Chương 4

Mày Thẩm Ngọc Cảnh giật giật, có chút không muốn đi.

Trương Thúy Anh thấy Thẩm Uyển Chi đưa bánh hạch đào cho Thẩm Ngọc Cảnh, trong lòng quả thực đang rỉ máu, không phải nha đầu này không ăn nên đưa cho Thẩm Ngọc Cảnh ăn đó chứ?

Bà ta có chút luyến tiếc cho Thẩm Ngọc Cảnh, đứa nhỏ này từ nhỏ đã không ưa mình, cho anh uống miếng nước đều có cảm giác lãng phí.

Thật ra bà ta cũng không muốn cho Thẩm Uyển Chi, nhưng nghĩ đến công việc của Đại Oa nhà mình, nghĩ lại sau này cũng có thể đi theo vào thành phố hưởng phúc, hai cái bánh hạch đào so với tương lai cũng không tính là gì, tuy rằng Trương Thúy Anh chưa từng đọc sách, nhưng cũng hiểu chút đạo lý, bà ta luôn cảm thấy mình ngoại trừ không có văn hóa thì cũng không khác mấy so với những người đàn ông tri thư đạt lễ này nọ trong kịch nam.

Thẩm Uyển Chi nói xong lại quay đầu nhìn Trương Thúy Anh: “Thím hai, thím muốn nói gì với con vậy.”

Trương Thúy Anh không ngờ Thẩm Uyển Nhi biết điều như vậy, cũng bất chấp bản thân đau lòng hai cái bánh hạch đào.

Bà ta vui mừng ra mặt, vừa muốn kéo Thẩm Uyển Chi qua, liền nhìn thấy Thẩm Ngọc Cảnh còn ở một bên, lạnh lùng nhìn mình chằm chằm.

Đúng là cái thứ âm hồn bất tán, lời bà ta vừa định nói bị nghẹn lại ở cổ họng, bản thân còn bị sặc một trận.

“Ngọc Cảnh, thím và Uyển Nhi nói chút chuyện của phái nữ đấy?” Một đứa con trai như cậu cứ tò tò đi theo làm cái gì.

Thẩm Uyển Chi cũng hiểu ý, đẩy Thẩm Ngọc Cảnh nói: “Anh tư, anh mau về nhà đi, em với thím hai nói chuyện xong sẽ lập tức về nhà, anh còn không yên tâm thím hai à, thím hai đối xử rất tốt với em đó nha.”

Trương Thúy Anh vừa nghe cháu gái tâng bốc mình, cũng có hai phần lâng lâng, đứng bên cạnh vội hát đệm: “Còn không phải sao, thím coi Uyển Nhi như con gái của mình mà.”

Thẩm Uyển Chi nhân cơ hội mở miệng, không tiếng động nói với Thẩm Ngọc Cảnh: “Anh tư, chờ em ở cửa sân.”

Thẩm Ngọc Cảnh thoáng nhìn qua em gái, cuối cùng vác sọt đi ra cửa sân.

Trương Thúy Anh thấy Thẩm Uyển Chi đuổi cái tên tiểu Diêm Vương Thẩm Ngọc Cảnh này đi, tính thêm cả việc bị Chúc Xuân Nhu đánh một trận lúc giữa trưa kia, cục tức nghẹn trong ngực cũng vơi đi không ít rồi, nhớ lại lời con trai lớn nói, trong lòng càng tràn ngập ý chí chiến đấu.

“Uyển Nhi à!” Bà ta lập tức lôi kéo người nói chuyện.

Thẩm Uyển Chi nhìn Trương Thúy Anh, đột nhiên vô cùng đáng thương nói: “Thím hai, con thật đói quá, giữa trưa ở nhà ăn một chén canh khoai lang đỏ đã lập tức lên núi hái rau với anh tư, bây giờ bụng rỗng tuếch, tay chân cũng nhũn ra.”

Trương Thúy Anh nhìn cô gái nhỏ nói cực kỳ ủy khuất, làn da của Thẩm Uyển Nhi vốn trắng, một đường đi về, đôi má trắng như sứ nhiễm chút hồng hồng diễm lệ, tư thái cố ý tỏ ra nhu nhược, trên đôi mắt to nhìn lên mang theo chút hơi nước ủy khuất, từng sợi mi dài liên tục chớp chớp, thật đúng là đáng thương khiến người ta đau lòng.

Trương Thúy Anh cũng không biết nên hình dung đứa cháu gái xinh đẹp này như thế nào, trong lòng chỉ có thể thầm nói, hai vợ chồng nhà Thẩm lão đại này cũng thật mẹ nó quá biết sinh, sao có thể sinh ra nha đầu đẹp như vậy chứ, khó trách lão thái thái Tiêu gia nhìn từ xa đã lập tức nhớ kỹ nha đầu này, nghe vợ Đại Quân nhắc tới, lập tức vừa lòng nói muốn tới xem kỹ nha đầu này một cái.

Nha đầu xinh đẹp như vậy lại sinh ở nông thôn, đến cơm cũng ăn không đủ no, khiến bà ta nhịn không được mà mềm lòng, một trận thương cảm chợt nảy lên trong lòng, trong lòng âm thầm nói, ‘Uyển Nhi à, người thím này lập tức để cho con sống ngày tốt lành, không chỉ có con sống tốt, tất cả chúng ta đều tốt theo.’ không hiểu sao Chúc Xuân Nhu lại nghĩ không thông như vậy, một đứa con gái xinh đẹp đổi những ngày tốt lành cho cả nhà, không biết chọn sao?

Nghĩ như vậy, Trương Thúy Anh lập tức hào hứng hẳn lên, lặng lẽ nói: “Uyển Nhi, con chờ đó, thím đi lấy thêm cho con hai cái bánh hạch đào.”

Mấy miếng bánh hạch đào đổi tháng ngày tốt lành, đáng giá!

Thẩm Uyển Chi tất nhiên là cao hứng, khen Trương Thúy Anh khen lấy khen để, khen đến mức cả người bà ta lâng lâng, nhanh chóng đi vào phòng cầm hai cái bánh hạch đào ra.

Lúc này, Trương Thúy Anh để Thẩm Uyển Chi ăn trước, một nhà Thẩm lão đại, hiện tại cũng chỉ có Thẩm Uyển Chi thuận mắt: “Uyển Nhi, con mau ăn đi, thơm lắm đó.”

Thẩm Uyển Chi thật sự cầm một cái lên cắn một miếng nhỏ, khóe mắt nhìn thấy Trương Thuý Anh nhét toàn bộ vụn bánh ở lòng bàn tay vào trong miệng, không đợi Trương Thúy Anh phản ứng, bỗng nhiên ôm bụng: “Ai da ai da” kêu hai tiếng.

Cô quá biết diễn, vẻ thống khổ trên mặt của cô làm Trương Thúy Anh hoảng sợ, thầm nói cái này cũng không thể có độc chứ? Dù thế nào thì trong lòng cũng hoảng hốt.

Kết quả trong lúc ngây người, Thẩm Uyển Chi vội vàng nói: “Thím hai, bụng con đau quá, con về nhà để mẹ con xem thử, còn nữa, cảm ơn bánh hạch đào của thím hai.” Nói xong lập tức một mạch chạy mất.

Trương Thúy Anh thậm chí còn xoay người lại hướng cô chạy, nói trong gió: “Không cần cảm ơn!”

Chờ bà ta phản ứng lại thì đã đuổi tới cửa sân, nhìn hai anh em đã đi rất xa, lúc này mới nhận ra mình mắc mưu, tức đến hai tay vỗ lên đùi, lại đυ.ng trúng chỗ bị Chúc Xuân Nhu đánh, trên người lập tức lại đau, tim càng đau.

Bốn cái bánh hạch đào đó, chính bà ta còn không nỡ ăn, bị hai đứa nhóc con thổ phỉ này một lần đã lừa mất bốn cái.

Bà ta cũng không dám đuổi theo, Chúc Xuân Nhu thật sự sẽ đánh người đó, lập tức giận đến mức đi tới đi lui ở trong sân, tức chết bà ta rồi.

Nhớ tới việc con dâu cả đã đồng ý với Tiêu lão thái, vừa tức lại vừa gấp, người nhà này đúng là không biết tốt xấu.

Hai anh em chạy nhanh tới cửa nhà rồi mới giảm tốc độ lại, Thẩm Ngọc Cảnh nhìn dáng vẻ của em gái, cười giống hệt một con nhóc hồ ly ranh mãnh, vừa tức vừa buồn cười nói: “Em đó, còn nói sợ thím hai mắng, vậy sao còn dám lừa bánh hạch đào của bà ta vậy hả?”

“Cái này cũng không phải là em lừa, là bà ta một hai phải đưa cho em mà.” Chuyện này so với chuyện Trương Thuý Anh muốn làm, Thẩm Uyển Chi cảm thấy bốn cái bánh hạch đào tính là gì, quá hời cho bà ta rồi.

Thẩm Ngọc Cảnh cười nói: “Phải, phải, phải.” Quả thật là bà ta một hai phải cho, chỉ là không biết thím hai làm trò khùng điên gì? Đột nhiên hào phóng như vậy.

Thật ra vừa rồi Thẩm Uyển Chi cũng không nói dối, cô đúng là đói thật, thời đại này dầu muối thiếu, lo được cơm ăn buổi trưa thì cũng không lo được tới bữa tối, vừa rồi ngửi mùi bánh hạch đào, bụng cô cũng bắt đầu kêu rồn rột.

Cô lấy một cái bánh khác chưa cắn trong tay đưa cho Thẩm Ngọc Cảnh: “Anh tư, anh ăn cái này đi, hai cái kia thì đem về cho cha mẹ.” Cô nói xong liền gấp không chờ nổi lại cắn cái bánh mình đã cắn vừa nãy một miếng.

Bánh hạch đào xốp giòn mới vừa chạm tới vành răng, đầu lưỡi đã không tự chủ được vươn ra nhấm nháp hương vị thơm ngọt.

Lúc bánh hạch đào đảo quanh ở giữa môi lưỡi mang theo hương vị của hạt mè, Thẩm Uyển Chi cuối cùng cũng biết thế nào gọi là xốp rụng răng.

Mỗi một miếng bánh hạch đào bị răng nghiền nhỏ ra đều mang theo hương vị đặc trưng của nó, không chỉ có an ủi dạ dày trống rỗng, mà còn giảm bớt sự thèm ăn của cái miệng.

Hiện tại bánh hạch đào truyền thống đều làm từ mỡ heo, mỗi một miếng đều là hương vị dầu mỡ bóng loáng, vừa thơm vừa ngọt, vừa xốp vừa giòn, thời điểm miếng bánh xốp giòn tan trong khoang miệng, mới thật sự nếm được mùi vị chân chính thuộc về bánh hạch đào.

“Ăn ngon quá, anh tư, anh mau ăn đi.” Thẩm Uyển Chi ăn ngon đến muốn dậm cả chân.

Lục Vân Sâm đi ra từ nhà bà Lưu, đứng dưới một tán cây quýt đợi Tịch Trí Ngôn, vừa lúc nhìn thấy một màn ăn bánh hạch đào của Thẩm Uyển Chi.

Trời chiều ngả về Tây, chân trời ráng màu, ánh sáng mang theo năm dải màu dừng trên người thiếu nữ, mái tóc đen dài tết thành bím tóc phồng phồng rũ trước ngực.

Vòng hoa trên đầu không che được nhan sắc tiếu lệ của cô, các đóa hoa đủ màu sắc ngược lại trở thành nền cho cô.

Người so với hoa, kiều hoa vô sắc, hoa trước mặt người, cũng hóa ảm đạm.

Trước kia Lục Vân Sâm đọc những lời này, trong đầu không có khái niệm cụ thể, hiện giờ nhìn thiếu nữ cách đó không xa, trong đầu cuối cùng cũng hình dung được, chính là bộ dáng của cô ở trước mặt.

Chẳng qua, anh đã nhanh chóng thu tầm mắt lại, chỉ là khóe mắt liếc thấy thiếu nữ ở phía xa đẩy cửa đi vào một cái sân mới dời mắt đi, nhìn chằm chằm một nơi trống rỗng mà phát ngốc.

Tịch Trí Ngôn đi ra liền nhìn thấy Lục Vân Sâm nhìn xa xăm như xuất thần.

“Cậu nhìn cái gì đó?”

Lục Vân Sâm nghe thấy âm thanh, thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt thoáng nhìn qua Tịch Trí Ngôn,

“Không lỡ miệng nói gì chứ?”

Tịch Trí Ngôn nói: “Lục đại đoàn trưởng, một người trưởng thành như tôi còn không biết nói chuyện sao? Vừa rồi sao cậu không ở lại trong đó đi?” Tự mình chạy ra ngoài, bây giờ lại không yên tâm mình.

“Tôi không biết nói dối.”

“ Chắc tôi biết?”

“Biết so với tôi là được.”

“Đi thôi.” Lục Vân Sâm và Tịch Trí Ngôn đi làm nhiệm vụ ngang qua bên Tây Nam này, nơi ở vừa lúc tạm thời cách nhà Lưu Đại Hữu không xa, tạm mất nửa ngày để chạy tới, nên thay anh về thăm người nhà gấp, thuận đường đưa chút đồ.

Bởi vì năm nay anh bị thương nên cũng không về nhà được, cho nên đến thay anh gạt cho qua chuyện, miễn cho người nhà lo lắng.

Trước 7 giờ cần phải chạy tới nơi ở tạm thời, không dám chậm trễ.

“Đúng rồi, vừa rồi cậu nhìn cái gì vậy?” Tịch Trí Ngôn theo sát bước chân của Lục Vân Sâm, có chút tò mò hỏi.

“Ngắm cảnh.” Lục Vân Sâm trả lời có lệ.

“Ngắm cảnh?” Tịch Trí Ngôn quay đầu lại nhìn thoáng qua, chỗ kia có cái cảnh gì?

“Cảnh gì? Hay là cậu rình mò cải trắng trồng trong đất nhà người ta đúng không?” Vừa rồi Tịch Trí Ngôn đi ra đã nhìn thấy, nghe nói người phương nam thủy linh, dẫn đến mỗi một giống cây cải trắng trồng ra đều thuỷ linh hơn so với nơi khác, vừa rồi bà Lưu muốn đưa đồ ăn cho bọn họ, chắc canh là hai người không muốn, chẳng qua Tịch Trí Ngôn rất thích củ cải trong đất của bọn họ, vừa ngọt vừa giòn.

Sau khi Lục Vân Sâm nghe Tịch Trí Ngôn nói xong, mày không tự chủ được nhíu lại: “Cậu đang nói bậy gì đó?” Anh là cầm thú sao? Anh có thể làm gì một cô gái nhỏ? Cô gái vừa rồi nhìn cao lắm cũng mười lăm mười sáu tuổi, vóc dáng nhỏ bé, người đàn ông kia chắc là anh trai của cô ấy, đứng ở bên cạnh anh, cô ấy càng có vẻ giống một đứa bé.

---

“Cha.” Thẩm Uyển Chi trở về liền nhìn thấy cha ngồi xổm bên chuồng heo, sửa cái cửa chuồng heo bị thủng một lỗ.

Thẩm Kiến Quốc ngẩng đầu đã nhìn thấy con gái và con trai trở về: “Uyển Nhi về rồi à, nghe mẹ con nói con và Ngọc Cảnh đi hái nấm? Hái được không?” Ông tuỳ ý hỏi, người hái ở sau núi không ít, con gái lại mới tốt nghiệp ở trường, hai vợ chồng ở nhà không nỡ để cô làm việc, cho nên một việc cũng chưa từng để cô làm qua.

Đến nhổ cỏ trong đất cũng chưa từng làm, vào núi tìm đồ ăn lại càng khó, nhìn một rổ màu xanh lá, đoán chừng là cũng không hái được gì, ngắt chút rau dại mang về.

Thẩm Kiến Quốc ném dụng cụ trong tay xuống, đi tới ngó qua, sợ con gái cái gì cũng không hái được, trong lòng nhụt chí, còn ra vẻ kinh hỉ cổ vũ nói: “Sao Uyển Nhi biết gần đây cha bị nóng trong người, ăn gì cũng không vô, vừa lúc hái lá sài hồ này về nấu thuốc vậy ta. Uyển Nhi nhà chúng ta đúng là lợi hại mà, sao hái được nhiều sài hồ vậy, lần trước cha và mẹ con lên núi cũng chưa nhìn thấy nhiều như vậy.”

Nói rồi cầm lấy rổ trong tay con gái, cảm giác nặng trĩu, nhẹ nhàng dùng tay vạch lá sài hồ ra, ở dưới tất cả đều là nấm tiên hương, lập tức lộ ra vui sướиɠ và khϊếp sợ.

Thẩm Uyển Chi vội kêu Thẩm Ngọc Cảnh buông sọt, lôi kéo cha đi qua, khom lưng lấy cỏ heo ra, lộ ra đôi tai thỏ bị giấu dưới cỏ, nhỏ giọng nói: “Cha, nhìn xem cái gì đây?”

Thẩm Kiến Quốc nhìn con thỏ đựng ở trong sọt, duỗi tay vuốt sau lưng con thỏ hai cái, lớn lên mềm mại mượt mà, đã lâu rồi chưa thấy con thỏ mập mạp như vậy.

“Mau mang vào bếp đi, cha đi rửa tay rồi tới gϊếŧ thỏ.”

Thẩm Ngọc Cảnh nghe cha nói, nắm cỏ heo ném qua cạnh chuồng heo, cả thỏ lẫn sọt đều mang vào bếp.

Thẩm Uyển Chi đi theo sau anh tư, vào bếp lấy rau ra đặt lên bàn, lấy nấm dại ở trên cùng ra, cô lựa mấy loại nấm mối to nhất giữ lại, dùng toàn bộ lá cây hái được để lót xuống đáy cái vồ, bên ngoài dùng cây kê bó lại, đợi buổi tối đem ra đặt ở chỗ ẩm ướt cạnh lu nước, sáng mai là ngày họp chợ ở trấn trên.

Tuy thời đại này không thể buôn bán, nhưng lại có thể lấy vật đổi vật, hoặc là mua chút trứng gà trong nhà của dân quê gì gì đó, lên núi hái chút thổ sản vùng núi cũng được.

Đương nhiên cũng có thể đến Cung Tiêu Xã, nhưng mà của hàng địa phương quả thực là nơi tốt để ép giá.

Cho nên dân quê tình nguyện đi bắt đem lên chợ bán.

Chỉ là họp chợ bây giờ cũng không phải mỗi ngày đều họp chợ, hiện tại không phải ngày mùa, nên chợ thường mở vào ngày chẵn, vào ngày mùa, một tuần chỉ có duy nhất một ngày họp chợ thật lớn mà thôi.

Trên trấn có một xưởng rượu, sinh hoạt của công nhân vào thời buổi này tốt hơn so với nông dân, làm việc ở trong xưởng hàng năm cũng không thấy được thổ sản vùng núi nào, cho nên tiền bán nấm dại này cũng tính không quá thấp.

Huống hồ nấm mối vốn cũng có hương vị canh gà, trong một đống nấm dại cũng coi như vua của các loại nấm.

“Em gái, em làm gì vậy?” Thẩm Ngọc Cảnh thấy em gái ngồi xổm trên mặt đất, nghiêm túc cột nấm, cũng ngồi xổm xuống muốn hỗ trợ.

“Anh tư, anh đừng quậy.” Thẩm Uyển Chi vẫy vẫy tay, không cho Thẩm Ngọc Cảnh hỗ trợ, tay anh vì làm việc nên quá thô ráp, nấm mối rất nhỏ, nếu làm hỏng thì mai đến chợ không đủ tươi thì tiền bán không được cao.

Chúc Xuân Nhu đưa nước thịt kho cho bên kia xong, lúc về lại ghé sang nhà bà Lưu một chuyến, kết quả vừa đi qua liền bắt gặp có rất nhiều chiến hữu đến tặng đồ cho bà Lưu.

Bà cũng không tiện ở trước mặt người ngoài nói chuyện của con gái, chờ người đi hết mới nói chuyện của Thẩm Uyển Chi với bà Lưu.

Cho nên liền về trễ.

Kết quả vào cửa thì nhìn thấy ba cha con đang xúm lại trong bếp không biết là làm cái gì, hàng rào đá của chuồng heo cũng mới sửa được một nửa, cỏ heo còn chưa có băm.

“Mấy người làm gì đó? Ăn cơm chiều chưa?” Bà vừa nói vừa đi vào bếp.

Kết quả vừa vào liền nhìn thấy Uyển Nhi đã dùng lá cây gói nấm mối kỹ càng, chồng và con trai làm thỏ ở bên cạnh.

“Uyển Nhi, đây là con hái được à?” Chúc Xuân Nhu nhìn nấm lại nhìn thịt thỏ đã làm sạch không sai biệt lắm.

Thẩm Uyển Chi đứng dậy, tới trước mặt mẹ giống như tranh công: “Mẹ, mẹ thấy con giỏi hay không.”

“Giỏi giỏi.” Chúc Xuân Nhu nhìn con gái, vô cùng từ ái, chuyện bị Trương Thúy Anh chọc tức đều bốc hơi.

Chẳng qua xoay người nhìn qua chồng mình, nháy mắt tức không nói nên lời, nói hai câu âm dương quái khí.

Thẩm Kiến Quốc thậm chí cũng không biết mình chọc tới đại quản gia trong nhà ở chỗ nào.

Chỉ đành phải vừa cười làm lành vừa mặt dày dỗ vài câu.

Trai tráng ở nông thôn không biết nói lời ngon ngọt gì, nhưng Thẩm Kiến Quốc là người có văn hóa, thuộc loại học lỏm lớp của người ta, bản thân lại nghiêm túc, ít nhất so với phần lớn những người không biết chữ, thất học trong thôn khác tốt hơn rất nhiều.