"Hả?"
Cô ngẩng đầu nhìn vào gương, đang loay hoay tìm kem đánh răng dính trên tóc, chưa kịp tìm ra thì trước mắt bỗng vụt qua một bóng người, má vừa nóng lên, môi của Lục Vân Sâm đã dừng lại trên má cô.
Bị bất ngờ tấn công, cả người cô ngơ ngác, sững sờ nhìn anh.
Khóe môi Lục Vân Sâm cong lên đầy ý cười, thật ngốc, thật đáng yêu!
Thẩm Uyển Chi lúc này mới kịp phản ứng, biết mình bị lừa rồi, bàn tay siết lại đấm anh một cái, nhỏ giọng hờn dỗi:
“Đáng ghét!”
Vừa đấm xong liền quay người muốn bỏ chạy, ai ngờ vừa xoay người lại thì thấy thím đang đứng ở phòng khách. Vừa nghĩ đến cảnh lúc nãy hai người đang tình cảm bị trưởng bối bắt gặp, cô suýt chút nữa hét lên vì xấu hổ, cố nén cảm xúc, làm ra vẻ bình tĩnh hỏi:
“Thím còn chưa ngủ ạ?”
Nói xong liền cúi đầu, rụt vai bước nhanh về phía trước, định chuồn về phòng càng nhanh càng tốt.
Tần Mỹ Liên nhất thời quên mất mình ra ngoài là để làm gì.
Đúng rồi, bà vốn định ra sân thu gom củ cải phơi khô, ai ngờ vừa ra tới đã thấy cảnh hai đứa nhỏ ân ái trước bồn rửa, cũng không định đi vào, đang toan xoay người quay lại thì Thẩm Uyển Chi đã phát hiện, nên cũng đành đứng lại.
Để tránh cho con bé ngượng ngùng, Tần Mỹ Liên vờ như không thấy gì cả, giả bộ tự nhiên hỏi một câu:
“Sao hai đứa không bật đèn vậy?”
Ý là bà không hề trông thấy chuyện gì cả.
Nhưng câu nói này chẳng có tí sức thuyết phục nào, thậm chí còn khiến không khí càng thêm xấu hổ, bởi vì đèn ở phòng khách vẫn sáng choang! Đèn hai mươi oát rọi thẳng vào hai người rõ rành rành, bà còn giả vờ không thấy...
Thẩm Uyển Chi xấu hổ đến mức không thốt nổi lời, vừa đi vừa vấp váp chân tay, quay người chạy về phòng, mặt đỏ tới mang tai, muốn tìm cái lỗ chui xuống!
Lục Vân Sâm thì ở trước mặt thím lập tức thu lại bộ dạng trêu chọc ban nãy, khôi phục vẻ nghiêm chỉnh đàng hoàng. Biết thím định ra sân thu củ cải, anh còn nhanh nhẹn phụ giúp bưng thau vào nhà, hỏi:
“Thím muốn gom lại à?”
Tần Mỹ Liên cũng không muốn làm phiền hai đứa, vội vàng đón lấy thau:
“Đi nghỉ sớm đi, ta mệt lắm rồi, để mai làm tiếp.”
Nói xong liền ném thau lên bàn ăn, quay người đi vào phòng, không quên tắt luôn đèn phòng khách.
Lục Vân Sâm còn chưa vào nhà, đứng tại chỗ:
“…?”
Làm gì mà quay mặt đi nhanh như vậy chứ!
Nhưng anh cũng nhanh chóng đi vào phòng. Vừa bước vào đã thấy Thẩm Uyển Chi rửa mặt xong từ lúc nào, trong phòng thơm ngát.
Không rõ là mùi hương cơ thể cô hay mùi kem dưỡng, tóm lại khiến người khác ngửi mà dễ chịu vô cùng.
Thẩm Uyển Chi lên giường trước, vừa leo lên đã kéo chăn phủ kín người.
Lục Vân Sâm tắt đèn rồi lần mò lên giường, phát hiện Thẩm Uyển Chi nằm thẳng đơ, tay chân ngay ngắn như học sinh tiểu học.
Anh vươn tay kéo cô vào lòng, người trong ngực vùng vẫy một chút nhưng rồi lại nằm yên, chỉ có hai tay chống lên ngực anh, từ nhịp tim dồn dập có thể cảm nhận được cô đang rất căng thẳng.
Lục Vân Sâm ôm chặt cô vào lòng, cúi đầu hôn khẽ lên giữa trán cô trong bóng tối, dịu dàng nói:
“Ngủ đi.”
Tối nay chưa động phòng cũng không sao, để cho cô có thêm thời gian thích nghi. Hơn nữa phòng này cách âm quá tệ, anh còn nghe rõ cả giọng nói của chú thím ở phòng bên, huống hồ gì là…
Thẩm Uyển Chi nằm yên một hồi mới chợt phản ứng lại ba chữ “ngủ đi”, có phần nghi ngờ ngẩng đầu nhìn anh trong bóng tối, như muốn xác nhận anh thật sự chỉ nói là... ngủ?
“Không muốn ngủ sao?”
Anh phát hiện cô còn chưa hiểu liền cố ý dọa:
“Không ngủ thì chúng ta liền…”
“Ngủ! Ngủ! Ngủ!”
Thẩm Uyển Chi lập tức trả lời liền ba chữ, biểu hiện rõ ràng quyết tâm... buồn ngủ tha thiết.
Cô gái này đúng là quá dễ thương!
Lục Vân Sâm lại cúi xuống hôn nhẹ lên má cô hai cái mới chịu buông tha:
“Mau ngủ đi!”
Thẩm Uyển Chi đỏ mặt tới tận mang tai, đầu óc choáng váng vì thiếu dưỡng khí, cộng thêm mấy ngày nay mệt mỏi, mấy đêm liền không ngủ ngon, ban đầu còn vì có người ôm mà thấy hồi hộp, nhưng không bao lâu đã thϊếp đi.
Người ôm cô lại không ngủ nổi, cả đêm như có lửa đốt trong người, tay ôm cô như đang ôm một đống than. Đến nửa đêm phải dậy mấy lần uống nước mới hạ được nhiệt.
Sáng hôm sau, Thẩm Uyển Chi dậy rất sớm, vì hôm qua đã lên giường từ tám giờ tối, sáng sớm ngủ không nổi nữa.
Lúc cô dậy, Lục Vân Sâm vẫn chưa mở mắt. Cô nhẹ nhàng ra khỏi phòng, không muốn làm anh tỉnh giấc. Hôm qua nghe anh nói với anh trai rằng họ đi vào núi ba ngày trời mà chưa ngủ đủ tám tiếng, người làm bằng sắt còn không chịu nổi, nên cô quyết định cứ để anh ngủ đến khi tự tỉnh.
Thực ra, Lục Vân Sâm đã tỉnh từ lúc Thẩm Uyển Chi dậy rồi, chỉ là chưa mở mắt. Cả đêm ngủ không sâu, giờ phút này buồn ngủ ập đến, bên cạnh lại thoang thoảng mùi hương của cô trong ổ chăn khiến người ta càng dễ chìm vào giấc ngủ.
Mãi đến gần chín giờ, Lục Vân Sâm mới dậy. Thúc thúc bảo hôm nay Thẩm Uyển Chi có thể đến huyện để lãnh thưởng báo danh, vừa hay ngày mai anh cũng phải quay về đơn vị, nên định hôm nay đưa cô đi nhận thưởng, rồi nhân tiện dẫn cô đi dạo một vòng.
Thẩm Uyển Chi đang giúp thím muối củ cải, thấy Lục Vân Sâm vừa ngủ dậy, liền hỏi:
“Anh sao không ngủ thêm chút nữa?”
Lục Vân Sâm cười đáp:
“Không có em bên cạnh, ngủ không được.”
Thẩm Uyển Chi: “…”
Lại bày trò nữa rồi!
Thấy cô im lặng không trả lời, Lục Vân Sâm bước đến gần, cúi đầu hỏi:
“Em đang làm gì thế?”
“Muối củ cải, anh muốn nếm thử không?” Dù mới muối chưa được bao lâu, nhưng mùi vị đã ra, nếu để thêm vài ngày chắc sẽ ngon hơn.
“Được chứ.”
Lục Vân Sâm biết Thẩm Uyển Chi làm món gì cũng ít cay, cố ý chiều theo khẩu vị anh. Trong lòng anh chỉ thấy vô cùng ấm áp, cảm giác hạnh phúc sắp tràn ra.
Lấy được vợ thật là tốt!
Thẩm Uyển Chi đang chuẩn bị dọn mẻ củ cải ra dĩa, lấy đũa gắp một miếng định bỏ vào chén của anh.
Chưa kịp đưa tới, Lục Vân Sâm đã cúi người, há miệng ăn luôn từ đầu đũa, vừa ăn vừa không quên khen:
“Đồ vợ làm đúng là ngon nhất!”
Thẩm Uyển Chi: “…”
---
Sáng nay, nghĩ đến khoản tiền thưởng 200 đồng, tâm trạng Thẩm Uyển Chi vô cùng phấn khích. Vừa lên xe đã hỏi:
“Lục Vân Sâm, anh nói nếu em báo thêm vài chuyện xấu nữa của nhà họ Tiêu, liệu có được thưởng nhiều hơn không?”
Lục Vân Sâm khởi động xe, vừa cười vừa nói:
“Em đúng là ham tiền nhỏ! Không được đâu, mấy thứ này đều có mức thưởng cố định.”
Khoản thưởng được căn cứ theo số tiền tham ô của Tiêu gia. Có báo thêm cũng không được cộng thêm. Thẩm Uyển Chi có chút tiếc nuối, còn tính khai thêm vài tội nữa. Dù sao mấy đồng tiền bất nghĩa đó cũng chẳng nên để họ giữ.
Nhưng dù thế nào thì số tiền đó cũng đã bị sung công, không còn rơi vào tay Tiêu gia là tốt rồi. Còn cô, có được 200 đồng đã là nhiều lắm. Nghĩ vậy, tâm trạng cô cũng thoải mái hơn nhiều.
Ngày hôm qua vừa phát hiện tiền giấu của Tiêu gia, hôm nay cả huyện đã xôn xao. Đây đúng là đại sự chấn động huyện thành.
Người ta kháo nhau rằng: lúc lôi tiền ra, nhiều đến nỗi đếm không xuể, cả đời chưa từng thấy nhiều thế!
Đến khi họ tới Cục Công an huyện, bên trong mọi người vẫn còn đang bàn tán rôm rả.
Thời này, tờ tiền mệnh giá cao nhất cũng chỉ là 10 đồng, mà họ lôi ra đến mấy chục vạn, bảo sao không kinh hãi!
Hôm nay, Hà Đông Vệ khác hẳn vẻ nặng nề hôm qua. Cả người rạng rỡ, tiếng cười vang vọng cả văn phòng.
Thấy Lục Vân Sâm dẫn theo Thẩm Uyển Chi đến, ông vội vàng ra đón, còn đích thân rót nước mời:
“Chi Chi à, lần này nhờ có cháu lập công lớn!”
Vừa nhắc đến chuyện đó, khóe miệng ông không giấu nổi ý cười. Thật là may mắn.
Nếu không nhờ cô kịp thời báo tin, thì số tiền đó ít nhất bị Tiêu Văn Thao tẩu tán đi một nửa rồi.
Nếu hắn kịp chuyển tiền đi tỉnh khác, khả năng thu hồi lại gần như bằng không. Vậy nên công lao lớn nhất chính là nhờ Thẩm Uyển Chi báo tin kịp lúc.
Từ lời kể của Hà Đông Vệ, bọn họ nhanh chóng tìm ra nơi cất giấu tiền của nhà họ Tiêu.
Thì ra nhà họ Tiêu chẳng hề đơn giản.
Ngoài căn nhà trong khu tập thể nhà máy dệt bông, họ còn có một căn nhà hai tầng ở ngay trung tâm huyện gần rạp chiếu phim. Khu đó nhộn nhịp, người qua lại đông đúc, chẳng ai ngờ nơi đó lại là chỗ giấu tiền.
Căn nhà ấy vốn không đứng tên Tiêu gia. Chủ cũ có con trai về quê, con gái lấy chồng theo quân, bố mẹ qua đời, nên giấy tờ bị Tiêu Chấn Lâm chiếm đoạt lúc nào chẳng ai hay.
Dùng tên người khác để chiếm đoạt tài sản quả là nơi giấu tiền lý tưởng.
Tiêu Văn Thao ban đầu chạy lên tỉnh, nhưng biết tình hình căng thẳng, không trốn được bao lâu, nên lén quay về, ẩn mình ở bờ sông, chờ cơ hội chuyển tiền.
Hắn tự biết tội mình không đến mức bị xử bắn, nên chỉ tính tạm giấu tiền, sau này có cơ hội thì quay lại lấy.
Kết quả, vừa vác tiền ra chuyển đã bị công an tóm tại trận. Còn dính thêm một tội nữa!
Thẩm Uyển Chi nghe đến đây chỉ thấy nhẹ cả người may mà hắn chưa kịp chuyển tiền đi.
Chi tiết cụ thể vẫn chưa được công bố, phải chờ xét xử chính thức. Nhưng hiện tại, công lao báo tin đã được ghi nhận, nên cô được gọi đến ký nhận tiền thưởng.
Thẩm Uyển Chi cũng chẳng hỏi thêm, có tiền là được. Tiêu gia đã có công an lo.
Hà Đông Vệ nhìn theo bóng cô đi nhận thưởng, quay sang nói với Lục Vân Sâm:
“Cậu cưới được vợ như vậy là có phúc lắm!”
Vừa xinh đẹp, lại dịu dàng, thông minh nhanh nhẹn, nghe loáng thoáng vài câu mà nắm được tin quan trọng như thế.
Thẩm Uyển Chi nhận tiền xong, mặt tươi như hoa.
Nhìn từng tờ tiền mới tinh, lòng chỉ thấy sung sướиɠ.
Vạch trần nhà họ Tiêu, lại còn được thưởng tiền. Quá sướиɠ!
Không nấn ná lâu, hai người chào Hà Đông Vệ rồi rời đi.
Phổ Lâm huyện cách tỉnh thành không xa, địa thế thuận lợi, dân cư đông đúc nên thông tin lan truyền rất nhanh.
Đi đến đâu cũng nghe người ta bàn tán chuyện Tiêu gia.
Tiệm cơm quốc doanh là nơi tin tức dày đặc nhất.
Thẩm Uyển Chi vừa nhận được tiền, hớn hở mời Lục Vân Sâm đi ăn mừng.
Hai người vừa bước vào đã nghe bàn bên cạnh nói chuyện rôm rả, lớn đến mức át cả tiếng bếp.
Người phục vụ thấy có khách, nhanh chóng ra tiếp đón, rồi quay lại tiếp tục tám chuyện với bàn bên.
Từ câu chuyện râm ran, Thẩm Uyển Chi cũng nghe ra được:
Nhà họ Tiêu thật sự sống xa hoa ở thời buổi còn đói kém mà thịt cá không thiếu, còn toàn người khác mang đến biếu.
Đặc biệt, phụ nữ Tiêu gia càng xa xỉ hơn, còn chạy tới Hải Thành đặt may áo khoác.
Tiêu Văn Tĩnh là người tiêu xài nhất. Trong khi người ta còn mặc áo vá chằng vá đυ.p, thì cô ta thay đồ như thay lá.
Còn làm riêng một chiếc tủ to bằng cả bức tường để đựng quần áo!
Ngoài ra, Tiêu gia còn rất bá đạo. Trong nhà máy có nhiều người bị bắt nạt mà không dám lên tiếng.
Giờ thì hay rồi người khổ cuối cùng cũng tìm được nơi tố cáo.
Thức ăn mang lên rồi mà bàn bên vẫn chưa ngớt lời phẫn nộ.
Có người hỏi:
“Thế mấy người không trực tiếp phạm tội trong Tiêu gia thì xử lý thế nào?”
“Nghe đâu, cả Bà Tiêu cũng từng nhận tiền để nhờ con trai sắp xếp việc làm cho người ta.”
“Vậy bị bắn hết à?”
“Chưa chắc, nhưng cải tạo lao động thì không chạy đâu được.”
“Đáng đời!” Một người bức xúc mắng.
Hôm qua anh ta cũng ra xem lôi tiền, thấy hai rương tiền đầy ắp mà sững người cả đời chưa từng thấy nhiều tiền như vậy!
Có người còn kể: từng có người đắc tội với Tiêu Chấn Lâm, bị dọa đuổi việc.
Để giữ được công việc, người đó phải đưa toàn bộ tiền lương cả năm cho hắn. Kết quả, con bị bệnh không có tiền chữa, mới 6 tuổi đã qua đời.
“Đúng là đáng tội! Đến lúc mở phiên tòa xử công khai ở trường huyện, nhất định phải đi xem!”
Mọi người đồng loạt phụ họa phải đi chứ! Phải tận mắt nhìn bọn sâu mọt ấy bị lôi ra ánh sáng!
Thẩm Uyển Chi nghe xong cũng nhẹ lòng hẳn.
Người nhà họ Tiêu gần như ai cũng có thể bị định tội, mọi người cuối cùng cũng được sống yên ổn.
Trước đây cô còn sợ với tính cách thù dai của Tiêu gia, thể nào cũng tìm cách trả đũa.
Giờ thì tốt rồi muốn cũng không còn cơ hội!
Một tin vui, khiến cô ăn ngon hơn hẳn. Cơm cũng ăn thêm một bát!
Lục Vân Sâm thấy cô vui, cứ gắp thức ăn liên tục cho cô.
Thẩm Uyển Chi ăn đến đỏ mặt, cũng không quên gắp lại cho anh.
Hai người ngươi gắp ta gắp, chọc cả nhân viên phục vụ lén liếc nhìn mấy lần, ánh mắt đều mang theo ý cười.