Chương 2

Cái này cũng không phải là Thẩm Uyển Chi đột nhiên biết, cô cũng phải học tập rất lâu.

Nói tới đây, thật ra là cô xuyên sách tới, bởi vì cùng tên cùng họ với nguyên chủ, lại bởi vì một trận tai nạn xe cộ một năm trước nên trực tiếp xuyên tới thập niên 70 bần cùng này.

Cha mẹ cô vốn đã mất sớm, cô lớn lên với bà ngoại, vào lúc cô học đại học, bà ngoại cũng mất, thế giới kia hoàn toàn chỉ còn một mình cô.

Bởi vì cha mẹ để lại một phần tài sản xa xỉ, sau khi tốt nghiệp cô không tìm việc làm mà là kế thừa tiểu viện ở ngoại ô mà bà ngoại để lại cho cô.

Vốn là cô học thiết kế, tự mình xắn tay cải tạo cái tiểu viện kia, bởi vì một mình nhàm chán nên tùy tiện dùng video quay lại đăng lên mạng, sau đó vì vậy mà nổi tiếng. Tiểu viện cách thành thị tương đối gần, cô chỉ đơn giản chế tạo một cái tiểu viện nghỉ dưỡng cuối tuần, ăn ở cùng một chỗ.

Cứ như thế mà kinh doanh được hai năm, danh tiếng càng ngày càng tốt, du khách đã nhiều đến mức không đủ chỗ ở, cô quyết định tiếp tục thuê phòng của hàng xóm ở cách vách mở rộng một chút, ngay lúc đi tìm người đàm phán thì xảy ra tai nạn xe.

Cô vừa mở mắt thì đã tới thôn Đại Yển năm 73, cô chỉ nghe nói qua nông thôn ở thập niên 70 từ miệng của bà, đến khi bản thân tự mình trải nghiệm mới biết được cái niên đại này thật sự nghèo đến cỡ nào.

Niềm vui duy nhất chính là ở đây có người nhà, cũng để cô cảm nhận được bầu không khí gia đình, trải qua thời gian một năm hòa nhập, cô có vẻ đã thực sự thích ứng nơi này.

Đầu này Thẩm Uyển Chi và anh tư Thẩm Ngọc Cảnh vừa lên núi, phía bên kia rào trúc trong nhà cũng vang lên một trận âm thanh gõ cửa: “Chị dâu, chị dâu có ở nhà không?”

Chúc Xuân Nhu đi ra nhìn thấy người tới là Trương Thúy Anh, vợ của Chú hai Thẩm, vừa thấy sắc mặt lập tức không quá tốt.

“Có chuyện gì vậy?”

“Chị dâu, chuyện tốt hiếm có.” Trương Thúy Anh nói xong liền đẩy cửa đi vào: “Nhà chị không phải luôn muốn tìm một cửa hôn nhân tốt trong thành phố cho Uyển Nhi sao? Đại Oa nhà em tìm được giúp em gái nó rồi.”

Chúc Xuân Nhu không quá tin tưởng lời Trương Thúy Anh nói, có chuyện tốt như này mà bà ta không giữ cho bản thân, lại nhớ tới Uyển Nhi nhà mình?

Nhưng bà vẫn thuận miệng hỏi một câu: “Là nhà nào ở trong thành phố?” Chúc Xuân Nhu và chồng đối với việc gả chồng cho ba đứa con gái trong nhà đều là ngàn chọn vạn tuyển, ba người con rể trước đó, đứa lớn gả cho công nhân đường sắt, con rể hai làm đầu bếp Tiệm Cơm Quốc Doanh ở trấn trên, con rể ba là công nhân xưởng dệt bông.

Hai vợ chồng bà chỉ có một ý nghĩ, đám con gái ngày tháng trôi qua không thể lên được mặt bàn, tới đứa út thì là sinh viên cao trung khó gặp ở trong thôn, lớn lên lại đẹp, tất nhiên phải dốc hết tâm tư tìm một người trong sạch trong thành phố cho con gái.

Từ xưa cưới thấp gả cao, làm cha mẹ tất nhiên đều vì con cái suy xét hết thảy.

Trương Thúy Anh thấy Chúc Xuân Nhu hỏi như vậy liền biết đã bị hấp dẫn, vừa vào sân đã không khách sáo đi thẳng tới dưới mái hiên, kéo ghế ngồi xuống, sau đó mới nói: “Chính là con trai xưởng trưởng xưởng dệt bông của Đại Oa nhà em, Tiêu Văn Thao.”

“Cái gì?” Chúc Xuân Nhu nghe xong lông mày dựng ngược, lập tức nổi trận lôi đình: “Trương Thúy Anh, cô là đồ không biết xấu hổ, vậy mà muốn để Uyển Nhi nhà tôi gả cho tên đàn ông đã qua một đời vợ, bà cút ra ngoài cho tôi.” Đã biết đây không phải cái thứ tốt gì mà.

Thôn Đại Yển cách huyện thành cũng không tính là quá xa, hơn nữa con rể ba chính là công nhân xưởng dệt bông, nếu nói người khác thì bà còn có thể không quen biết, nhưng Tiêu Văn Thao sao bà có thể không biết? Năm kia kết hôn, tháng tư năm nay ly hôn, chuyện ly hôn này cũng ầm ĩ mất một thời gian.

Trương Thúy Anh bị Chúc Xuân Nhu đẩy một cái, bà ta lúc này đang ngồi ở một đầu ghế dài, vì ngồi ngay mép rìa nên không vững mà ngã luôn xuống đất, ghế dài cũng đổ vào người, vừa lúc đập vào đầu gối bà ta, làm bà ta đau tới nhe răng trợn mắt che đầu gối lại, ngồi dưới đất quay về phía Chúc Xuân Nhu đang đứng quát lên: “Tôi nói con người chị sao không biết tốt xấu vậy hả?”

“Nếu không phải Tiêu Văn Thao từng ly hôn thì có thể đến lượt Uyển Nhi nhà chị sao? Cha người ta là xưởng trưởng xưởng dệt bông, mà chính anh ta cũng là chủ nhiệm nhà máy Hội Cách Ủy, dáng vẻ xuất chúng, lớn lên cao to, đừng nói từng ly hôn, lúc còn chưa ly hôn, con gái nhào lên người anh còn nhiều đó, chị chướng mắt gì chứ, nhà người ta có thể nhìn trúng Uyển Nhi nhà chị đều là phúc khí tu tám đời, cho dù ly hôn nhưng cũng không có con.”

Chúc Xuân Nhu nghe Trương Thúy Anh nói, lộ ra một nụ cười cực kỳ trào phúng: “Nhà tôi không có phúc khí như vậy, loại phúc khí này cô tự để lại cho Nhị Ni của cô đi.”

Trương Thúy Anh không muốn sao? Khổ nỗi người ta yêu cầu nhà gái thấp nhất cũng phải là trình độ cao trung, lớn lên còn phải trắng trẻo xinh đẹp, nhu thuận, biết nghe lời, biết hầu hạ người khác.

Nhị Ni nhà bà ta trừ phù hợp cái cuối cùng, thì không còn cái nào đủ tiêu chuẩn.

Vốn dĩ bà ta muốn giới thiệu cho con gái của em trai nhà mẹ đẻ, kết quả bên đó cũng là đứa không biết cố gắng, vừa nói tốt lại nói trong nhà mình còn có hai đứa em trai, người ta vừa nghe em trai mới vài tuổi, liền không đồng ý.

Cho nên chọn tới chọn lui cũng chỉ có nhà anh cả bên nhà chồng càng thích hợp, bộ dáng kia của Thẩm Uyển Chi ở trong thôn chính là hiếm có, còn có văn hóa, tuy hiện tại được anh trai chị dâu chăm sóc từng tí, nhưng cứ gả chồng rồi tự nhiên sẽ biết hầu hạ người ta thôi.

Vừa lúc Đại Oa nhà mình cũng đi làm ở xưởng dệt bông, nếu hai nhà thành, sau này trong nhà cũng có quan hệ thân thích với xưởng trưởng, ở nhà máy còn không phải có thể hô mưa gọi gió?

Trương Thúy Anh tưởng tượng như vậy nên thái độ lại hạ thấp, bùn đất trên người cũng chưa phủi đã đứng dậy, hơi mang vẻ lấy lòng phân tích cho Chúc Xuân Nhu: “Chị dâu, con rể ba nhà chị không phải cũng làm ở xưởng dệt bông sao? Đầu năm em nghe nói năm nay nó muốn cạnh tranh vị trí chủ nhiệm phân xưởng với người ta, chị nói xem, nếu mà Uyển Nhi nhà chị gả qua đó, đừng nói con rể ba nhà chị làm chủ nhiệm phân xưởng, nói không chừng sau này còn có thể nhặt chức phó xưởng trưởng ngồi luôn đó.”

Bà ta cũng không trông cậy vào Đại Oa nhà mình làm phó xưởng trưởng, có cửa thân thích này, về sau làm chủ nhiệm phân xưởng cũng đủ cho bà ta ở trong thôn khoe một thời gian dài, nói không chừng sau này còn có thể theo con trai vào thành phố hưởng phúc.

Chúc Xuân Nhu nghẹn một hơi, không nói chuyện, xoay người không biết tìm cái gì.

Trương Thúy Anh tưởng rằng đã thuyết phục được chị dâu, đang muốn tiếp tục nói vài câu nhiệt tình, sau này phải nhờ vào một nhà anh cả, tất nhiên không thể lại giống như lúc trước động một chút liền xảy ra tranh cãi như vậy.

Nào biết mới bước hai bước liền nhìn thấy Chúc Xuân Nhu ở góc mái hiên đã nắm chặt một cây chổi trúc trong tay, quay đầu liền đập cho Trương Thúy Anh một gậy.

Trương Thúy Anh không đề phòng, trên mông ăn một roi, quần áo mùa hè đơn bạc, bờ mông vững vàng ăn trọn, bà ta che mông lại hét lên một tiếng: “Ui da, Chúc Xuân Nhu chị phát điên cái gì vậy?”

Chúc Xuân Nhu cười lạnh: “Không gọi chị dâu nữa?” Nói xong chọn mấy chỗ trên mông, cánh tay của Trương Thúy Anh lại “bốp bốp” thêm vài cái.

Một bên đánh một bên mắng: “Tôi cho cô đánh chủ ý lên Uyển Nhi nhà tôi này, đừng cho là tôi không biết chút tâm tư gian xảo kia của nhà cô, muốn để tôi bán con gái lót đường cho con trai của cô hả, cô mơ đẹp nhỉ.”

Trương Thúy Anh không nghĩ tới từng hạt bàn tính của mình mới một chốc đã bị Chúc Xuân Nhu nghe ra được, cũng không rảnh lo giảo biện, vóc dáng bà ta lùn, tay đang cầm đồ nên cũng không rảnh tay, nên không phải đối thủ của Chúc Xuân Nhu, bị đánh đến mức nhảy loi choi ở trong sân.

Thời tiết nóng nực mọi người đều nghỉ ở trong phòng hoặc là làm chút việc thủ công, nghe thấy ồn ào đều chạy ra nhìn xem là có chuyện gì.

Vừa thấy là hai chị em dâu Chúc Xuân Nhu và Trương Thúy Anh đang đánh nhau, vốn dĩ muốn tiến lên khuyên can, nhưng nhìn thấy gậy trúc trong tay Chúc Xuân Nhu, cảm giác da thịt của mình cũng đang đau.

Sợ tiến lên lại liên lụy bản thân, cũng chỉ đứng ở bên ngoài hàng rào lên tiếng khuyên can, không dám tiến lên.

“Xuân Nhu, Thúy Anh hai ngươi có chuyện gì thì nói chuyện đàng hoàng, đừng đánh nhau.”

“Đúng vậy, đều là người một nhà, đánh nhau chỉ tổ có chuyện cho người ta chê cười thôi.”

Trương Thúy Anh vừa che mông vừa che cánh tay, kêu hừ hừ nói không nên lời, nếu có thể nói chuyện chắc canh sẽ thẳng thừng hô lên cái này là đánh nhau chỗ nào, rõ ràng là đơn phương bị đánh mới đúng.

Chúc Xuân Nhu đánh Trương Thúy Anh một trận, cũng coi như phun ra một hơi, đứng ở giữa sân nắm chổi xoa eo: “Đúng lúc mọi người đều ở đây, vậy tôi liền mời các thím các cô phân xử dùm, có người làm thím như Trương Thúy Anh sao?”

“Xuân Nhu, có chuyện gì vậy?” Mở miệng chính là bà Lưu, hàng xóm chéo phía sau của Chúc Xuân Nhu, cũng xem như lão nhân sống lâu trong thôn, cháu trai lại là quân nhân, nghe nói ở bộ đội còn là một lãnh đạo, ở trong thôn rất được mọi người tôn trọng.

Nhà ai ở trong thôn có tranh chấp trừ kêu cán bộ thôn tới xử lý, cũng có mời bà Lưu ra mặt nói một câu công bằng.

Hốc mắt Chúc Xuân Nhu một chút liền đỏ: “Bà Lưu, bà tới phân xử giúp con, Uyển Nhi cũng coi như là bà nhìn lớn lên, đứa nhỏ này một năm trước đổ bệnh, thân thể vừa mới dưỡng tốt một chút, hai vợ chồng chúng con xem như tròng mắt mà chăm, không nghĩ tới cái đồ táng tận lương tâm Trương Thúy Anh này vậy mà đánh chủ ý lên người Uyển Nhi nhà con, nói là tìm một nhà cho Uyển Nhi của con, kết quả các người biết là nhà nào không?”

Mọi người lắc đầu, bà Lưu cũng hỏi: “Nhà nào vậy?”

“Một người đàn ông từng ly hôn.”

Chúc Xuân Nhu dứt lời, ánh mắt mọi người nhìn Trương Thúy Anh lập tức không đúng, tuổi tác Nhị Ni nhà bà ta và Thẩm Uyển Nhi không chênh lệch lắm, so với Thẩm Uyển Nhi còn lớn hơn một chút, muốn bàn chuyện hôn nhân không phải nên tìm cho nhà mình trước sao, đằng này ngược lại còn nhớ thương cháu gái trước, còn nghĩ bà ta có ý tốt, thì ra là tình huống như vậy.

Trương Thúy Anh che mông lại cố nhịn đau, lập tức cãi lại: “Tuy rằng người ta từng ly hôn nhưng tuổi cũng không lớn, kết hôn mới chưa tới hai năm, điều kiện trong nhà tốt, còn là con trai duy nhất của xưởng trưởng, mọi người nói người ta như vậy, sao lại không xứng với một cô gái ở nông thôn như Thẩm Uyển Chi, lại nói Uyển Chi nhà chị gả qua đó, hai vợ chồng các người đều đi theo hưởng phúc, nói không chừng còn có thể sắp xếp công việc cho thằng tư nhà chị nữa.”

Bà ta cảm thấy đây quả thực là chuyện một công đôi việc, sao mà đầu óc Chúc Xuân Nhu này lại không thông suốt vậy chứ?

Chúc Xuân Nhu thấy ngoài miệng của bà ta còn chà đạp con gái mình, lại cầm chổi đuổi theo: “Phụt, Trương Thúy Anh, tôi nói cho cô biết, cô muốn bán nữ cầu vinh đó là chuyện của cô, bớt đánh chủ ý lên Uyển Nhi nhà tôi, tôi nói cho cô hay, cô còn dám nói, tôi thấy cô một lần liền đánh cô một lần.”

Trương Thúy Anh bị đánh tới sợ, kéo cửa rào trúc rồi chạy một mạch về nhà, sợ Chúc Xuân Nhu đuổi theo, không chú ý dưới chân, còn bị vấp một cái, một chân lọt vào bờ ruộng.

Giày còn rớt vào bùn mương, khom lưng nhặt giày lên, chân cao chân thấp vội chạy về trước, căn bản không dám dừng.

Trương Thúy Anh chạy, người vây quanh ở trước sân của Chúc Xuân Nhu cũng sôi nổi giải tán, còn vài người ở lại đều là có quan hệ tốt với Chúc Xuân Nhu.

Lý Tú Nga khuyên Chúc Xuân Nhu hai câu: “Xuân Nhu, em cũng đừng tức giận, chuyện hôn nhân của con trai con gái vẫn là cha mẹ làm chủ, Trương Thúy Anh cô ta tính là cái rắm gì chứ.”

Chúc Xuân Nhu đương nhiên biết: “Chị Tú Nga, theo lý thì là như vậy, nhưng Trương Thúy Anh cô ta rõ ràng chính là muốn chà đạp con gái của em đó, trước kia em ở Thẩm gia vẫn luôn không thể sinh đứa con trai, bọn họ liên kết với cha mẹ chồng không cho một nhà chúng em có ngày lành, thật vất vả mới chia nhà, em với Kiến Quốc mang con cái ra sống riêng, ngày tháng cũng dần tốt lên, sau đó lại có Tiểu Cảnh và Uyển Nhi, em cũng biết đủ, nào biết bà ta lại còn nhìn chằm chằm Uyển Nhi nhà em.”

Bà Lưu thấy thế cũng an ủi Chúc Xuân Nhu: “Xuân Nhu, không có việc gì, đều qua rồi, lát nữa cô tự chủ trương đi sang nhà Trương Thúy Anh một chuyến, tìm đương gia¹ của bọn họ nói một câu, đây là chuyện một người thím nên làm sao?” Để cháu gái của mình, một cô gái trong sạch gả cho một người đàn ông từng ly hôn, đây là đang làm chuyện gì?

(¹đương gia: người đứng đầu, có quyền quyết định mọi thứ trong nhà.)

Việc này chia làm hai phe, một phe rời đi kia là cảm thấy Chúc Xuân Nhu chuyện bé xé ra to, điều kiện người ta tốt, đã qua một đời vợ thì làm sao?

“Để ta nói thì hai vợ chồng Chúc Xuân Nhu chính là ánh mắt cao, một đứa con gái mà một hai phải để nó học tới cao trung, gả chồng còn muốn chọn trong sạch, điều kiện tốt, trên đời làm gì thật có chuyện tốt gì đều để nhà cô ta chiếm như vậy.”

“Hắc, chị dâu Ngô, chị nói nhẹ nhàng như vậy, không bằng đem Tú Vân nhà chị gả qua đi?” Có người cười nói.

“Đừng có nói bậy, Tú Vân nhà tôi hưởng không nổi cái kiểu phúc này.”

Thời buổi này gả cho người đã qua một đời vợ cũng có, nhưng đó đều là điều kiện kém đυ.ng nóc, hoặc là cha mẹ tham tài, cô gái trong sạch ai mà muốn gả cho người đã qua một đời vợ? Điều kiện lại tốt cũng dễ bị người chỉ trỏ, đàm tiếu sau lưng, chủ yếu là nói những lời chê cười.

Chúc Xuân Nhu tiễn mấy người an ủi mình đi, xoay người thở dài một hơi, đồ đáng chết Trương Thúy Anh này vậy mà còn đánh chủ ý lên con gái mình, chị em dâu nhiều năm như vậy, lại còn cùng thôn, bà còn lạ gì tính nết Trương Thúy Anh, người này làm việc không đạt mục đích thề không bỏ qua, Uyển Nhi bị bà ta theo dõi không chừng còn nghĩ ra cái chủ ý điên khùng gì.

Hôm nay bà chính là cố ý nháo lớn, cũng để mọi người nhìn cho rõ quyết tâm người làm cha mẹ của bọn họ, kiên quyết không bán nữ cầu vinh, miễn cho cái loại miệng rách Trương Thúy Anh này ở trong thôn phá hỏng thanh danh Uyển Nhi nhà bà trước, trước tiên để mọi người nhìn rõ Trương Thúy Anh không đáng làm người, sau này nháo lên thì nhà bà cũng chiếm lý.

Đúng là Trương Thúy Anh không phải dễ dàng từ bỏ như vậy, hùng hùng hổ hổ chạy một đường, bỗng nhiên nhớ tới Nhị Ni nói với mình, nha đầu thúi Thẩm Uyển Chi kia nằm mơ cũng muốn làm người thành phố, muốn ăn cơm nhà nước.

Chỗ Chúc Xuân Nhu không thực hiện được, chỗ Thẩm Uyển Chi thì sao?

Lúc này Thẩm Uyển Chi đang vội cắm mặt ở trong núi với Thẩm Ngọc Cảnh, cô đã nói vận khí của cô rất tốt mà, suốt đường đi đã hái được rất nhiều nấm khuẩn dại, trong đó nấm mối là hái được nhiều nhất, thoáng ngửi được mùi vị thanh khiết của nấm khuẩn, cô đã có thể ngửi thấy mùi canh nấm hương trứng gà làm buổi tối rồi.

Con sâu thèm ăn trong bụng nháy mắt bị dụ ra, nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, trước kia cô vì giảm béo nên nhịn ăn bữa trưa, mỗi ngày đều chỉ ăn rau, còn làm không biết mệt, hiện tại chỉ muốn ăn thịt ăn thịt!!!

Dù không có thịt, trứng gà cũng có thể khiến cô vui vẻ.

Thẩm Ngọc Cảnh thấy em gái tràn ngập nhiệt tình, nhịn không được cũng xắn tay áo lên làm việc, nhưng vì sức lực của anh lớn, đào xong chỗ này liền vội vàng đi tìm chỗ tiếp theo đào.

Còn Thẩm Uyển Chi thì mỗi lần hái xong một chỗ thì cô cũng rất cẩn thận đào nấm lên, sau đó lấp đất lại, phía trên còn đặt lá cây, chỉ làm ký hiệu ở trên mấy cây chung quanh, để tiện cho lần sau tới tìm.

“Em gái, sao em lại muốn đánh dấu xa như vậy?” Thẩm Ngọc Cảnh nắm cái cuốc nhỏ trong tay, đi trước mở đường, thường gạt bụi cỏ xung quanh ra một chút, sợ có rắn.

Phát hiện em gái không đuổi kịp, quay đầu nhìn lại thì thấy người còn đang dùng chân đo đất, sau đó đánh ký hiệu.

Thẩm Uyển Chi nói: “Bào tử nấm sẽ bị gió thổi đi xa, chỗ kế tiếp rơi xuống lập tức sẽ mọc ra nấm.” Cô đo lường tính toán không quá chính xác, nhưng có thể đánh giá phạm vi đại khái, như vậy lần sau tới sẽ dễ dàng hơn.

“Gì? Là vậy hả?” Thẩm Ngọc Cảnh quay lại nhìn bộ dáng nghiêm túc của em gái, thầm nghĩ quả nhiên đọc sách nhiều nên không giống nhau, anh cho rằng nấm mọc ra từ rễ, cho nên anh còn cố ý đem phần rễ dài nhất vùi vào trong đất đấy.

Thẩm Uyển Chi trước kia từng mua túi khuẩn trồng ở tiểu viện, cho nên cũng xem như có chút kiến thức.

“Em gái, em thật thông minh.” Thẩm Ngọc Cảnh nhìn em gái nhà mình, càng nhìn càng thấy vui.

Ý cười trên mặt còn chưa thu lại, đã thấy sắc mặt em gái bỗng nhiên thay đổi, nhỏ giọng nói: “Anh tư, anh đừng nhúc nhích.”

Thẩm Ngọc Cảnh không biết tình huống phía sau như thế nào, từ nhỏ đến lớn đùa nghịch trong thôn nên cái gì cũng không sợ, vô cùng bình tĩnh nói: “Em gái, em đừng sợ, chậm rãi lui ra sau.” Mặc kệ anh thế nào, chỉ cần em gái an toàn thì anh mới không sợ.

Anh vừa mới nói xong, liền thấy em gái đột nhiên bổ về phía sau mình một nhát, kế đó liền vang lên một tràng thanh âm vui sướиɠ: “Anh tư, tối nay tụi mình có thêm món rồi!”