Chương 3

Thẩm Uyển Chi cho rằng mình có thể tay không bắt thỏ hoang, không nghĩ là còn chưa kịp khoe thì đã cảm giác có người đang giành thỏ với mình, có thứ gì đó túm chặt thỏ hoang đang giãy dụa lại.

Thẩm Ngọc Cảnh phản ứng nhanh, quay đầu lại đỡ em gái dậy, liền nhìn thấy cô ôm chặt thứ gì đó trong ngực, chờ cúi đầu mới thấy, hai anh em liếc nhau, ánh mắt vừa mừng vừa sợ.

“Con thỏ hoang béo mập thật đó.” Thức ăn trong núi vào tháng bảy tháng tám không thiếu, thỏ cũng to khỏe hơn so với bình thường.

Mãi đến khi anh tư cầm con thỏ, Thẩm Uyển Chi mới nhận ra là con thỏ này bị một sợi dây leo đặc biệt có tính đàn hồi quấn vào hai chân sau, thảo nào nó lại bị đè lại.

Thẩm Ngọc Cảnh thấy em gái muốn cởi dây leo quấn chân của con thỏ, vội ngăn cản: “Em gái, em dùng dao cắt dây leo thôi, đừng cởi dây khỏi chân nó, lỡ mà nó chạy mất, tối nay chúng ta sẽ không có thêm món đâu.”

Thẩm Uyển Chi nghe lời chặt dây leo, vất vả lắm mới tìm được thịt, không dám sơ ý hay qua loa.

Thấy cô cắt đứt dây leo, Thẩm Ngọc Cảnh dùng đoạn dây còn dư trói gô con thỏ lại, sau đó lại gom một đống cỏ xanh ở dưới đất lót ở dưới đáy sọt anh đeo trên lưng.

Sau khi bỏ con thỏ vào, anh lại chém mấy cành cây nhỏ bằng ngón út, cắm ở chỗ mấy khe hở trong sọt, làm thành một cái l*иg đơn giản, lại đắp thêm một ít cỏ dại lên trên, che con thỏ kín mít, ở bên ngoài nhìn vào sẽ không thấy con thỏ béo mập bên trong sọt.

Hai anh em một thu dọn lại tất cả những chỗ vừa đυ.ng tới, giỏ trúc cũng hái không ít nấm mối, còn có một ít nấm dại.

Thẩm Uyển Chi lại hái được một ít rau dại mọc trên mặt đất, sài hồ¹ lúc này đang phát triển tươi tốt, cô hái được rất nhiều, hồi trước lúc xây tiểu viện thì cô đã thích đi đào rau dại, lúc đó là tình thú, hiện tại là sinh hoạt.

(¹sài hồ: loại thuốc quen thuộc trong Y Học Cổ Truyền, có vị đắng, tính hơi hàn; đi vào các kinh can, đởm, tâm bào và tam tiêu. Vị thuốc sài hồ có tác dụng phát biểu, hòa lý, thoái nhiệt, giải uất, điều kinh, thăng dương, sơ can chỉ thống.)

Cũng bởi vì có hai năm kinh nghiệm kia, Thẩm Uyển Chi cũng có chút kiến thức ít ỏi để phân biệt được loại rau dại nào có thể ăn được, đến bây giờ cũng chưa từng nhầm lẫn.

Chồi non của sài hồ này đem về nấu một chút, ăn thanh nhiệt hạ hỏa, vừa lúc hai ngày trước cha còn nói cổ họng có chút đau, thật đúng lúc.

Thẩm Ngọc Cảnh thấy bộ đáng nghiêm túc hái rau dại của em gái, một bên vác cái cuốc theo, một bên đeo sọt giúp cô dò xét bụi cỏ.

Mãi đến khi trong giỏ tre của cô chất đầy rau dại, hai anh em mới xuống núi.

Lúc đi tràn ngập hy vọng, lúc về thì mang thắng lợi trở về, Thẩm Uyển Chi đã bắt đầu ngâm nga hát.

Thẩm Ngọc Cảnh đi ở phía sau, vừa đi vừa gạt hoa dại hai bên ra, thời buổi này không có ai cảm thấy có hứng thú với hoa, thứ này lại cố tình mọc nhiều, chưa đi được mấy bước, trong tay anh đã ngắt một đống hoa dại đủ màu sắc.

Anh lại đi chặt thêm hai sợi dây mây có tính đàn hồi, rất nhanh đã bện dây mây thành vòng hoa, sau đó lấy từng bông hoa trong tay, gắn từng đóa từng đóa lên, mãi đến khi sắp ra khỏi núi, anh mới làm xong vòng hoa.

“Em gái.” Thẩm Ngọc Cảnh gọi em gái đang đi ở đằng trước lại.

Thẩm Uyển Chi quay đầu lại: “Anh tư, có chuyện gì vậy?”

Thẩm Ngọc Cảnh không nói chuyện, đi nhanh tới chỗ em gái, chờ đi đến trước mặt cô, mới bất ngờ lấy đồ cầm trong tay giấu ở sau lưng ra, sau đó đem vòng hoa đã bện xong đội lên đầu em gái.

Thẩm Uyển Chi cảm giác trước mắt mình xẹt qua thứ màu sắc rực rỡ gì đó, sau đó lập tức cảm giác trên đầu đội thứ gì.

Cô duỗi tay cầm lấy vòng hoa, vòng hoa được bện tinh xảo rơi vào đáy mắt.

Thẩm Ngọc Cảnh nhìn ý cười trong mắt em gái như là gợn sóng trên mặt hồ, từng vòng từng vòng tràn ra, hàng mi dài phủ trên đôi mắt, giống như cây quạt nhỏ.

Em gái anh đúng là vừa đáng yêu vừa xinh đẹp.

“Oa, anh tư, anh bện khi nào vậy, đẹp quá.” Hồi trước Thẩm Uyển Chi lên núi cũng thích hái chút hoa dại tự mình bện vòng hoa cho mình.

Nói xong lại nhanh chóng đội lên đầu: “Anh tư, đẹp không?”

“Đẹp.” Thẩm Ngọc Cảnh duỗi tay chỉnh vòng hoa lại một chút.

Sau đó lấy mũ rơm vốn đội trên đầu của Thẩm Uyển Chi đội lên đầu mình: “Đi thôi, chúng ta về nhà.”

“Về nhà ăn thịt thôi.” Thẩm Uyển Chi vui vẻ quơ chân múa tay, lúc này nghèo, nhưng vui vẻ cũng là thật.

Một bữa thịt cũng có thể khiến người ta cười thoải mái.

Thẩm Ngọc Cảnh thấy em gái thật sự quá kích động, nhanh chóng “suỵt” một tiếng: “Em gái nhỏ giọng chút, không thể để người khác nghe được.”

Thẩm Uyển Chi quay đầu lại cười với anh nói: “Anh tư, em biết em chỉ ở trong núi kêu một chút thôi, đợi đi ra ngoài em nhất định sẽ im lặng, cuối cùng cũng được ăn thịt, em có chút kích động.”

“Ừm.” Thẩm Ngọc Cảnh vừa lòng gật gật đầu: “Em gái, em yên tâm đi, anh tư nhất định cố gắng nỗ lực, sau này bữa nào cũng để em có thịt ăn.”

Lời nói giản dị cỡ nào chứ, Thẩm Uyển Chi cảm động muốn chết.

Thẩm Ngọc Cảnh cũng có năng lực này, tới thập niên 80, anh là người đi tới vùng duyên hải kiếm tiền sớm nhất, vốn dĩ con đường phía trước vô cùng thuận lợi, nếu không phải biết được em gái bị bắt nạt, chạy đi tìm nam chủ gốc trong sách tính sổ, cũng sẽ không vì nửa đêm lái xe mà gặp tai nạn xe, xe hỏng người chết.

Không đề cập đến mấy thứ này cũng được, Thẩm Uyển Chi không phải loại yêu mù quáng, càng sẽ không tùy tiện gả chồng, vất vả lắm mới có người nhà, cô thực sự rất quý trọng.

“Anh tư, em tin tưởng anh, anh tư của em là người lợi hại nhất.” Thẩm Uyển Chi vừa nói, một bàn tay vừa cuộn thành nắm đấm, giơ cao lên, cỗ vũ trợ uy cho Thẩm Ngọc Cảnh.

“Vậy sau này anh tư sẽ cho Em gái sống cuộc sống tốt nhất.”

“Í, anh tư phải nói là cho chị dâu của em sống cuộc sống tốt tốt nhất, em đi theo hưởng ké chút ánh sáng là được rồi.”

Thẩm Ngọc Cảnh tức giận nói: “Em là em gái của anh, cũng là người nhà của anh, cái gì mà hưởng ké chút ánh sáng là được, chăm sóc em cũng là trách nhiệm của anh tư.”

Thẩm Uyển Chi nhìn người nào đó như ông cụ non, chớp chớp mắt nhìn anh: “Anh tư, anh chỉ lớn hơn em có mười phút, đừng có coi em như con nít.”

“Lớn mười phút thì anh cũng là anh trai.”

“Vậy thì không chắc, nói không chừng vốn dĩ là em ra trước, mẹ nhớ không rõ nên mới để anh làm anh trai, giành chức chị gái của em.”

“Thẩm Uyển Chi, em tìm đánh có phải hay không?”

“Ha ha ha, ai là em gái, anh mới là em gái, Thẩm Ngọc Cảnh mới là Thẩm em gái.” Thẩm Uyển Chi nói xong liền vác rổ chạy về phía trước.

Thẩm Ngọc Cảnh tức không chịu được, cũng không dám đuổi, anh sợ chạy một cái, em gái hoảng sợ không nhìn đường mà té ngã.

Hai người cười đùa xuống núi, đi vào thôn, hai anh em mới ngừng náo loạn, vào thôn cũng chỉ có một con đường, lúc này mặt trời dần lặn, người bên ngoài cũng nhiều dần.

Thẩm Uyển Chi kiểm tra giỏ tre trong tay mình, chỉ nhìn thấy rau dại, lại nhìn sọt trên lưng anh tư, chỉ nhìn thấy cỏ heo như cũ mới yên tâm.

Nấm thì thật ra không sợ bị nhìn thấy, cô không hiểu quá rõ về tập thể ở thời đại này, cũng không biết bắt được thỏ hoang ở sau núi có tính không phải của tập thể hay không, lỡ như bị người ta phát hiện bắt bọn cô nộp lên vậy thì quá thiệt thòi.

Chuyện Chúc Xuân Nhu và Trương Thúy Anh đánh nhau giữa trưa rất nhanh đã truyền khắp xóm, lúc Thẩm Uyển Chi và Thẩm Ngọc Cảnh vào thôn, rõ ràng liền cảm giác rất nhiều ánh mắt chú ý hai người họ.

Hai anh em liếc nhau, lại lắc đầu xác nhận với nhau, tuyệt đối không phải bị người ta phát hiện ra thỏ hoang, vậy nên liền tiếp tục ngẩng đầu ưỡn ngực đi về trước.

“Thẩm Uyển Nhi, đây là đi hái rau dại à?” Có người bắt đầu bắt chuyện với Thẩm Uyển Chi.

Lúc Thẩm Ngọc Cảnh ở ngoài đều luôn treo một bộ mặt, vóc dáng lại vừa to vừa cao, lớn lên cũng khá đẹp mắt, chỉ là tính tình lạnh lùng, cho nên người trong thôn đều không thích nói chuyện với anh, anh cũng không phản ứng người ta là bao.

Thẩm Uyển Chi thì không giống, lớn lên ngoan ngoãn, vốn dĩ còn có một đôi mắt đào hoa biết cười, cho dù không nói lời nào cũng giống như là luôn cười.

Hai anh em cùng đi chung cho nên phản ứng đầu tiên của mọi người chắc canh là Thẩm Uyển Chi.

“Đúng vậy, đi lên núi hái được chút rau dại.” Thẩm Uyển Chi treo nụ cười thẹn thùng, cô rất sợ trường hợp này, chủ yếu sợ người khác hỏi không dứt, giả dáng vẻ thẹn thùng, nói xong lập tức liền chạy lẹ.

Mấy người phụ nữ nhìn cô gái lắc lư rời đi, nhìn nhau một cái, khó trách Trương Thúy Anh có thể làm ra loại chuyện này, Uyển Nhi nhà họ Thẩm này đúng là đẹp mà, trên đầu đội vòng hoa, hoa kia so với người, hoa cũng chưa yêu kiều bằng người.

Trước đây đọc sách không thích ra cửa, năm nay vừa tốt nghiệp lại xuất hiện ở trong thôn nhiều hơn, thật đúng là cảnh đẹp trong thôn.

“Cô biết gì không? Đến chỗ thanh niên trí thức cũng có người nhìn trúng Uyển Nhi nhà họ Thẩm đó.”

“Chị dâu Kim gia, chị nghe ai nói vậy?”

Chị dâu Kim cười cười: “Tôi nhìn thấy, chính là cái tên hơi cao ở chỗ thanh niên trí thức kia đó, từ Hải Thành tới đây, không lâu trước đây bọn họ làm xong việc còn chủ động tìm Thẩm Kiến Quốc, nói muốn giúp đỡ đấy, các cô nói chỗ thanh niên trí thức mấy năm nay làm gì có người cần mẫn, có thể làm xong phần việc của mình đã không tệ rồi, chủ động giúp như vậy vẫn là lần đầu tiên đấy? Lại nói, nhiều người trong thôn cần giúp đỡ, sao chỉ giúp có mỗi nhà Thẩm Kiến Quốc chứ.”

“Chị dâu Kim, lời cũng không thể nói như vậy, tôi nghe Khẩu Tử nhà tôi nói Thẩm Kiến Quốc có thể là bí thư chi bộ nhiệm kỳ tiếp theo của thôn Đại Yển chúng ta đó.” Mấy người ở chỗ thanh niên trí thức đó nói không chừng cũng nghe được tin tức này.

“Gì? Thẩm Kiến Quốc được chọn làm bí thư chi bộ của thôn?” Vẻ mặt chị dâu Kim khϊếp sợ, sao chuyện tốt gì cũng đều để người nhà này bắt được vậy?

“Úi chao, tin tức này của tôi cũng không chính xác.” Người lộ ra tin tức cười cười, cũng không muốn nhiều lời, chuyện này còn chưa đưa ra thông cáo, lỡ như không phải, đây không phải là bà ta nói hươu nói vượn sao?

Trương Thúy Anh đã chầu chực ở cửa từ rất sớm, từ xa đã nhìn thấy Thẩm Uyển Chi, kết quả còn thấy thêm một người đi bên cạnh cô, nhịn không được nhíu nhíu mày, sao Thẩm Ngọc Cảnh cũng ở đây?

Vốn dĩ bà ta muốn trễ một chút mới tới tìm Thẩm Uyển Chi, nhưng lại sợ sau khi Thẩm Uyển Chi về thì bị Chúc Xuân Nhu ở bên kia chơi xấu, tuy rằng Thẩm Ngọc Cảnh cũng không dễ ở chung, nhưng anh làm tiểu bối cũng không dám đánh mình, cho nên muốn nhiệt tình đi ra sân, từ xa đã kêu Thẩm Uyển Chi.

“Uyển Nhi, đi hái rau dại à?” Nhìn thấy người lại gần, lại thoáng nhìn vào rổ của cô, rau dại này cũng không thể ăn, sao còn hái một rổ lớn như vậy?

Nói không chừng ở dưới giấu đồ tốt gì đó?

Chỉ là bịt kín mít, cái gì cũng không nhìn thấy.

Thẩm Ngọc Cảnh nhìn ánh mắt tham lam của thím hai, vòng vào bên trong, che em gái ở một bên khác của mình.

Trương Thúy Anh thoáng nhìn qua cháu trai của mình: “Ngọc Cảnh lại đi cắt cỏ heo à?”

Thẩm Ngọc Cảnh lạnh lùng “Ừm” một tiếng.

Trương Thúy Anh sờ sờ mũi, lại cười với Thẩm Uyển Chi nói: “Uyển Nhi, ngày hôm qua anh Đại Quân của con về mang cho thím một chút bánh hạch đào ở trong thành, con mau qua đây với thím, thím hai cho con hai cái mang về ăn đỡ thèm.”

Bà ta nói xong, sợ Thẩm Uyển Chi không đi với mình, lại nói: “Bánh hạch đào không nhiều lắm, chú nhỏ của các con tới em trai em gái ở bên kia của thím hai cũng không nỡ cho, thím hai ấy à, chỉ thích Uyển Nhi của chúng ta, cố ý để dành lại cho con đó.”

Thẩm Uyển Chi thoáng nhìn anh tư của mình, Thẩm Ngọc Cảnh nhướng mày, quay đầu nói: “Thím hai, dù sao con cũng là cháu trai của thím, không có phần của con sao?”

“Cái thằng này, làm anh sao còn giành ăn với em gái vậy?” Trương Thúy Anh chỉ gặp riêng Thẩm Uyển Chi, Thẩm Ngọc Cảnh đi vào thì bà ta biết nói cái gì?

Thẩm Uyển Chi và Thẩm Ngọc Cảnh đều không tin thím hai có thể đột nhiên có lòng tốt cho cô bánh hạch đào như vậy, cho nên cũng không mua trướng².

(²mua trướng/mua đơn: ý chỉ không ngu ngốc mà nhảy vào hố người ta đào sẵn.)

Đặc biệt là Thẩm Ngọc Cảnh, anh không chút suy nghĩ nói: “Thím hai, thím không cho con vào, bây giờ con lập tức đi tìm bà nội, nói thím có bánh hạch đào không biết hiếu kính bà.” Kêu mỗi em gái vào nhất định muốn nói bậy bạ, nhưng mà không có thù với bánh hạch đào, bà ta đã nói là cho mình, vậy thì tất nhiên phải lấy rồi.

Trương Thúy Anh bị uy hϊếp: Cả nhà Thẩm lão đại đều là thổ phỉ à?

Trương Thúy Anh nhìn bộ dáng không giống nói giỡn một chút nào của Thẩm lão tứ, thật sự sợ anh sẽ chạy đi mật báo với lão thái thái, phải biết rằng con người lão thái thái kia vô cùng bất công, trong lòng chỉ có một nhà em út của bà ta, coi lão đại lão nhị đều giống như là cái đinh trong mắt.

Chính bà ta cũng may mắn vì đứa nhỏ đầu tiên mình sinh là con trai, nếu không, nói không chừng đã bị lão thái thái ghét bỏ không biết bao nhiêu lần.

Nếu mà để bà ta (lão thái thái) biết mình giấu bánh hạch đào thì mình tới một cái cũng không giữ lại được.

Bà ta khẽ cắn môi, xoay người để hai anh em vào sân.

Bánh hạch đào ở thời buổi này cũng là cực kỳ hiếm, cho nên bánh hạch đào bị Trương Thúy Anh khóa ở trong ngăn tủ phòng ngủ.

Thẩm Uyển Chi và Thẩm Ngọc Cảnh không đi theo vào phòng ngủ, nhưng cũng đứng chờ ở cửa.

Căn phòng dùng đất bùn trát lên, cánh cửa làm từ ván gỗ, trên tường và cửa đều bị nứt, căn bản chẳng che canh được gì.

Trương Thúy Anh rất nhanh đã mang ra hai cái bánh hạch đào dùng giấy dầu bọc lại, cẩn thận từng chút đưa cho Thẩm Uyển Chi: “Uyển Nhi, con xem thím lấy cho con tận hai cái đó.” Ngữ khí thì hào phóng, ánh mắt lại cực kỳ không nỡ, gắt gao nhìn chằm chằm bánh hạch đào mà Thẩm Uyển Chi nhận.

Môi bà ta khẽ nhếch, bản thân còn nhịn không nổi trước, nuốt nuốt nước miếng.

Thẩm Uyển Chi vừa thấy có hai cái, đem về nhà cũng không đủ chia, lấy một cái bánh bọc giấy dầu nhét vào tay anh tư, giỏ tre cũng móc lên trên cánh tay Thẩm Ngọc Cảnh.

“Anh tư, anh về nhà trước đi.” Nói xong còn nhìn Thẩm Ngọc Cảnh chớp chớp mắt.