Chương 47

Cô cúi đầu, anh ngửa đầu, ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung. Hắn nhìn cô chăm chú, còn cô lại có chút thẹn thùng.

Một lúc lâu, Lục Vân Sâm mới nhẹ nhàng gọi tên cô: “Chi Chi.”

“Ừm?”

“Em thật đáng yêu.” Không ngờ cô lại trải chăn lâu đến thế chỉ để thổ lộ với hắn!

“Đáng ghét!” cô khẽ nhăn mặt.

Lục Vân Sâm trêu chọc Thẩm Uyển Chi một lúc rồi mới buông cô ra. Vì hai người vừa mới đến nơi, bữa trưa tạm thời sẽ ăn ở nhà ăn tập thể.

Hắn xót cô ngồi xe lâu mệt mỏi, liền nói:

“Chi Chi, em ở nhà nghỉ ngơi một lát nhé, anh đi lấy cơm về. Được không?”

Thấy cô gật đầu, Lục Vân Sâm mới xách hai chiếc hộp nhôm ra ngoài. Trước khi đi, hắn còn dặn cô đừng vội thu dọn hành lý, chờ anh về sẽ lo liệu.

Thẩm Uyển Chi nhìn theo bóng dáng cao lớn của hắn khuất sau khung cửa sân, không nghỉ ngơi mà bắt đầu tham quan căn phòng nhỏ của họ.

Nhà có một gian chính giữa và hai phòng ngủ, nhà vệ sinh nằm phía ngoài, ở góc sân.

Trong phòng ngủ, chăn nệm đã được dọn dẹp chỉnh tề, đều là đồ mới. Trên giường còn đặt một tờ chữ "Hỉ", cả căn phòng được bài trí theo kiểu tân hôn, đâu đâu cũng toát lên không khí vui mừng.

Thẩm Uyển Chi lần lượt mở hành lý ra, trước tiên là lấy hết quần áo của hai người treo vào tủ.

Phần lớn quần áo của Lục Vân Sâm vẫn còn để ở đây từ trước, sau sẽ từ ký túc dọn về, còn cô thì đem theo khá nhiều.

Cha mẹ cô cũng chuẩn bị cho cô không ít đồ dùng sinh hoạt, cô lần lượt sắp xếp ra, bày biện xong cả căn nhà lập tức trở nên có sức sống hơn hẳn.

Nhìn cửa sổ sáng bừng ánh nắng, cô nghĩ cần chuẩn bị thêm rèm, sô pha hơi cứng, cũng cần mua vài chiếc đệm mềm. Vào bếp xem thử, không ngờ người ta còn chuẩn bị sẵn ít bột mì, mì sợi và trứng gà cho bọn họ.

Lục Vân Sâm từng nói ngoài phần phân phối theo tiêu chuẩn hằng tháng, nếu muốn sống dư dả thì phải mua sắm thêm ở chỗ tư nhân.

Nhưng phân phối được bao nhiêu, cô vẫn chưa rõ, định bụng chờ anh về sẽ hỏi kỹ.

Tính toán thời gian, cô đoán nếu thu xếp ổn thỏa thì chiều là xong, bữa tối có thể tự mình nấu cơm ở nhà rồi.

Còn chưa thu dọn xong, Lục Vân Sâm đã xách cơm trở về. Sợ cô đói bụng, anh chạy đi chạy về thật nhanh, chẳng mất bao nhiêu thời gian.

Thẩm Uyển Chi tuy không mệt, nhưng lại rất nhớ hương vị cơm nóng. Trên đường đi cô toàn ăn cơm nhà chuẩn bị sẵn, tuy ngon nhưng không thể so với đồ ăn vừa nấu còn bốc khói. Vừa thấy Lục Vân Sâm trở về, cô đã vội vàng kê ghế ngồi chờ ăn cơm.

Lục Vân Sâm thấy cô như chú thỏ con chờ ăn, cảm thấy vô cùng đáng yêu. Nhưng khi thấy cô không nghe lời, đã thu dọn hết hành lý rồi, hắn nhéo nhẹ má cô, nói:

“Anh đã bảo em đừng dọn mà, chờ anh về làm là được.”

“Em không mệt, chẳng qua thấy rảnh tay nên làm thôi mà!” Thẩm Uyển Chi cố ý nũng nịu.

Lục Vân Sâm đành bó tay, cười cười rồi mở hộp cơm ra.

Hai hộp cơm, một ngăn là cơm, một ngăn là đồ ăn. Tổng cộng có hai món: khoai tây hầm thịt và hành tây xào trứng coi như khá phong phú.

Thẩm Uyển Chi vốn là người ăn cơm, nhưng lượng ăn không nhiều. Ban đầu định gắp bớt ra cho Lục Vân Sâm, hắn nhìn cô rồi nói:

“Em ăn trước đi, không hết thì để lại cho anh.”

Cô liếc nhìn hộp cơm của hắn, hình như cũng đầy như của mình, đành tạm gắp bớt sang một bên, rồi ăn phần mình.

Cuối cùng, Lục Vân Sâm ăn nốt phần cơm còn lại của cô, sau đó đem cả hai hộp cơm đi rửa ở bồn nước trong bếp.

Thẩm Uyển Chi muốn giúp, nhưng bị từ chối:

“Chi Chi, sau này có anh ở nhà rồi, mấy việc như rửa bát cứ để anh lo.”

Thẩm Uyển Chi không phản đối, cô vốn không quá thích rửa bát. Nhưng nấu cơm, cô có thể đảm đương được.

Nhìn qua thì nhà không lớn, vậy mà hai người bận rộn cả buổi trưa mới tạm coi như sắp xếp đâu vào đấy. Thẩm Uyển Chi vốn định buổi tối tự mình nấu cơm, ai ngờ cuối cùng lại ra nhà ăn lĩnh cơm mang về ăn tạm.

Đợi đến khi thu dọn xong xuôi thì đã là mười giờ tối. Nơi này trời tối muộn, rõ ràng đã khuya mà vẫn có cảm giác như mới chạng vạng.

Về lại giường, Thẩm Uyển Chi chẳng muốn động đậy nữa. Lục Vân Sâm nhìn người đang vùi đầu trong chăn, khẽ nói:

“Chi Chi, mệt rồi thì nghỉ trước đi, anh ra ngoài rửa mặt.”

“Được” Thẩm Uyển Chi yếu ớt đáp lại, chờ Lục Vân Sâm đi ra ngoài mới trở mình nằm ngửa. Chẳng bao lâu, cơn buồn ngủ ập đến, mắt cứ thế díp lại.

Ngay lúc cô sắp ngủ, đèn trần vụt tắt. Con người luôn sợ bóng tối, mà Thẩm Uyển Chi lại càng sợ hơn người thường bởi vì bóng tối đại diện cho cái không biết, khiến trí óc dễ dàng bị những tưởng tượng không đâu chiếm lấy.

Huống hồ đây còn là nơi xa lạ. Hôm nay mới chuyển tới, cô lại mãi bận rộn trong nhà, ngay cả sân nhỏ bên ngoài còn chưa đi một vòng, mọi thứ đều xa lạ khiến cảm giác sợ hãi càng thêm mãnh liệt.

Lúc này bên ngoài vang lên tiếng gì đó, nghe như gió thổi, lại tựa hồ có thứ gì đang gõ lên cửa sổ, “cộc cộc”, âm thanh như ở sát bên tai.

Thẩm Uyển Chi sợ đến mức bật dậy. Phòng ngủ phía sau khá trống, có thể nhìn ra ngoài rất xa. Vì cửa sổ không có rèm, trong phòng tối đen như mực, mà bên ngoài cũng chẳng sáng hơn là bao. Từ xa, bóng cây lay động trông như từng bóng người thấp thoáng.

Trong đầu cô lập tức hiện lên hình ảnh thi thể cứng đờ trong mấy bộ phim zombie, khiến cô run lên, lớn tiếng gọi:

“Lục Vân Sâm!”

Chỉ gọi một tiếng, trong phòng chỉ có âm thanh của chính cô vang vọng. Ngoài kia, ngoài tiếng gió rít, chẳng có chút đáp lại nào.

Càng nghĩ càng sợ, Thẩm Uyển Chi lập tức mở cửa phòng lao ra ngoài. Dù sao bên ngoài còn có hai sân hộ đối diện, chí ít còn có nhà khác, không đến nỗi đáng sợ như vậy.

Nào ngờ vừa mở cửa đã đâm sầm vào một vòng tay ấm áp.

“Đừng sợ, anh đây.”

Lục Vân Sâm vừa mới từ ngoài sân quay vào thì cúp điện. Nghe thấy cô gọi tên mình, anh liền vội vã chạy tới.

Giọng nói quen thuộc, người quen thuộc khiến cảm giác an toàn ập đến, Thẩm Uyển Chi túm lấy hắn không chịu buông tay.

Lục Vân Sâm dứt khoát bế cô trở lại giường ngồi xuống, rồi duỗi tay mở ngăn tủ bên cạnh lấy đèn pin bật lên.

Một luồng sáng lập tức xua tan bóng tối trong phòng.

Lục Vân Sâm quay người tìm thêm một chiếc đèn dầu, bật diêm đốt sáng. Tuy ánh sáng không mạnh bằng điện, nhưng cũng đủ xua tan nỗi sợ vừa rồi.

Khi quay đầu lại, anh mới phát hiện người đang ngồi mép giường lúc nãy lao ra ngoài còn chưa kịp xỏ giày. Buổi tối ở đây trời rất lạnh, hắn không khỏi chau mày.

Thẩm Uyển Chi rụt chân lại theo phản xạ, lí nhí nói:

“Vừa rồi trong phòng đột nhiên tối om, bên ngoài lại có tiếng gió rít, em hơi sợ…”

Lục Vân Sâm đi đến ngồi xổm bên cạnh cô, nắm lấy bàn chân nhỏ của cô, nhẹ nhàng chà bụi trên gan bàn chân vào ống quần mình, rồi mới ngẩng đầu nói:

“Là lỗi của anh, lẽ ra cúp điện thì phải lập tức quay vào. Biết rõ cô sợ tối lại chưa quen chỗ, còn để cô ở trong phòng một mình.”

Lời nói dịu dàng cùng động tác tự nhiên của nam nhân khiến chút bất an trong lòng Thẩm Uyển Chi tiêu tán hầu như sạch sẽ. Trong lòng ấm áp hẳn lên, cô xoay người lên giường, kéo chăn đắp kín, rồi lại đột ngột ngồi dậy.

Lục Vân Sâm đang định tắt đèn dầu, tưởng cô có việc gì nên quay đầu lại nhìn.

“Cửa sổ không có rèm, em cứ có cảm giác bên ngoài có gì đó...”

“Anh đi lấy mấy tờ báo dán tạm lên trước.”

Trong nhà không có báo, Lục Vân Sâm lại chạy sang nhà hàng xóm xin hai tờ.

Gần nhất là nhà Vương Nhã Lan, chị vừa nghe nói là nhà không có rèm cửa, lập tức lấy mấy tờ báo đưa cho anh.

Khi Lục Vân Sâm quay về, Thẩm Uyển Chi vẫn đang ôm hai chân ngồi trên giường chờ. Trong phòng không có người, cô không dám ngủ yên.

Anh hành động rất nhanh, chỉ hai phút đã dán kín cửa sổ.

Khi anh vừa nằm xuống giường, Thẩm Uyển Chi nói:

“Anh chưa tắt đèn dầu kìa.”

“Không cần tắt, cứ để như vậy.” Anh đáp.

Đêm nay chắc chắn sẽ không có điện, anh sợ nửa đêm cô tỉnh dậy mà không có ánh sáng thì sẽ sợ.

“Vâng.” Thẩm Uyển Chi nghe giọng anh nhẹ nhàng chậm rãi, lại thêm trong phòng có ánh sáng le lói, chẳng bao lâu liền ngủ say.

Sáng hôm sau, Lục Vân Sâm dậy sớm. Nghĩ đêm qua cô ngủ muộn, anh muốn để Thẩm Uyển Chi ngủ thêm một chút nên lặng lẽ ra ngoài ăn sáng ở nhà ăn.

Anh vừa bước ra khỏi cửa thì đã bị người gọi lại.

Tối hôm qua việc anh đi mượn báo bị một số hàng xóm nghe thấy. Sáng nay, họ rỉ tai nhau rằng vợ của Lục đoàn trưởng sợ bóng tối vì cửa sổ không có rèm che, lại còn có người phát hiện cả đêm nhà họ sáng đèn.

Đêm qua mọi nhà đều bị cúp điện, chỉ có nhà họ là sáng chắc chắn là đốt đèn dầu suốt đêm.

Hôm qua vừa mới bàn nhau rằng Thẩm Uyển Chi có vẻ tiểu thư, kiêu kỳ, hôm nay liền có người không nhịn được mỉa mai:

“Các chị thấy chưa, tôi đã bảo rồi mà vợ Lục đoàn trưởng đúng là kiều khí. Mới ở có một ngày đã làm ầm lên, còn sợ cái này sợ cái kia. Tôi không tin ở quê lại như thế. Nhiều nơi nông thôn còn chưa có điện đấy, chẳng lẽ trời tối là không ngủ được à?”

Có người vốn không ác ý nhưng cũng cảm thấy Thẩm Uyển Chi làm quá, nên khi thấy Lục Vân Sâm ra ngoài, liền buông lời trêu chọc mà là kiểu “nửa đùa nửa thật” mang chút mỉa mai:

“Lục đoàn trưởng, vợ anh đúng là kiều đấy! Phải có đèn dầu mới ngủ được cơ à?”

Lục Vân Sâm xưa nay không thân thiết gì với mấy người này, vừa nghe xong liền cau mày, lạnh giọng đáp:

“Tôi cưới vợ tôi, cô ấy muốn sao thì liên quan gì đến nhà anh? Nhà các người thiếu đèn dầu chắc?”

Anh nói câu này không chút khách sáo, cũng không nể mặt ai vì vốn dĩ anh chẳng thân với họ, nên càng không cần phải giữ thể diện.

Người buông lời kia cũng không còn trẻ, bị nói thẳng mặt như vậy thì xấu hổ đến đỏ cả mặt.

Lúc này, Vương Nhã Lan vừa ra cửa, tình cờ nghe được, không nhịn được bật cười “phụt” một tiếng rồi nói:

“Chị Lưu, chị đúng là lo chuyện bao đồng. Nhà mình còn chưa lo xong, đã chen tay vào chuyện nhà người khác?”

Nếu là bạn thân thì trêu đùa còn chấp nhận được, nhưng mấy người này đến một câu chào với Lục đoàn trưởng còn chưa nói bao giờ. Người ta mới chuyển tới ngày đầu đã bị bàn tán về vợ như thế, bị người ta vả mặt cũng đáng!

Sáng nay, Lục Vân Sâm phải về sư bộ báo cáo nhiệm vụ, ăn sáng xong là phải đi. Nhưng trong lòng anh vẫn thấy không yên tâm về Thẩm Uyển Chi.

“Chi Chi, em ăn xong cứ ở nhà nghỉ ngơi. Anh vẫn còn hai ngày phép, chiều hoặc mai anh sẽ dẫn em đi dạo một vòng cho quen thuộc.”

Nói xong, anh lại nhớ đến chuyện rèm cửa:

“Cái rèm chờ anh về sẽ đi đến quân nhu lấy. Trong lúc này em đừng đi lung tung, nhớ chưa? Tuyệt đối không được tự ý rời khỏi khu nhà ở!”

Anh biết bề ngoài Thẩm Uyển Chi nhìn ngoan ngoãn, nhưng tính cách thật ra khá bướng bỉnh đặc biệt là rất thích chạy vào núi chơi.

Ở nhà mẹ đẻ, cô thường xuyên chạy ra sau núi, lúc thì hái nấm, lúc thì nhặt trái dại.

Trên đường tới đây, cô cũng liên tục hỏi Tiểu Chu xem núi bên này có nấm hay trái gì để hái không.

Anh thật sự không hiểu sao cô gái này lại thích mấy thứ đó đến vậy, nhưng dãy núi nơi này không giống vùng Xuyên Thành có sói và cả báo tuyết. Đυ.ng phải con nào cũng nguy hiểm đến tính mạng.

Tuy nơi đóng quân hiện tại không có những con vật đó, nhưng anh vẫn không yên tâm. Anh có cảm giác chỉ cần rời mắt là sẽ lo lắng không thôi!

“Lục Vân Sâm, anh xem em là con nít chắc?” Thẩm Uyển Chi bật cười.

Cô không ngốc, mới đến còn chưa quen thuộc gì, tất nhiên không thể một phát chạy xa. Muốn ra ngoài thì ít nhất cũng phải dẫm đường cho quen trước đã.

“Đúng vậy đấy, cho nên phải nghe lời người lớn. Nhé? Không được chạy loạn!” Lục Vân Sâm vừa thay quân phục, đội mũ ngay ngắn, cúi xuống nhìn cô nghiêm túc như kiểu người lớn dặn trẻ con.

Thẩm Uyển Chi cười hì hì đẩy anh ra:

“Biết rồi, biết rồi! Anh dài dòng quá!”

Thấy cô ngoan ngoãn ở trong phòng, Lục Vân Sâm mới yên tâm rời đi, nhưng vẫn là đi mà lưu luyến không rời.

Vì chuyện lúc sáng, khi anh bước ra, chẳng ai dám buông lời gì nữa. Dù có vài người đang tụm lại buôn chuyện, thấy anh đi qua đều im bặt, đợi anh đi khuất mới dám nói tiếp.

Lục Vân Sâm từ trước đến nay chẳng quan tâm mấy chuyện này, mắt nhìn thẳng bước nhanh qua.

Tới gần cổng khu tập thể, anh gặp Vương Nhã Lan. Tối qua anh còn sang mượn báo, hôm nay gặp lại, anh lịch sự chào:

“Chào chị Nhã Lan.”

Vương Nhã Lan không ngờ người lạnh lùng như Lục Vân Sâm lại chủ động chào mình, vội đáp:

“Ai da, Lục đoàn trưởng ra ngoài đấy à?”

Anh chỉ gật đầu nhẹ, không nói thêm, còn Vương Nhã Lan thì vui mừng hẳn lên, vừa đi vừa líu lo hát một đoạn dân ca nhỏ.

Có người hàng xóm thấy thế trêu:

“Chị Vương, nhặt được tiền hả sao vui thế?”

Vương Nhã Lan hứ một tiếng, không đáp, cứ thế vui vẻ bước về nhà.

Nhưng vừa tới cửa nhà mình, cô liền thấy Thẩm Uyển Chi đang đứng đó, vừa thấy cô liền gọi to:

“Chị Nhã Lan!”

Giọng gọi vừa nhẹ nhàng vừa trong trẻo, khiến Vương Nhã Lan cảm thấy cô gái này không chỉ đẹp mà ngay cả giọng nói cũng như đang hát dễ nghe đến lạ!

“Uyển Chi, có chuyện gì tìm chị à?” Vương Nhã Lan thẳng tính nên hỏi thẳng. Hôm qua mới bảo có chuyện cứ tìm, hôm nay thấy cô qua thật thì đoán là cần giúp đỡ gì đó.

Thẩm Uyển Chi biết Chị Nhã Lan là người nhiệt tình, lại đối xử với ai cũng rất thẳng thắn, nên cô cũng không khách sáo. Dù sao cô mới tới, còn chưa quen ai, mà về sau còn phải sống lâu dài ở đây không thể không giao tiếp với hàng xóm.

Hôm qua Chị Nhã Lan đã chủ động đến chào hỏi, hôm nay cô cũng mang chút quà tới nhà gọi cửa xem như làm quen, thắt chặt tình cảm láng giềng. Hơn nữa, báo hôm qua Lục Vân Sâm mượn cũng là từ nhà Chị Nhã Lan, theo lý cũng nên sang cảm ơn một tiếng.