“Xuân Nhu à, bà còn có thể hại Uyển Nhi của chúng ta sao, hôm nay bà đánh cược bản mặt già này hỏi rõ ràng rành mạch tổ tông mười tám đời của người ta luôn rồi, ba người ta là lão quân nhân, đến cặp mắt nhìn đủ loại người của bà già này mấy thập niên cũng cảm thấy thằng nhóc này thanh liêm chính nghĩa, tuyệt đối sẽ không có vấn đề.”
Chúc Xuân Nhu chắc canh là tin bà Lưu, bà gả qua đây thì mẹ chồng đã không thích, từ mang thai đứa đầu đến lúc sinh Uyển Nhi đã được bà Lưu chăm sóc không ít, mấy năm nay người hai nhà hoàn toàn xem như là người một nhà.
Hai vợ chồng bà hiếu thuận với bà Lưu, tết nhất lễ lộc đều luôn để một phần lễ hiếu kính bà Lưu.
Bà Lưu cũng coi bọn họ như con cái của mình, khi Thẩm Uyển và Thẩm Ngọc Cảnh còn nhỏ, Chúc Xuân Nhu phải đi làm, các chị thì đi học, ban ngày rất nhiều lúc đều là bà Lưu giúp đỡ trông hai đứa nhỏ.
Cho nên đối với hai đứa nhỏ kia hoàn toàn coi như cháu của mình, trước kia lúc Thẩm Uyển Chi đang học cao trung, mỗi tuần về nhà, bà Lưu luôn phải làm chút đồ ngon đem qua, ngẫu nhiên còn phải lén đưa mấy xu cho cô làm tiền tiêu vặt.
“Bà Lưu, bà đừng nghĩ nhiều, con chỉ là nóng nảy, trong đầu không giấu được chuyện, bà cũng biết chuyện Uyển Nhi của chúng ta gặp phải, người làm mẹ con đương nhiên lo lắng, đối phương còn muốn đưa Uyển Nhi đi xa như vậy, nói câu không dễ nghe, người tốt thì không có gì để nói, nhưng nếu gặp người không tốt, con chạy tới nơi thì bông kim châm cũng lạnh hết rồi, nếu gần một chút thì trong nhà xào một phần thịt con cũng có thể kêu con về nếm thử, xa thì đúng là bất lực mà.” Gả xa là chuyện làm cha mẹ khó chịu nhất từ trước đến nay, đặc biệt là người cưng con như Chúc Xuân Nhu, đứa lớn gả đến tỉnh Lâm Thành cách vách bà cũng khó chịu rất lâu, hơn nữa vốn dĩ đứa lớn còn ở đoàn văn công chạy khắp cả nước nữa.
Con gái út thì vẫn luôn ở trước mặt, xa nhất chỉ là đi tới huyện thành, con người lại đơn thuần, sao bà yên tâm cho được chứ.
Cho nên có chút ý nghĩ lo lắng này nọ chui ra thì làm sao cũng không đừng lại được.
“Sao mà bà không hiểu chứ, Xuân Nhu con cũng là làm mẹ người ta, nhưng con yên tâm, bà đã hỏi thăm rất rõ rồi, Bảo Trân cũng nghe ở bên cạnh, ngày mai người ta sẽ tới cửa, con lại nghiêm túc tìm hiểu một chút, hôn nhân là chuyện lớn, không thể qua loa được, lo lắng của con bà cũng biết, cô gái nhỏ đi đến nơi xa như vậy, chưa nói một mình đi xa như vậy, cho dù là gả ở gần đây, cha mẹ cũng đều lo lắng, bà hiểu mà.” Tuy bà không có con gái, nhưng cháu gái xuất giá bà cũng là lén khóc mấy trận, vô cùng hiểu sự khó chịu của Chúc Xuân Nhu.
Chúc Xuân Nhu nói mà hốc khô sáp, nếu Uyển Nhi không gặp phải loại chuyện này, bà đâu đến nỗi vội vàng gả con bé ra ngoài làm gì? Theo ý bà, ít nhất phải như con hai con ba vậy, nghiêm túc lựa chọn kỹ càng một người ăn lương thực hàng hoá ở quanh đây thôi.
Khoảng cách gần, hiểu tận gốc rễ, sau này có con, còn có thể giúp đỡ một chút, lui một vạn bước mà nói, con rể nếu thật sự không tốt, nhà mẹ đẻ còn nhận được tin tức kịp thời một chút, có người nhà mẹ đẻ chống lưng không đến mức bị người ta bắt nạt.
Xa như vậy đừng nói người nhà mẹ đẻ chống lưng, tới tin tức cũng không nghe được.
“Mẹ, yên tâm đi, con cũng gặp người ta rồi, đoan đoan chính chính, cũng hiểu lễ nghĩa, người ta nghe nói chuyện này của em gái thì vẫn kiên định đứng về phía em gái, còn nói không chỉ có tin tưởng em gái mà cũng sẽ bảo vệ em gái nữa.” Thẩm Bảo Trân nói.
Nghe mọi người đều nói như vậy, Chúc Xuân Nhu cũng yên tâm một chút, đặc biệt là nghe nói đối phương vì chưa chính thức tới cửa, nên lái xe đưa bọn về cũng chỉ lái xe tới cửa thôn, không có vào thôn.
Có thể chủ động tránh tị hiềm cho thanh danh con gái mình, trái ngược với Tiêu Văn Thao, nháy mắt cảm thấy thằng nhóc này cũng không tệ, không đúng, Tiêu Văn Thao ở trước mặt anh quả thực còn không người nữa.
Chỉ biết thoả mãn bản thân, nào có nửa phần tránh tị hiềm cho Uyển Nhi? Đó là hành vi cướp bóc thì có.
Kỳ thật lúc bà tới nhà bà Lưu, cũng coi như từng thấy người ta, lúc đó còn cảm thấy hai thằng nhóc đều không tệ, chỉ là lúc ấy coi người ta như người lạ, kiểu gì cũng không nghĩ tới một trong hai sẽ trở thành con rể của mình.
“Bà Lưu, là thằng nhóc nào vậy?” Hy vọng là đứa biết ăn nói kia, lúc ấy bà chính là ở bên cạnh nhìn cậu ta nói chuyện tri kỷ, ân cần hỏi an bà Lưu, dỗ cho bà Lưu cười không ngừng được.
Uyển Nhi theo người như vậy, sinh hoạt cũng biết nóng biết lạnh, đi chỗ xa như vậy, tâm tư con gái vốn dĩ đã mẫn cảm, có người chồng hiểu tình cảm, biết săn sóc dỗ dành người ta thì ngày tháng cũng sẽ thư thái hơn.
Làm mẹ thường nghĩ nhiều, suy xét cũng nhiều, từ sinh con nhỏ đến củi gạo mắm muối cũng phải tính toán thay con gái một lần, hận không thể đem tất cả điều không tốt để mình chịu, cả đời bọn nhỏ phải luôn hạnh hạnh phúc phúc, sống khoái hoạt vui sướиɠ.
“Đứa lớn lên vừa đẹp vừa tri kỷ đó.” Bà Lưu nhớ lại Lục Vân Sâm gặp hôm nay, tuy không nói nhiều lời, nhưng nhìn anh bưng nước cho Uyển Nhi sợ cô bị phỏng, còn chủ động lột quýt, đây còn không phải vừa đẹp vừa tri kỷ sao? Một người đàn ông biết suy nghĩ cho bạn từ những việc nhỏ nhặt, ở chuyện lớn cũng sẽ không kém.
Chi tiết rõ nhân phẩm, việc nhỏ rõ nhân tâm.
Chúc Xuân Nhu tự động quy định là Tịch Trí Ngôn biết ăn nói, đều nói con rể mới tới cửa, mẹ vợ vừa lòng, vậy thì người con rể này chính là tốt nhất.
Tất cả lo lắng dưới điều kiện được mẹ vợ coi trọng cũng sẽ trở nên không còn quan trọng như vậy.
Là cậu ta thì tốt, là cậu ta thì tốt!!
“Bảo Trân, nhà trai nói ngày mai tới cửa, là tới lúc nào của ngày mai?” Chúc Xuân Nhu nghĩ tới người mình vừa lòng kia, tâm tư cũng càng thêm nhiệt tình một chút, biết được thời gian, bà định gϊếŧ con gà trống nuôi trong nhà, lại lấy thịt khô cất trữ ra rửa sạch sẽ đem nấu.
Con rể cũng là nửa đứa con trai, chỉ cần đối tốt với con gái bà, sau này đều là con của Chúc Xuân Nhu bà, tất nhiên đều sẽ càng đối xử tốt hơn nữa.
Bà Lưu ở bên cạnh nói tiếp: “Bà kêu bọn Mỹ Liên tới buổi sáng, cũng có thể vừa kịp cơm trưa, buổi chiều còn có thể để hai đứa nhỏ ở chung nhiều một chút, Xuân Nhu con cảm thấy bà sắp xếp như vậy có ổn không?” Bởi vì gấp gáp chọn ngày kết hôn, mọi chuyện đều cố gắng siết chặt thời gian, gặp mặt sẽ lập tức thương lượng chọn ngày kết hôn.
“Ổn ổn, bà Lưu sắp xếp đều ổn hết.” Ba đứa con gái trước của mình kết hôn, rất nhiều chuyện đều là bà Lưu sắp xếp giúp, có bà Lưu sắp xếp Chúc Xuân Nhu cũng yên tâm.
Hơn nữa bà cũng nghĩ thông rồi, thật sự phải càng nhanh càng tốt, Tiêu Văn Thao giống như là quả bom hẹn giờ vậy, ai biết anh trốn ở đâu nhìn chằm chằm chứ?
Nhớ lại hôm qua con gái mình đến trấn trên bị người ta không dám gặp như vậy, Chúc Xuân Nhu cũng không dám kiêu căng nữa, có người thật lòng che chở con gái mình, đây không phải điều mình muốn sao?
Giữa trưa bà Lưu liền ăn cơm ở nhà họ Thẩm, ăn cơm xong bà Lưu nói: “Hôm nay bà mua chút thịt ba chỉ, trong nhà còn chút gạo nếp, bà cũng đem qua đây luôn, ngày mai làm món thịt hấp ngọt¹ đi, Vân Sâm rất có thành ý, người nhà mẹ đẻ chúng ta cũng phải có thái độ chân thành chứ.”
(¹thịt hấp ngọt (Tian Shao Bai 甜烧白 Steamed White): món ăn làm từ thịt lợn của Tứ Xuyên, đặc trưng của thịt này vừa mềm vừa ngon. Những lát thịt lợn béo dày bọc cơm nếp sau khi được rưới rượu nấu, đường và các gia vị khác. Khi hấp món ăn lên, mỡ tan vào cơm, khiến mỗi miếng thịt trở nên dẻo, ngọt. Đây là phiên bản tráng miệng của món thịt kho tàu của Tứ Xuyên, và thậm chí còn có thể ngon hơn.)
Thịt hấp ngọt là món người Xuyên Thành thích nhất, cũng là món không thể thiếu trên bàn tiệc, lễ lạc tết nhất đều phải làm một phần, ở cái niên đại này, thịt vốn dĩ đã hiếm, thịt hấp ngọt là không chỉ cắt thịt ba chỉ thành hai miếng, ở giữa còn kẹp rau mùi, cắn một ngụm đầy miệng đều là vị ngọt của thịt, có thể lý giải là thèm lâu rồi, cho nên làm một phần thịt hấp ngọt đó là tiêu chuẩn cao nhất để đãi đãi khách quý.
“Bà Lưu, cái này sao lại để bà tốn tiền được, con lập tức lấy tiền trả bà.”
“Xuân Nhu, con xem bà như người ngoài sao, đây coi như bà đãi con rể cháu cố đi, có gì không thể xài chứ.”
Lại nói bà Lưu chính là phú hộ hiếm có trong thôn bây giờ, trong tay bà có phiếu lưu hành cả nước cháu trai cho, tiện hơn nhiều so với người trong thôn đi mua thịt, bây giờ bà sống một thân một mình, con trai lớn ở khoáng đá, nhà con thứ hai ở cùng thôn, nhưng ở một đội khác.
Tuổi này của bà cũng là tuổi chờ mấy đứa con trai gửi tiền lương dưỡng già, mấy đứa con trai đều hiếu thuận, tuy không có con gái, nhưng Chúc Xuân Nhu bên cạnh lại chăm sóc bà, thân thể thường ngày tốt, không có đau ốm, còn có thể đan chút đồ thủ công đem đi đổi tiền.
Cho nên tất nhiên phải chịu trách nhiệm đảm đương thân phận tổ tông giúp đỡ bọn tiểu bối.
Chúc Xuân Nhu cũng không tiếp tục dây dưa, dù sao bà cũng coi bà Lưu như bà nội ruột mà hiếu thuận, cứ khách khí mãi thì thật sự sẽ khiến ra bà Lưu tổn thương.
Có bà Lưu chưng thịt hấp ngọt, trong nhà chỉ cần gϊếŧ một con gà, lại nấu một món thịt khô, xào hai món rau bản địa.
Đãi con rể mới phải cho tốt, ba đứa con rể lần đầu tới cửa trước đây cũng như vậy không khác mấy, chỉ là đứa lớn lúc đó có thiếu một chút, điều kiện lúc đó thật sự là rất kém.
“Tới chiều mẹ lấy thịt khô ra rửa, Tiểu Cảnh con ra sau núi đào chút măng đi, thời tiết này làm thịt khô xào măng ăn là ngon nhất.”
“Vậy tôi đi gϊếŧ gà.” Thẩm Kiến Quốc nói.
“Hôm nay mà ông gϊếŧ gà cái gì, mai dậy rồi gϊếŧ, để qua đêm không còn tươi nữa.”
Những chuyện này từ trước đến nay đều Chúc Xuân Nhu lo liệu, nếu bà đã nói như vậy, Thẩm Kiến Quốc cũng nghe như vậy, vợ nói thế nào thì ông làm thế đó.
Còn Thẩm Bảo Trân thì qua giúp mẹ, mau chóng chuẩn bị may quần áo mới cho em gái, trong nhà không có máy may, còn phải tới nhà người có máy may trong mượn một chút.
Sắp xếp khua chiêng gõ mõ cũng phải gọn gàng ngăn nắp, có lẽ vì sẽ lại xuất hiện giữa đường xem mắt bị cự tuyệt, tâm trạng cả nhà cũng nhẹ nhàng không ít.
“Con đi lên núi đào măng với anh tư nha.” Lúc xem mắt Thẩm Uyển Chi còn có loại cảm giác mình phải gả cho người ta, về nhà thì loại cảm giác này hình như đã biến mất.
Có lời hứa của Lục Vân Sâm, trong lòng cũng không cần nghĩ chuyện của Tiêu Văn Thao nữa, cô giống như lại quay về bộ dáng cả ngày chỉ biết lôi kéo anh tư lên núi tìm thổ sản vùng núi lúc đầu, chuyện đầu óc cân nhắc cũng chỉ có kiếm tiền ăn cơm khô.
Hai anh em tới sau núi, ở đây có một mảnh rừng trúc lớn, theo lý thì măng mùa đông đều mọc số lượng lớn phải tới tháng 11.
Nhưng ở tháng này cũng có, chẳng qua là rất ít, bởi vì mưa nhiều, măng vào thời tiết này sẽ vô cùng non.
Xào thịt khô là tuyệt nhất.
Măng là loại vô cùng hút dầu, nếu mà không đủ dầu, sẽ bay ra một mùi sáp cũ, dùng cách nói ở địa phương thì chính là ăn thịt người, vốn dĩ đã là niên đại thiếu dầu, ăn xong thì càng thèm thịt.
Cho nên đồ có thơm ngon, cũng không có người nào sẽ đến đào về ăn.
Hôm nay lên núi có vận khí tốt, không chỉ có đào được măng, còn nhặt được một chút nấm mối ngon.
“Vừa lúc phải gϊếŧ gà, đến lúc đó đem mấy chỗ xương ra hầm món canh gà nấm mối, thơm càng thêm thơm.” Thẩm Uyển Chi nghĩ gần đây mình không thể ra chợ đổi tiền, vậy thì làm cho người nhà ăn vậy.
“Em gái.” Thẩm Ngọc Cảnh hái măng bỏ vào sọt, tới đựng nấm giúp cô, bỗng nhiên gọi em gái lại.
“Anh tư, làm sao vậy?” Thẩm Uyển Chi còn ngồi xổm trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn Thẩm Ngọc Cảnh đứng bên cạnh.
Thẩm Ngọc Cảnh cũng ngồi xổm xuống theo, ngồi xổm bên cạnh em gái, cũng chỉ nhìn cô không nói gì.
“Làm sao vậy?” Thẩm Uyển Chi phủi bùn đất trong tay, khó hiểu nhìn anh.
Lúc này Thẩm Ngọc Cảnh mới lấy một món đồ ở bên hông ra, dùng tay bẻ ra đưa tới trước mặt Thẩm Uyển Chi: “Cho em ăn.”
“Oa, dưa tháng tám.” Thẩm Uyển Chi vừa muốn duỗi tay qua lấy, lại phát hiện trên tay mình đều là bùn thì nói: “Về nhà rồi ăn.”
Dưa tháng tám², vắt tháng chín, là quả dại mọc trên núi, vỏ bọc thịt quả rắn chắc, chỉ cần chín là vừa ngọt vừa thơm.
(²dưa tháng tám (
八月瓜): là một loại cây thân gỗ thường xanh thuộc chi Holboellia trong họ Holboellia. Thân và cành có đường nét rõ ràng. Lá kép hình cọ, lá chét gần như có lông, hình trứng, hình trứng thuôn dài, hình mũi mác hẹp hoặc hình mũi mác thẳng. Phần gốc tròn hoặc rộng hình nêm, đôi khi gần như cụt, mặt trên màu xanh đậm và sáng bóng, mặt dưới màu xanh nhạt; nhiều hoa tạo thành chùm giống như chùm hoa; hoa đực màu xanh và trắng; quả có hình thuôn hoặc hình bầu dục không đều, khi chín có màu đỏ tía, hạt nhiều, hình trứng ngược, vỏ hạt màu nâu. Thời kỳ ra hoa từ tháng 4 đến tháng 5, thời kỳ đậu quả từ tháng 7 đến tháng 9.
Dưa tháng tám được phân phối khắp lưu vực sông Dương Tử ở Trung Quốc và có thể được tìm thấy ở hầu hết các thị trấn và làng mạc. Sinh ra ở bìa rừng ở độ cao 1.600 đến 3.600 mét. Cây ưa khí hậu mát mẻ, ẩm ướt, thích hợp trồng ở vùng đất phù sa có chứa mùn hoặc đất sâu. Nhân giống bằng hạt và xếp lớp.
Thân và dây dưa tháng 8 có thể dùng làm thuốc, có vị đắng, tính se, tính bình. Nó có tác dụng thanh nhiệt và thúc đẩy ẩm ướt, kích hoạt lưu thông máu và thông kinh mạch, thúc đẩy khí và giảm đau. Nó được sử dụng cho nướ© ŧıểυ ngắn màu đỏ, nướ© ŧıểυ đυ.c, phù nề, đau khớp thấp khớp, vết bầm tím, tắc nghẽn tiết sữa, viêm tinh hoàn, sa tử ©υиɠ và thoát vị. Hái quả khi chín, gọt vỏ trực tiếp và ăn sống hoặc nướng. Cũng có thể trồng làm cây cảnh, quả màu vàng nâu sẽ xuất hiện từ tháng 8 đến tháng 9.)
Vị của thịt quả vừa mềm vừa xốp, hương vị có chút giống chuối nhưng nhiều dầu hơn so với chuối.
Ở niên đại thiếu thốn vật tư, trái cây cũng không phong phú, trái cây vị ngọt càng thêm thiếu, loại quả dại này ngược lại càng hấp dẫn người ta.
Chỉ là thứ này là dây leo phải bò lên, có đôi khi phải bò lên trên cây rất cao, mọc thấp lại dễ bị người ta hái được, cho nên có thể ăn được cũng không dễ dàng.
“Anh đút em.” Thẩm Ngọc Cảnh nói, lại lột vỏ trái cây ra một chút, đút thịt quả vào miệng em gái.
“Ăn ngon quá.” Thẩm Uyển Chi đúng là loại người tham ăn, trước kia sau khi ăn cơm xong đều phải ăn trái cây sau cơm sau.
Tới đây không mấy cái này, liền đánh chủ ý lên quả dại, cái gì mà ngâm tháng ba, dưa trên đất hoang đều thành thứ tốt cải thiện sinh hoạt của cô.
“Ở trên cây đằng trước có rất nhiều, anh đi hái cho em.” Thẩm Ngọc Cảnh thấy em gái thích, nhớ lại lúc tới đây nhìn thấy quả mọc trên cây ở phía trước rất nhiều, định đi hái hết cho cô.
Vỏ dưa tháng tám rất dày, có thể để lâu, để trong nhà ăn từ từ.
Chỉ là lúc Thẩm Uyển Chi đi theo Thẩm Ngọc Cảnh qua mới phát hiện dưa tháng tám mọc cao quá, là loại độ cao mà lúc ngẩng đầu nhìn lên mũ cũng phải rớt ấy.
“Em gái, em đứng dưới tán cây chỉ chỗ cho anh, anh leo lên cây hái cho em.” Thẩm Ngọc Cảnh nói xong bỏ sọt xuống chuẩn bị leo lên.
Thẩm Uyển Chi mau chóng giữ chặt anh: “Anh tư, cao lắm, bỏ đi.” Cô không biết leo cây, Thẩm Ngọc Cảnh biết, nhưng cái này cũng quá cao, không có đồ bảo hộ, lỡ té xuống thì làm sao bây giờ, quá nguy hiểm.
Đúng là cô thích ăn, nhưng cũng không thể để anh ruột mạo hiểm.
Thẩm Ngọc Cảnh nói: “Không sao, cao cỡ này còn làm khó được anh tư em à?”
“Anh tư……” Thẩm Uyển Chi giữ chặt tay anh không buông.
“Em gái, em sắp đi rồi, chuyện anh tư có thể làm cho em không nhiều lắm, chỉ là trích dưa tháng tám thôi, không có gì, nếu hái dưa cũng không làm được thì anh tư thật không biết phải gì cho em nữa. ” Lúc Thẩm Ngọc Cảnh nói chuyện, thần sắc trong mắt ngưng trọng, trước giờ anh chưa từng nghĩ tới phải tách ra với em gái.
Hai người một lớn lên cùng nhau, anh không chỉ là con trai duy nhất trong nhà, mà còn là anh trai của em gái.
Từ nhỏ anh đều cực kỳ muốn chăm sóc đứa em gái duy nhất này, trước kia em gái đều phản ứng anh mấy, anh cũng chỉ yên lặng quan tâm cô.
Sau đó em gái trưởng thành, tính cách cũng thay đổi, quan hệ của hai người tốt hơn một chút rồi, em gái chủ động đến gần anh, đi đâu cũng thích anh tư anh tư mà kêu anh, cũng tương đối ỷ lại người anh trai này, thời gian một năm phảng phất như đền bù chuyện hai anh em chưa có thân thiết trước đây.
Thẩm Ngọc Cảnh biết em gái giống ba người chị, sớm muộn gì cũng phải gả chồng.
Lúc nghe cha mẹ tán gẫu, sẽ không để em gái gả xa, muốn để người ở bên cạnh, ở chỗ gần một chút.
Cho nên trong lòng anh căn bản không nghĩ em gái sẽ rời xa bọn họ, mãi đến xảy ra chuyện của Tiêu Văn Thao, Thẩm Ngọc Cảnh mới phát hiện vậy mà trong nhà không bảo vệ được em gái, mà chuyện người làm anh như anh có thể làm cho em gái lại càng ít, nhìn em gái sẽ một thân một mình tới Tây Bắc, anh căn bản không biết phải làm cái gì.
Không giải quyết được Tiêu Văn Thao, anh trừ bỏ áy náy thì là cảm thấy mình vô dụng, không thể đơn giản chỉ là thứ em gái thích cũng không làm được.
Thẩm Uyển Chi nghe anh tư nói như vậy, lúc này mới nhớ hai ngày này anh tư dường như vẫn luôn không nói bao nhiêu, trước kia anh luôn ồn ào với mình, hai ngày này yên tĩnh không ít.
Cô nghĩ là do bị chuyện của Tiêu Văn Thao nháo cho không có tâm trạng, không nghĩ là bởi vì chuyện mình phải kết hôn.
Áy náy và khổ sở của anh tư cô nhìn ở trong mắt, lên tiếng an ủi nói: “Anh tư, anh đã rất tốt với em rồi, đời này có thể làm con gái của cha mẹ, có thể làm em gái anh em đã rất vui rồi, em với anh đều có cuộc sống của riêng mình, anh đừng thấy áy náy, cũng không cần cảm thấy không thể bảo vệ tốt cho em, em đã mười tám, anh cũng mới mười tám……”
Con trai mười tám mười chín tuổi, sinh hoạt có kế hoạch ở điều kiện kinh tế như vậy, niên đại quản lý tập thể, thời đại làm người rất bất đắc dĩ, đừng nói cha mẹ đều bất đắc dĩ, đến người sống hai đời như cô gặp phải chuyện này cũng bị sợ tới mức không biết làm sao.
Có đôi khi, không phải chuyện gì cũng dựa vào sức trâu và không sợ chết là có thể giải quyết, thời đại dựa vào hoàn cảnh thì đúng là bạn thật không thể làm gì được.
Mình tốt xấu gì còn biết quỹ đạo tương lai có hình dạng gì, bọn họ tới tương lai có dạng biến số nào cũng không biết, còn có biện pháp gì đây?
“Em gái, em có thể làm em gái anh, anh tư cũng rất vui, chúng ta cũng không nói chuyện nữa, để anh tư hái dưa tháng tam cho em, không phải ngày mai em rể tới sao? Có nhiều thêm một người kêu anh là anh tư, coi như anh hái về đãi em rể đi.” Thẩm Ngọc Cảnh nói xong liền thử thử góc độ, sau đó bắt đầu trèo lên cây.
Thẩm Uyển Chi mới nghĩ đến một vấn đề, Lục Vân Sâm đã qua 25 tuổi, anh tư mới mười tám, nhưng hình như anh cũng gọi anh tư theo mình à nha.
Trong đầu cô đều là bộ đáng lão cán bộ đứng đắn của Lục Vân Sâm, vừa nghiêm túc vừa đoan chính, thoạt nhìn rõ ràng cũng lớn tuổi hơn so với anh tư, anh chịu gọi anh tư theo mình sao?
Nếu kêu thì anh tư chấp nhận được sao? Trong đầu cô bỗng nhiên nghĩ tới trường hợp quái dị như vậy, nhịn không nổi bật cười, kỳ thật cuộc sống cũng không tệ như vậy nha.
Lục Vân Sâm đã về chỗ tạm trú liên tục hắt xì hai cái, anh tới đây tạm thời ở ký tức xá, trong phòng có hai cái giường, anh và Tịch Trí Ngôn ở chung một phòng, mau chóng xếp đồ bỏ vào rương, để ở một bên, chuẩn bị lát nữa đem đi.
Anh về xin nghỉ với thủ trưởng ở đây trước, lại liên hệ với chỗ tạm trú bên Tây Bắc đánh báo cáo kết hôn.
Lão thủ trưởng bên kia cũng rất đau đầu với chuyện hôn nhân của anh, chợt vừa nghe tới muốn đánh báo cáo kết hôn, lại giục gấp, cầm điện thoại oán giận một câu tràn trề năng lượng: “Thằng nhóc thúi cậu, hoặc là vẫn luôn không có tin tức, mới vừa nhận được tin lại giục gấp là sao, coi bộ đội chỉ phục vụ một mình cậu à?”