Chương 46

Vợ của Lục đoàn trưởng đúng là quá mức xinh đẹp, đây thật sự là cô gái ở nông thôn sao? Chẳng lẽ có người đang hiểu lầm thế nào về cô gái nông thôn à?

Còn nữa, rốt cuộc là ai nói bậy nói bạ rằng cháu gái của Lưu doanh trưởng lớn lên tám phần giống hắn? Nhìn cái diện mạo này thì rõ ràng là chẳng có liên quan gì cả!

Huống hồ cô gái khi nãy còn cười nữa nụ cười đó khiến tim người ta cũng mềm nhũn ra, làn da trắng như ánh trăng ánh nhật, lộ ra khí chất lấp lánh như ánh châu báu vậy.

Triệu Phương Cầm biết hôm nay Lục Vân Sâm sẽ trở về, mấy ngày nay tin hắn kết hôn đã truyền khắp nơi đóng quân, ồn ào náo nhiệt không thôi, nhưng cô trước sau vẫn có chút không tin.

Cô tới, cũng là muốn xem thử bản thân rốt cuộc thua kém ở chỗ nào. Dù gì cô và Lục Vân Sâm đều là người Bắc Kinh, điểm khác biệt duy nhất chỉ là hắn xuất thân đại viện, còn nhà cô chỉ là dân thường.

Nhưng ít nhất cũng là người cùng quê, cô cảm thấy bản thân còn có ưu thế hơn người khác, huống chi cô lớn lên cũng đâu có kém gì ai. Không, không chỉ là không kém khi vừa mới đến nơi đóng quân đã có không ít người theo đuổi cô, nhưng cô chỉ để ý mỗi mình Lục Vân Sâm. Không chỉ vì cả hai cùng quê, mà còn vì cô cho rằng xuất thân và học thức của bản thân đều rất xứng đôi với anh.

Không ngờ khó khăn lắm mới nhờ người tác hợp, kết quả Lục Vân Sâm ngay cả nhìn cũng không buồn liếc cô một cái. Điều đó khiến Triệu Phương Cầm cảm thấy thất bại, nhưng cô không cam lòng nhận thua, chỉ cho là do nhiệm vụ của anh quá bận, nhất thời không nghĩ tới chuyện thành gia mà thôi.

Kết quả vừa quay đi đã nghe tin hắn cưới một cô gái nông thôn.

Cho nên hôm nay cô mới cố ý ăn mặc thật xinh đẹp tới đây, không vì gì khác, chỉ muốn để hắn nhìn rõ chẳng lẽ một cô gái đến từ thủ đô như cô lại thua kém một cô gái nhà quê sao?

Kết quả vừa nhìn thấy Thẩm Uyển Chi, đầu óc Triệu Phương Cầm liền như nổ tung. Đây thật sự là cô gái nông thôn sao? Vì sao trên người cô ấy chẳng có lấy nửa phần quê mùa mà một người nông thôn nên có, thậm chí còn xinh đẹp đến chói cả mắt?

Trước kia cô từng xem qua thông tin, cảm thấy cô gái ấy cũng chỉ nhỏ hơn mình hai tuổi, diện mạo cũng chỉ thường thường mà thôi, căn bản không có gì đặc biệt.

Nhưng giờ phút này, đứng trước mặt đối phương, sự tự tin đầy tràn trong lòng cô bỗng chốc bị một cô gái nông thôn trong lời đồn thổi đánh cho tan nát.

Còn có, khoảnh khắc vừa rồi, ánh mắt dịu dàng của Lục Vân Sâm khi che chở cho cô gái kia cô chưa từng được thấy qua.

Triệu Phương Cầm vẫn còn nhớ rõ, trước kia chỉ vì cô chưa kiểm tra thương binh trước mà đã hỏi thẳng tình trạng của Lục Vân Sâm, anh liền nổi trận lôi đình. Cái dáng vẻ phát hỏa đó, so với ôn nhu dịu dàng khi nãy, đúng là một trời một vực.

Bên cạnh, vài vị chị dâu vẫn không ngừng xì xào bàn tán, lời lọt thẳng vào tai cô:

“Trời đất ơi, vợ của Lục đoàn trưởng cũng đẹp quá đi mất, lại còn dịu dàng nữa chứ!”

“Khó trách Lục đoàn trưởng vừa đi làm nhiệm vụ về đã cưới người ta mang về luôn rồi. Nếu là ta, ta cũng cưới!” Không biết nói cô đẹp ở đâu, chỉ biết là chỗ nào cũng thấy đẹp.

“Nghe nói là học sinh cấp ba đó.” Có người xen vào một câu.

Trong thôn, người học tới cấp ba đương nhiên là được xem trọng nhất.

“Khó trách ta nhìn là biết kiểu người có văn hóa, có giáo dưỡng. Không phải trước đây nơi đóng quân thiếu giáo viên tiểu học sao? Không chừng bên trên sẽ phân cô đến dạy bọn nhỏ đó?”

“Ta thấy cũng có khả năng lắm á. Ngươi có để ý không, khi nãy con bé nhà Tôn tẩu bị vấp té ngay trước mặt cô, cô dịu dàng đỡ con bé dậy, nhìn mà thấy thương. Người như vậy làm cô giáo thì ta hoàn toàn ủng hộ. Con bé nhà ta, Tiểu Nha, năm ngoái ở quê bị cô giáo bắt nạt, nếu vợ của Lục đoàn trưởng chịu làm giáo viên ở tiểu học chỗ ta đóng quân, thì để cô dạy lớp của con ta là tốt nhất.”

Năm trước vì chuyện này mà chị ta từng làm ầm ĩ với trường học, sau đó chồng mới xin chuyển công tác theo đoàn quân, đưa cả nhà tới nơi này. Giáo viên ở nơi đóng quân khác với bên ngoài, những năm gần đây bên ngoài lộn xộn, nhiều trường học chỉ cần có quan hệ là có thể làm giáo viên, cho nên có không ít người dạy học mà chẳng ra gì cả.

Còn giáo viên bên nơi đóng quân thì tương đối ổn định, nếu được lựa chọn, đương nhiên chị ấy càng thích kiểu người vừa ôn hòa lại nhìn thuận mắt như vậy.

“Chị Trương, nghe chị nói kìa, bao nhiêu lớp học như thế sao có thể để dạy riêng cho Tiểu Nha nhà chị chứ? Còn muốn tự sắp xếp công việc cho vợ của đoàn trưởng nữa hả.”

Chị Trương bị nói thì hơi đỏ mặt, cười cười, “Ta cũng chỉ là hy vọng thôi mà.”

Tiểu Nha nhà chị vì chuyện bị bắt nạt mà dần dần trở nên khép kín, ít nói ít cười, thậm chí có lúc còn tè ra quần trong lớp. Khi nãy thấy vợ của Lục đoàn trưởng bế con bé nhà chị Tôn, dịu dàng hết mực, đến giờ con bé ấy còn chẳng chịu rời khỏi người cô, xem ra đúng là trẻ nhỏ có cảm giác. Trẻ con tuy còn nhỏ tuổi, nhưng nhìn người rất tinh, đứa nào thích bám người phần lớn đều không sai được.

Chị từng đưa Tiểu Nha đi khám bác sĩ, bác sĩ nói là con bé có bóng ma tâm lý với giáo viên, chỉ cần gặp được cô giáo ôn hòa, tử tế thì sẽ dần cải thiện.

Cho nên chị mới mơ hồ mong muốn vợ của Lục đoàn trưởng sẽ làm giáo viên, nếu có thể dạy lớp của Tiểu Nha thì tốt quá.

Lúc này, có người thấy Triệu Phương Cầm vẫn chưa chịu rời đi, vốn dĩ đã chẳng ưa nổi cái kiểu diễn trò của cô ta. Hồi nãy còn bóng gió nói vợ của Lục đoàn trưởng không đẹp, cười cợt đầy khinh miệt. Giờ thì sao? Không biết mặt có đau không nữa.

Mấy người khi nãy còn lo vợ của Lục đoàn trưởng nếu không đủ đẹp thì sẽ bị người ta chê cười, giờ nhìn người ta xinh đẹp thế này, ngược lại trong lòng mỗi người đều dâng lên một cảm giác chiến thắng kỳ lạ, như thể cũng được nở mày nở mặt theo. Nhịn không được có người mở miệng:

“Ấy, ngươi nói xem, so sánh như vậy thì bảo sao Lục đoàn trưởng lại chọn cô gái này. Người ta vừa có tấm lòng thiện lương, vừa dịu dàng đoan trang. Không như có người nhìn thấy thương binh nằm ngay bên cạnh cũng chẳng buồn để mắt, trong đầu chỉ nghĩ tới đàn ông. Loại người như vậy, có ai thèm lấy mới là lạ!”

Người mở lời là vợ của chỉ đạo viên Chu ở nơi đóng quân. Em trai cô cũng ở đơn vị này, lần trước bị thương thì đúng lúc Triệu Phương Cầm có mặt, vậy mà trong mắt cô ta chỉ có mỗi Lục Vân Sâm, làm hại em trai cô chịu đau thêm một trận. Bởi vậy, cô đương nhiên ghi hận trong lòng, hôm nay thấy cơ hội là phải xả một trận.

“Đúng đó, Lục đoàn trưởng có bản lĩnh, tự nhiên không đến mức mù mắt. Nói thật chứ cô gái này thật sự quá đẹp! Mấy người nói xem, cô ăn gì mà lớn lên được như thế? Muốn ta nói á, nếu mà đem ra so với một số người... ta cũng chọn cưới cô ấy thôi!”

Mấy người quanh đó cười rộ lên. Dù không biết dùng từ ngữ trau chuốt, nhưng ánh mắt ngưỡng mộ thì chân thành. Họ chỉ biết nói: “Đẹp quá trời đẹp!”

Hơn nữa, nhìn cô mềm mại dịu dàng, nụ cười khi nãy như có thể khiến người ta tan chảy.

“Cũng may là Lục đoàn trưởng không bị mù mắt, chứ không thì đã bị vài người ‘giác ngộ tư tưởng’ có vấn đề lừa gạt rồi. Biết người ta kết hôn rồi còn cố tình chạy tới, chẳng lẽ tụi này mù hết, không nhìn ra tâm tư của cô ta?”

Nói đến đây, các chị dâu cùng hừ lạnh một tiếng. Ai trong khu này chẳng có dăm ba đứa con, đã sớm quen nhìn tiểu yêu tinh có tính toán gì, chỉ cần liếc mắt là rõ mười phần.

Biết rõ người ta đã thành thân, cho dù không biết cụ thể thì chỉ cần biết người ta đã có đối tượng, vậy mà còn mặt dày mò đến dây dưa nói thế nào cũng là không biết liêm sỉ!

Triệu Phương Cầm là người có học thức, lại càng tự tin vào dung mạo của mình. Từ nhỏ đến lớn, đi đến đâu cũng được người khen ngợi, nâng niu. Lần này đến là để dìm người khác, không ngờ lại bị một cô gái quê "dìm" đến mức tự tôn không còn mảnh nào.

Tiếng nghị luận xung quanh không ngừng vang lên, câu nào cũng như lưỡi dao đâm thẳng vào tai Triệu Phương Cầm, từng nhát như tát vào mặt.

Mặt mũi mất sạch, cô nhìn thấy Lục Vân Sâm và vợ hắn đang cùng nhau dọn đồ, vẻ thân thiết hài hòa ấy như càng khiến lòng cô quặn thắt. Mặt đỏ lên, cô hoảng hốt xoay người bỏ chạy khỏi nơi này, cô không muốn quay lại lần nào nữa!

Vài chị dâu thấy vậy thì không nhịn được cười vang:

“Bác sĩ Triệu không ở lại thêm một lát nữa sao?”

Triệu Phương Cầm còn đâu mặt mũi mà ở lại. Rõ ràng ban đầu là cô khinh thường người khác, giờ lại thấy người ta được khen ngợi như đóa hoa, cô mà còn nán lại thì chỉ tổ bị người ta cười chê.

Nghĩ đến đây, cô vừa bước đi vừa hối hận. Nhưng lòng lại không cam tâm. Cô thật sự không nỡ rõ ràng bản thân mới là người xứng đôi với Lục Vân Sâm, vì sao anh lại cưới người khác?

Nghĩ đến đây, ánh mắt cô lại lặng lẽ rơi lên người nam nhân nơi xa, chân bước vội vã, không chú ý dưới đất là miệng ao nhỏ nhà dân đang dùng để tưới rau. Lạch nước cạn chỉ tới mắt cá chân, nhưng đầy bùn đất, thế mà cô lại trượt chân ngã nhào xuống.

Áo sơ mi trắng và mái tóc đen nhánh dính đầy bùn lầy, trông nhếch nhác không thể tả. Mấy đứa trẻ đang chơi gần đó thấy vậy liền phá lên cười:

“Mau nhìn kìa, có người biến thành gà rơi vào nồi canh rồi kìa!”

Triệu Phương Cầm không màng quần áo ướt nhẹp, chỉ thấy mấy chị dâu đằng xa đang nhìn cô bằng ánh mắt chế giễu, bên cạnh lại là đám nhóc cười ồn ào không ngớt. Cô cảm thấy đời mình mất hết thể diện ở đây rồi vừa bò dậy, vừa khóc lóc, chạy thục mạng ra khỏi viện.

Mà lúc này, Lục Vân Sâm đến nhìn qua bên này cũng không thèm, chỉ lo dọn đồ vào nhà. Từ nay về sau, nơi này chính là nhà của anh và Thẩm Uyển Chi, nghĩ đến là lòng thấy vui, trong mắt trong lòng chỉ có vợ của mình, căn bản chẳng để ý đến ai khác.

Thẩm Uyển Chi thì càng không chú ý. Trong mắt cô bây giờ chỉ có đại viện tử. Cô đang nghĩ cách cải tạo nơi này thật tốt!

Thẩm Uyển Chi mỉm cười nhìn hắn, trong mắt tựa như ánh nắng sớm ban mai, nhẹ nhàng mở miệng nói:

“Là bởi vì nơi này có ngươi.”

Một câu nói rất nhẹ, nhưng như có sức nặng ngàn cân, đập vào trong lòng Lục Vân Sâm.

Anh ngẩn người, trái tim bỗng nhiên căng chặt rồi lại mềm nhũn ra. Rất nhiều lời muốn nói lại nghẹn nơi cổ họng. Một khắc kia, anh cảm thấy mọi vất vả đều đáng giá dù là sương gió nơi biên cương, dù là thời tiết khắc nghiệt, dù là đời sống đơn giản thô sơ chỉ cần có cô ở bên cạnh, cái gì cũng không quan trọng nữa.

Lục Vân Sâm nhìn cô, mắt đỏ lên, chậm rãi vươn tay đem người ôm vào trong lòng, cúi đầu vùi vào hõm vai cô khàn khàn nói:

“Chi Chi, cảm ơn em. Cảm ơn em đã không ghét bỏ, còn nguyện ý đi cùng anh đến nơi này.”

Thẩm Uyển Chi nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hắn, trong lòng mềm mại, tràn đầy an tâm và hạnh phúc. Cô biết, dù nơi đây không phải thành phố phồn hoa, không có đèn đuốc rực rỡ, nhưng lại có một người nam nhân lặng lẽ vì cô chống đỡ cả một mảnh trời.