Lục Vân Sâm thấy cô cười, biểu cảm bất giác cũng mềm xuống hai phần, nhẹ giọng hỏi: “Vậy Chi Chi, em đồng ý làm bạn đời cách mạng với anh sao?”
“Dạ, đồng ý.” Mỗi lần anh hỏi đều quá mức nghiêm túc, làm cho Thẩm Uyển Chi lúc này cũng bất chấp thẹn thùng, chỉ coi như là đang trả lời vấn đề của thầy giáo.
“Chi Chi, kể từ bây giờ để anh bảo vệ em, em không cần lo lắng, mọi chuyện đều giao cho anh xử lý, tất cả đã có anh rồi.”
Có anh ở đây, không có ai có thể lại bắt nạt cô nữa.
Thẩm Uyển Chi nhìn Lục Vân Sâm, ở giữa mày anh có khí thế sạch sẽ chính nghĩa khiến người ta an tâm, sáng như nhật nguyệt, khí chất sạch sẽ đoan chính, lạnh thấu xương như tuyết trắng trên núi cao, như một luồng sáng xuất hiện xé rách hỗn độn.
Khiến người ta rất dễ sinh ra hảo cảm, có thể được anh che chở, là may mắn.
Chỉ là hai người đều có chút khẩn trương, biểu tình cả quá trình đều có chút cứng ngắt, cuộc nói chuyện càng đơn điệu nhạt nhẽo, nhưng chính là như vậy, bọn họ giống như mở ra cuộc sống mới.
Ba người đứng ở cửa đứng, cũng lộ ra nụ cười vừa lòng.
Thẩm Bảo Trân nghe lời Lục Vân Sâm vừa nói, cảm động muốn khóc, cô là cô gái được cha mẹ cưng chiều nuôi lớn, sau khi gả chồng lại được chồng che chở, cha mẹ chồng cũng dễ ở chung.
Đừng nói chuyện của Tiêu Văn Thao doạ em gái sợ, tới cô cũng sợ nữa là, chỉ là thân phận chịu trách nhiệm làm chị, cô ấy không dám biểu hiện ra ngoài.
Cô ấy cũng từng gặp cô gái thanh danh bị bẩn sống khó khăn biết bao nhiêu, cứ nhìn hôm qua đưa em gái lên trên trấn, lúc ai cũng không chịu tin tưởng bọn họ, cô ấy thật sự tức đến tay chân đều đang phát run, đặc biệt là người ta đi ra chỉ chỉ trỏ trỏ ở sau lưng em gái, cái này so với cắt thịt cô ấy còn khó chịu hơn.
May mắn mà, may mắn trận mưa Lục Vân Sâm này xuất hiện đúng lúc, có anh che chở em gái, Tiêu Văn Thao cũng đừng hòng bắt nạt em gái.
Lúc này Tần Mỹ Liên nghe tiếng trong phòng, cũng coi như phối hợp, gõ cửa trước, mới đẩy cửa ra.
Vào cửa, đầu tiên liền cho cháu trai một ánh mắt tán thưởng, xem ra anh chị dâu lo lắng cũng dư thừa rồi, duyên phận tới thì cái gì cũng không ngăn được.
Hơn nữa đứa nhỏ Thẩm Uyển Chi này bà thiệt tình thích, tri thư đạt lý, lớn lên ngoan ngoan ngoãn ngoãn.
Cô gái tốt như vậy thiếu chút nữa đã bị thứ cặn bã làm hỏng, may mắn mà có cả gia che chở, bằng không thì không biết đã ra sao đâu.
Đều là làm mẹ người ta, đồng cảm như bản thân mình cũng bị.
Sau khi mấy người vào nhà, Tần Mỹ Liên phát hiện hai người ở trước mặt bọn họ ngược lại càng cứng ngắc hơn, muốn để hai đứa nhỏ ở chung nhiều một chút, liền đề nghị: “Vân Sâm, nếu không thì con đưa Chi Chi ra ngoài đi dạo đi, cảnh ở cửa sông phía trước rất đẹp đó.”
Tần Mỹ Liên nói xong, Lục Vân Sâm quay đầu nhìn Thẩm Uyển Chi, ánh mắt trưng cầu ý kiến của cô.
Thẩm Uyển Chi lại nhìn về phía chị hai.
Thẩm Bảo Trân cảm thấy Lục Vân Sâm không tệ, đương nhiên cũng muốn em gái ở chung với anh nhiều hơn, nhưng mà cha mẹ ở nhà còn chờ tin tức, còn phải về nhà báo tin cho cha mẹ chuyện bên này thành, không thể để cho bọn họ ở nhà lo lắng mới phải.
“Cha mẹ con còn chờ tin tức ở nhà, hồi sáng đi mẹ con còn nói nấu cơm trưa đợi tụi con về nhà ăn cơm, hôm khác ra ngoài dạo đi.”
Tần Mỹ Liên tưởng tượng cũng đồng ý gật đầu: “Đúng vậy, ngày mai thím với chú của Vân Sâm đưa Vân Sâm tới cửa chào hỏi trước, chờ trưởng bối hai nhà gặp mặt nhau rồi mới ra ngoài đi dạo cũng không muộn.” Vốn dĩ tình huống của Thẩm Uyển Chi đã đặc thù.
Đến lúc đó trưởng bối hai nhà gặp mặt, chuyện này mới càng hợp quy củ hơn, tuy đều nói tự do yêu đương, nhưng tình cảm được trưởng bối chúc phúc mới càng quang minh chính đại không phải sao.
“Vậy thì thím, tụi con về trước.”
“Mỹ Liên, bà với đám Uyển Nhi về trước đây.”
Tần Mỹ Liên nói: “Thím còn định giữ mọi người lại ăn cơm trưa, nếu đã vội về nhà thì lần sau ăn vậy.”
“Thím, sau này vẫn còn nhiều thời gian ăn mà.” Thẩm Bảo Trân nói.
“Đúng đúng, sau này là người một nhà.” Còn lo không cơ hội sao.
“Bà cố, mọi người về kiểu gì?” Lục Vân Sâm vốn muốn hỏi Thẩm Uyển Chi, nhưng nghĩ ở đây còn có lão trưởng bối, cho nên liền quay đầu hỏi bà Lưu.
“Bọn ta ngồi máy kéo trong thôn trở về.” Máy kéo vốn dĩ là Thẩm Kiến Quốc sắp xếp tới chở bọn họ, tất nhiên phải đợi thì bọn họ mới về được.
Máy kéo? Vậy chắc đi nhẹ nhàng thoải mái hơn so với xe bò, cũng coi như phương tiện cao cấp nhất trong thôn để ra ngoài, chỉ là Lục Vân Sâm nghĩ tới bộ dáng mềm mại kia của Thẩm Uyển Chi, giữa trưa là lúc mặt trời to nhất, lại nắng, để cô lắc lư trên xe phơi nắng mà về, anh rất đau lòng.
Thích một người tâm tình sẽ trở nên rất kỳ quái, muốn để cô có thứ tốt nhất, nếu mà không cho được sẽ đau lòng, sẽ khổ sở, sẽ tự trách.
“Bà Lưu, để con lái xe chở mọi người về.” Anh biết còn chưa chính thức tới cửa chào hỏi, tùy tiện xuất hiện không tốt, nói: “Con chỉ đưa mọi người tới cửa thôn, mọi người tới rồi con lập tức đi ngay.”
Bà Lưu cười nói: “Cũng được, thật ra cũng không nghiêm trọng như vậy, coi như là đưa bà già bà về là được.”
Tuy rằng người khác đều là chở thêm, chở Thẩm Uyển Chi mới là mục đích chính, nhưng bà Lưu là lão trưởng bối mà, trên xe có bà ai cũng không thể nói cái gì.
Có Lục Vân Sâm chở, Thẩm Bảo Trân lại đi nói với chú lái máy kéo một tiếng không cần chờ bọn cô.
Sau đó lại về nhà lấy hai bộ quần áo cho Nữu Nữu mới ngồi lên xe của Lục Vân Sâm về thôn Đại Yển.
Lúc lên xe, bà Lưu ngồi ghế phụ, Thẩm Bảo Trân ngồi ở ghế sau với em gái.
Lúc ở trên xe, Thẩm Uyển Chi căn bản cũng chưa hề đơn độc nói chuyện với Lục Vân Sâm, nhưng bà Lưu thì lại hỏi Lục Vân Sâm tương đối nhiều.
Đương nhiên đều là tình huống cơ bản trong nhà, mấy cái này anh cũng đã nói với Thẩm Uyển Chi rồi, chỉ là lúc bà Lưu hỏi anh vẫn như cũ không có chút nào không kiên nhẫn, nghiêm túc nói tình huống trong nhà, giống như một lão cán bộ nghiêm túc vậy.
Thẩm Uyển Chi nghĩ nếu không có chuyện bất ngờ gì xảy ra, hôm sau anh tới cửa hẳn còn phải giải thích lại lần nữa.
Đây là con rể sao? Trốn không thoát nhà mẹ vợ hỏi ba lần liên tục.
Trước kia mấy cái này cũng không liên quan gì đến Thẩm Uyển Chi, dù sao cô kết hôn hay không cũng không có người thúc giục, cũng không ai quản.
Cho nên cũng không chú ý, bây giờ nghe cảm giác còn rất thú vị, nhịn không được lại cười.
Thẩm Uyển Chi rất thích cười, gần đây bởi vì chuyện của Tiêu Văn Thao khóc còn nhiều hơn cười, hôm nay coi như lần đầu tiên cười vui vẻ trong khoảng thời gian này, tuy chỉ là không có tiếng động.
Nhưng cười vẫn rất là hấp dẫn người.
Lục Vân Sâm nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Uyển Chi thì cô đã cười rất vui vẻ.
Lúc đó anh cũng chưa hiểu cái gì, chỉ nhớ rõ mặt mũi thanh lệ của thiếu nữ, cười rộ lên vừa ngọt vừa mềm.
Cũng thường xuyên sẽ nhớ tới bộ dáng cô cười.
Lục Vân Sâm từ kính chiếu hậu trong xe nhìn thoáng qua người ta cười, nhịn không được hai mắt nhìn nhiều thêm chút.
Chính là vì cái này nên không chú ý tình hình giao thông, không có tránh ổ gà trên đường, xe jeep quân dụng to lớn rất dễ tránh một cái hố, nhưng người trên xe cũng bị xóc không chịu nổi, đặc biệt là bà Lưu cũng bị hoảng sợ.
Cuống quít chụp tay cầm ở nóc xe, còn lẩm bẩm: “Xe này cũng chỉ có thể tránh mưa thôi, để bà nói còn không êm bằng máy kéo của bà đâu.” Máy kéo còn không có xóc như vậy, mới vừa rồi đó, nếu không có cửa xe chắn, bộ xương già này của bà không phải trực tiếp bị văng ra rồi sao?
Bà Lưu nói làm trong xe trở nên trầm mặc khác thường, chỉ có âm thanh động cơ nổ vang.
Thẩm Bảo Trân thoáng nhìn qua Lục Vân Sâm đang không nói chuyện, một màn vừa rồi cô nhìn thấy rõ ràng.
Nhưng người trẻ tuổi ấy mà, mình cũng từng yêu đương, có gì mà không hiểu nhưng vẫn nhắc nhở một câu: “Đồng chí Lục, đường ở nông thôn không thể so được với trong thành, hố rất nhiều, tốt nhất lái xe đừng phân tâm.”
Thái độ Lục Vân Sâm rất tốt, gật đầu nói dạ, em sẽ chú ý.
Sau đó đều nghiêm túc lái xe, không dám phân tâm một chút nào.
Thẩm Uyển Chi nép cạnh chị gái, khoác cánh tay chị, Thẩm Bảo Trân duỗi tay chọt trán cô một chút, có loại cảm giác bất đắc dĩ với đứa con nít làm sai.
Thẩm Uyển Chi kinh ngạc, chuyện này không liên quan tới cô mà.
Ánh mắt Thẩm Bảo Trân ý nói, sao mà không liên quan tới em, em cười với người ta, làm người ta phân tâm đó.
Máy kéo trong thôn đi trước một hồi lâu, nhưng tốc độ xe kia chậm, Lục Vân Sâm rất nhanh đã đuổi kịp máy kéo, lúc hai xe gặp nhau, anh cũng không giảm tốc độ, xe vèo một cái đã vượt qua.
Lúc này sắp giữa trưa, vốn dĩ đã đói bụng, còn phơi nắng, người trong xe trở về bị nắng tới thở thoi thóp, nhưng có người mắt sắc một chút đã phát hiện Thẩm Uyển Chi ngồi trong xe jeep vừa chạy qua.
“Ui chao, đó là Thẩm Uyển Nhi à?”
Lời này nháy mắt làm người trong xe trở nên hăng hái, sôi nổi ngẩng đầu nhìn quanh, bất quá chỉ nhìn tới đít xe.
“Chị dâu Quế Chi, chị không nhìn nhầm chứ? Chiếc xe vừa rồi là xe quân đội, con bé Thẩm Uyển Nhi có thể ngồi trên chiếc xe kia sao?” Người nói chuyện chính là người hạ thấp Thẩm Uyển Chi hồi sáng, cũng chính là con gái của bà ta gả cho người đàn ông kết hôn lần hai, gần đây còn bị nhà chồng ghét bỏ, cho nên bà ta không thể nhìn con nhà người ta tốt.
“Tôi không thể nhìn nhầm được, mắt của tôi nổi tiếng lợi hại ở thôn Đại Yển chúng ta đó, chim nhạn ngậm cái gì trong miệng bay qua tôi cũng thấy rõ được đấy.” Tuy lời này của bà ta có chút khoa trương hiềm nghi, nhưng cũng đủ để chứng minh ánh mắt bà ta tốt, cũng sẽ không nhìn nhầm.
“Có lẽ đúng thật là Thẩm Uyển Nhi đấy, khó trách cũng không thèm ngồi chung xe với chúng ta, thì ra là ngồi xe jeep an toàn hơn.”
“Cơ mà ai lái xe thế, chưa từng nghe nhà họ Thẩm còn có bà con tham gia quân ngũ nha.”
Lúc này Lý Tú Nga ở bên cạnh đập tay xuống hừ lạnh một tiếng: “Bà con cái gì? Người ta sắp sửa là con rể nhà họ Thẩm rồi.” Bà đại khái biết điều kiện của người hôm nay Thẩm Uyển Chi đi xem mắt.
Bây giờ nhà trai tự mình đưa Uyển Nhi về nhà, xem ra xem mắt đã thành rồi.
“Tú Nga, bà biết cái gì à?” Có người thò qua tò mò hỏi.
Lý Tú Nga có chút đắc ý dào dạt nói: “Tôi có thể biết được cái gì chứ, còn không phải là Uyển Nhi đi xem mắt quan quân ở thành Bắc Kinh sao.” Mấy ngày nay bà đã cực chán ghét sắc mặt của mấy người này, rõ ràng chuyện không liên quan đến bọn họ, vậy mà càng muốn nhào tới lải nhải mấy câu với người nhà họ Thẩm, nhà họ Thẩm đều nói không có liên quan gì với Tiêu Văn Thao, bọn họ chỉ vì mấy viên kẹo đã thích tung tin bậy bạ về người ta rồi.
Còn không phải là do ghen ghét nhà người ta sao, thích ghen ghét thì giờ ghen ghét cho đủ đi, nhà họ Thẩm người ta đúng thật là chướng mắt họ Tiêu, bây giờ thì tốt rồi, trực tiếp tìm tới thành Bắc Kinh luôn, quá tốt, họ Tiêu anh tính là cái rắm gì.
“Tú Nga bà không có khoác lác chứ? Quan quân ở thành Bắc Kinh có thể coi trọng Thẩm Uyển Nhi sao?”
“Nhìn không trúng là thế nào? Thành Bắc Kinh không phải cũng chỉ có hai con mắt một cái miệng à, Uyển Nhi của tôi kém chỗ nào? Làng trên xóm dưới có ai đẹp như Uyển Nhi nhà họ Thẩm người ta? Tào Thục Phân bà thử nói con gái của bà đi, hơn được Uyển Nhi người ta sao? Uyển Nhi muốn văn hóa có văn hóa, muốn ngoại hình có ngoại hình, người ta là nên tìm quan quân ở thành Bắc Kinh, con gái của bà cái gì cũng không có chỉ xứng đáng gả cho đàn ông kết hôn lần hai.”
Tào Thục Phân bị Lý Tú Nga chế nhạo như vậy lập tức muốn động tay, Lý Tú Nga còn sợ bà ta à, xắn tay áo lên so với bà ta, người trên xe mau chóng cản hai người lại, đây là ở trên xe, nếu đánh nhau mà lỡ rớt xuống xe bị cán qua thì làm sao.
Con rể Tào Thục Phân là xã viên trong đội ở thôn khác, hiện giờ vốn dĩ là tuyển thôn bí thư chi bộ, con rể bà ta lẽ ra có cơ hội, thậm chí con rể bà ta được gọi một lần, không ngờ cuối cùng thông cáo phát ra lại là Thẩm Kiến Quốc.
Bà ta làm gì từng tức giận như vậy, cho nên Thẩm Uyển Chi bị Tiêu Văn Thao quấn lên, chính là do công lao mồm mép lợi hại của bà ta đồn ra, thật là hận không thể để thanh danh người ta càng khó nghe càng tốt.
Mà Lý Tú Nga chán ghét bà ta một phần là do có quan hệ tốt với Chúc Xuân Nhu, mặt khác là do chồng Tào Thục Phân từng là nhân viên ghi điểm trong thôn, từng cắt xén công điểm nhà bà, tuy đã là chuyện nhiều năm trước, nhưng bà vẫn còn nhớ kỹ đó, gặp mặt không có chuyện gì cũng thích dùng lời nói đâm chọt bà ta.
Trên xe còn cãi cọ ồn ào, Lục Vân Sâm đã đưa mấy người Thẩm Uyển Chi đến cửa thôn, lúc về lại gặp chiếc xe kéo kia, lúc này bởi vì là nhìn chính diện, những người này đều thấy rõ ràng mặt mũi của anh.
“Trời ạ, thằng nhóc này thật là đẹp mắt quá vậy.”
“Còn không phải sao, quá hút người.”
Trên xe đều là người đã kết hôn, trắng trợn nói thẳng khen người ta đẹp.
Khen xong lại bắt đầu hâm mộ nhà họ Thẩm: “Mấy bà nói nhà họ Thẩm gia gặp vận may lớn gì vậy chứ, con rể sao một người tốt hơn so với một người vậy.”
“Ông già người ta tài giỏi đó mà, biết tìm như vậy mà.”
“Chỉ là nói đi nói lại thì hai vợ chồng Thẩm Kiến Quốc đúng là biết sinh, con cái mỗi đứa đều đẹp, cũng không biết người ta sinh kiểu gì.” Sao mà nhà mình lại thua một khoảng lớn vậy chứ.
Lại nói hai vợ chồng Thẩm Kiến Quốc ông ta cũng không đẹp tới đâu mà.
Tào Thục Phân nghe mọi người thảo luận, tức đến ngứa răng, sao chuyện tốt gì đều để nhà Thẩm Kiến Quốc vớt được hết vậy, dựa vào cái gì chứ?
Vốn dĩ nghĩ là Thẩm Uyển Nhi sẽ gả cho tên đàn ông kết hôn lần hai, cũng không cao quý bao nhiêu so với nhà mình, đâu biết ngay loại thời điểm này người ta còn có thể tìm được quan quân ở thành Bắc Kinh nữa chứ.
Chỉ là người quan quân trẻ tuổi này có biết Thẩm Uyển Nhi có quan hệ mờ ám với người đàn ông khác hay không vậy?
Bởi vì chuyện ngày hôm qua, tinh thần Chúc Xuân Nhu cả buổi sáng đều không yên, sợ lúc này xem mắt lại không thành.
Cho nên vẫn luôn đứng chờ ở cửa sân, thật vất vả nhìn thấy con gái về, lại không muốn tạo áp lực cho con, không vội hỏi, chỉ là nhìn thấy con gái tới cửa, vẫn nhịn không được hỏi: “Uyển Nhi, hôm nay có thành không?”
Thẩm Uyển Chi nhìn dáng vẻ lo lắng của mẹ, nhớ tới lời Lục Vân Sâm nói lúc đưa bọn cô về, nói cô không cần lại lo lắng, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, gật gật đầu nói: “Thành.”
“Cứ vậy là thành rồi?” Chúc Xuân Nhu không xác định quay đầu lại nhìn bà Lưu và con gái hai Bảo Trân hỏi.
“Xuân Nhu, mau đi chuẩn bị, ngày mai Vân Sâm sẽ đưa trưởng bối tới cửa đó.” Bà Lưu vui cười hớn hở nói.
“Ngày mai? Nhanh vậy à?” Chúc Xuân Nhu nghĩ nghĩ hỏi: “Điều kiện ưu tú như vậy sao còn gấp như vậy chứ? Có phải có vấn đề gì không?” Làm mẹ chính là như vậy, chỉ cần liên quan tới con cái, mọi thứ đều có lý do lo lắng.