gì, người kia đã cúi đầu xuống thì thầm bên tai:

“Vợ à, động phòng hoa chúc còn chưa bắt đầu đâu, chẳng lẽ em tưởng xong rồi à?”

Giọng nói khàn khàn đầy trêu chọc khiến mặt cô đỏ đến tận mang tai. Trong lòng thầm nghĩ, ai nói chỉ mình anh biết mấy chuyện này chứ? Lý thuyết em biết còn hơn anh nhiều ấy!

Nhưng ý nghĩ còn chưa trọn, đã thấy Lục Vân Sâm đứng thẳng dậy, đưa tay kéo áo lính rồi cởi phăng, ném sang một bên.

Trong ánh nến lay động, thân hình rắn chắc hiện rõ từng đường nét. Cơ bắp không quá lộ liễu, nhưng săn chắc do luyện tập lâu ngày. Gân tay nổi lên dọc theo cánh tay, kéo dài tới mu bàn tay, toát ra khí chất mạnh mẽ cùng mùi vị đàn ông không thể lẫn đi đâu được.

Từ ngực tới bụng, từng khối cơ, từng đường nét như ẩn chứa sức mạnh dồn nén. Giống như dã thú đang ẩn mình chờ thời, chỉ một giây sau là có thể bùng nổ.

Thẩm Uyển Chi vội đưa tay che mắt, nhưng vẫn lặng lẽ hé ngón tay nhìn trộm.

Lục Vân Sâm thấy cô như vậy cũng không khỏi có chút thẹn, khuôn mặt thường ngày nghiêm túc bỗng lộ ra vài phần mất tự nhiên. Anh khẽ ho một tiếng rồi kéo tấm chăn lên người, như muốn dùng nó ngăn cách ánh sáng ngoài kia.

Dưới tấm chăn, bóng tối ôm trọn hai người trong bầu không khí ám muội.

Thẩm Uyển Chi lén hạ tay xuống, vừa lúc thấy anh cúi người lục dưới gối, theo bản năng nhìn theo.

Lục Vân Sâm nhanh chóng lấy ra một món đồ, đứng dậy quay lại. Nhìn rõ vật đó là gì, Thẩm Uyển Chi đỏ mặt như máu, hai tay ôm mặt, chân thì nhấc lên đạp anh một cái. Người này chuẩn bị mấy thứ đó từ khi nào chứ!?

Anh bắt lấy cổ chân cô, hơi dùng sức, khiến cô lập tức trượt vào lòng anh. Rồi lại cúi người áp xuống, kéo theo tấm chăn phủ kín cả hai người.

Dưới ánh nến mờ, tiếng nỉ non và hơi thở đứt đoạn quấn lấy nhau suốt cả đêm, mãi đến tận khi bình minh ló rạng mới chịu lặng đi.

Sáng hôm sau, Thẩm Uyển Chi ngủ một mạch đến tận khi mặt trời lên cao. Vừa tỉnh dậy, đã cảm thấy toàn thân mềm nhũn, không còn chút sức lực nào. Ngay cả việc mặc quần áo xuống giường cũng như bước trên mây, cứ bồng bềnh, loạng choạng.

Vừa mới đứng dậy, cửa phòng liền bị đẩy ra.

Lục Vân Sâm bước vào, vẻ mặt sáng sủa, nhìn thấy cô đã tỉnh thì nở nụ cười ấm áp, tiến tới ôm lấy cô:

“Đói không? Anh tới nhà ăn lấy cơm về rồi, còn mang cả ít trái cây nữa. Có sung, còn có táo nữa.”

Anh nói một hơi mấy câu, nhưng Thẩm Uyển Chi không còn sức để trả lời. Quả thực là đói, đói lả cả người, vừa mệt vừa đau, chỉ muốn nằm im.

Vừa cử động liền thấy đau nhức đến tận xương chân, cô khẽ kêu lên một tiếng, tay bấu lấy cánh tay anh, muốn từ từ đứng vững lại.

Lục Vân Sâm lập tức đỡ lấy cô, giọng đầy lo lắng:

“Còn đau lắm à? Để anh xem thử nhé. Nếu nghiêm trọng thì phải mua thuốc mới được.”

Thẩm Uyển Chi tức giận trừng mắt lườm Lục Vân Sâm một cái, còn giơ tay chọc chọc lên cánh tay rắn chắc của anh:

“Anh đừng có lúc nào cũng mặc bộ đồ này rồi bày trò lưu manh.”

Rõ ràng trông mấy người mặc kiểu quân phục này toàn thân chính khí, nhưng cứ tới lượt anh mặc thì lại ra cái kiểu cà lơ phất phơ!

“Vậy thì anh cởi ra.”

Lục Vân Sâm nói không hai lời, dứt khoát cởi luôn áo khoác, gọn gàng vắt lên giá treo bên cạnh.

Thẩm Uyển Chi nhìn người đàn ông chỉ còn mỗi chiếc áo sơ mi, cạn lời, cũng chẳng muốn nói thêm câu nào.

Nhưng ánh mắt người đàn ông kia lại tràn đầy kiên định. Cô đành chịu thua, đỏ mặt lí nhí nói, vừa ngượng ngùng vừa tức tối:

“Thì đúng! Em chính là chua! Chua lòi luôn đó!!”

Lục Vân Sâm khựng lại một giây, mới nhớ ra tối qua cô cứ luôn miệng than mệt. Anh cúi đầu, có chút áy náy nói nhỏ bên tai cô:

“Xin lỗi, lần đầu... có hơi mất kiểm soát.”

Nói xong liền cúi xuống bế bổng cô lên:

“Anh bế em ra ngoài.”

Thẩm Uyển Chi: “……”

Mất kiểm soát có chút thôi sao?

Ăn xong bữa trưa, Thẩm Uyển Chi và Lục Vân Sâm đi dạo một vòng quanh sân sau của nhà mình. Vừa về tới nhà, cô đã lôi giấy bút ra viết vẽ loạn cả lên.

Nơi này mùa đông kéo dài, từ giữa tháng Mười cho đến tháng Tư năm sau đều là băng tuyết phủ đầy.

Rau tươi vì thế mà trở thành hàng xa xỉ, nên ngay từ bây giờ, không riêng gì các trạm nghỉ, mà cả các hộ trong khu nhà đều đã bắt đầu tích trữ đồ ăn cho cả mùa đông.

Nhưng đồ tích trữ được thường là những loại dễ bảo quản, cơ bản toàn khoai tây, cà rốt, cải trắng.

Ngoài phơi khô ra, bây giờ trong viện mỗi nhà đều đang muối cải trắng.

Dù sao thì cũng phải cố gắng hết sức để sống sót qua mùa đông.

Thẩm Uyển Chi cũng chắc chắn sẽ tích trữ một ít, nhưng cô không định tích quá nhiều. Ăn mấy thứ đó suốt mùa đông dễ ngán chết, cô thì lại thích rau tươi hơn.

Hôm qua cô đã nghiên cứu cái hệ thống “tường ấm” trong nhà, thấy cũng na ná mấy cái lò sưởi âm tường bên châu Âu. Là người miền Nam, đây là lần đầu tiên cô thấy thứ này. Nghe Lục Vân Sâm nói thì tường ấm này rất lợi hại, vừa tiết kiệm lại có thể giúp phòng ấm lên nhanh chóng.

Nhưng cô nghĩ nếu cải tạo một chút, có thể giữ nhiệt đều cho cả căn nhà.

Chỉ là xây lại tường ấm thì phải nhờ tay thợ có nghề thật giỏi, không thì xây xong mà tường bị hở, khói bị dội ngược lại thì chẳng còn giữ ấm được nữa. Chuyện này để Lục Vân Sâm tìm người giúp cô.

Có đủ nhiệt rồi thì có thể trồng rau được.

Phía sau nhà bếp có một gian chứa đồ cũ, đón sáng rất tốt. Nếu dọn sạch sẽ, kê vài bồn đất, bỏ thêm ít bùn trồng rau thì cũng có thể xem như một “nhà kính mini”.

Cứ thế này là đủ rau tươi cho cô và Lục Vân Sâm ăn suốt cả mùa đông, chẳng thành vấn đề gì.

Cái sân nhà cũng cần sửa lại một chút. Bên tay phải có một góc khuất ít nắng, cô muốn dựng thêm một nhà kho gỗ nhỏ để cất đồ linh tinh, than củi các thứ.

Sát tường có thể dựng thêm một cái chuồng thấp thấp, nuôi vài con gà, vừa có trứng ăn vừa tiện chăm. Cô để ý thấy mấy nhà xung quanh ít ai nuôi, nhưng hôm qua lúc đi ngang qua Hợp tác xã Cung Tiêu trên trấn thì lại thấy có nhà nuôi chẳng qua họ không giống như bên Xuyên Thành nuôi trong sân nhà mình, mà là thả ra ngoài, tối lại bắt về.

Chắc mùa đông lạnh quá, gà không chạy ra được nên mọi người lười nuôi.

Cô tính làm theo kiểu Xuyên Thành: lều gà thiết kế dạng mở, mùa đông thì che kín, trời ấm thì tháo ra cho gà tự do hơn.

Bên tay trái là một khoảnh đất trống lớn, tường rào cao tầm nửa người, bao quanh khoảng đất chừng hơn trăm mét vuông.

Chỗ này tạm thời cô chưa động tới, đợi sang xuân năm sau sẽ dọn sạch để trồng rau. Có thể trồng thêm chút hoa cạnh đó cũng được.

Thẩm Uyển Chi vừa vẽ sơ đồ cải tạo sân vườn, vừa tưởng tượng đến ngôi nhà tương lai của mình. Trong lòng dâng lên một cảm xúc hân hoan mãnh liệt.

Cô muốn trồng rau, trồng hoa, muốn biến căn nhà nhỏ này thành nơi xinh đẹp gọn gàng, muốn kiếm tiền, muốn sống những ngày như đời sau như thơ như họa.

Lại còn có Lục Vân Sâm một soái ca cực phẩm bên cạnh làm bạn, mà soái ca còn tình nguyện nộp cả tiền lương cho cô giữ.

Cuộc sống này đúng là... quá tuyệt vời rồi!!