Chương 17

Thẩm Uyển Chi không nghĩ tới xem mắt còn phải bị trưởng bối nhà mình khen như vậy ở trước mặt đối phương, mặt mày nhất thời đều đỏ rực, rất muốn kêu bà cố đừng nói nữa.

Cô vốn không phải là người da mặt dày, cái này có chút quê lắm nha.

Lục Vân Sâm vẫn luôn ngồi ngay ngắn, nhưng thật ra lại không cảm thấy đối phương đang khen Thẩm Uyển Chi, hoàn toàn coi như sự thật mà nghe.

Tần Mỹ Liên ngẫu nhiên chêm một câu, nói một hồi thì bà phát hiện hình như sai sai, hai người xem mắt không thể để chính chủ không nói lời nào được, bọn họ ở bên cạnh nói nhiều cũng không được nha.

Mau chóng nhắc nhở cháu trai: “Vân Sâm, con cũng nói chuyện với Chi Chi đi.”

Lục Vân Sâm đột nhiên bị điểm danh tức khắc không biết nói cái gì, thoáng nhìn qua thím họ, duỗi tay cầm một quả cam trong mâm trái cây trên bàn trà nhìn Thẩm Uyển Chi nói: “Đồng chí Thẩm Uyển Chi, anh lột quýt cho em.”

Thẩm Uyển Chi vốn đang hóng hớt đột nhiên bị Lục Vân Sâm điểm danh, không nghĩ tới anh lại gọi mình, chỉ có thể gật đầu nói: “Cảm ơn.”

Hai người này nha, người ta nhìn mà cũng nóng nảy, đặc biệt là Tần Mỹ Liên, này không được đâu, đang muốn nói cái gì đã bị Bà Lưu ngăn cản: “Mỹ Liên, bà nhớ vại muối trong nhà hết rồi, vừa lúc lên trên trấn, con đi mua với bà một chút đi.”

Thẩm Bảo Trân biết đây là muốn dành thời gian cho em gái vàĐồng chí Lục ở chung, cũng nói: “Đúng lúc con cũng phải về tiệm cơm một chút, bà cố, con đi cùng với mọi người nha.”

Tần Mỹ Liên cũng hiểu rõ, sau khi nghe xong đứng dậy nói với cháu trai: “Vân Sâm, con ở nhà nói chuyện với Chi Chi một lát, dì đưa bà Lưu đi một lúc.”

Ba người ở đây đều nghe ra được ẩn ý trong lời nói, chỉ có Lục Vân Sâm nghĩ là người ta muốn đi mua muối thật, nghĩ đi Cung Tiêu Xã bên này cũng không gần, nói: “Con lái xe đưa mọi người đi đi.” Xe jeep rộng, vừa lúc đủ chỗ ngồi.

Anh như vậy thiếu chút nữa khiến thím tức ngất xỉu, khó trách anh chị dâu lại gấp chuyện hôn nhân của nó như vậy, cái này…

Có thể không gấp sao?

“Con ngồi xuống đi, Cung Tiêu Xã ở ngay cửa, làm gì mà cần phải lái xe đi chứ.”

Lục Vân Sâm chỉ là chưa từng xem mắt, cũng không phải ngốc, lập tức liền hiểu rõ, chỉ đành ngoan ngoãn ngồi xuống.

Tần Mỹ Liên đứng dậy, lại đỡ bà Lưu, Thẩm Bảo Trân cũng ra ngoài.

Bà Lưu nói với Thẩm Uyển Chi: “Uyển Nhi nói chuyện với Vân Sâm một lát, bà cố đi mua chút đồ trước.”

Tần Mỹ Liên ngầm nhắc nhở cháu trai: “Chăm sóc Chi Chi cho tốt đó.” Dứt lời lại nói với Thẩm Uyển Chi: “Chi Chi, thím ra ngoài một chút nha.”

Hai người nghe xong đều muốn đứng dậy tiễn bọn họ ra cửa.

Lục Vân Sâm dẫn đầu đi trước một bước, nói với Thẩm Uyển Chi: “Anh đi được rồi, em ngồi đi.” Nói xong liền đưa mấy người ra cửa.

Sau khi Tần Mỹ Liên tới cửa liền xụ mặt xuống, không cho Lục Vân Sâm tiễn, cũng nhắc nhở anh: “Vân Sâm, đàn ông phải chủ động một chút, mau vào đi, đừng để con gái người ta đợi một mình trong phòng.”

“Vâng.” Lục Vân Sâm gật đầu.

Chờ tiễn mấy người đi rồi, Lục Vân Sâm quay lại phòng, Thẩm Uyển Chi an an tĩnh tĩnh ngồi tại chỗ, không hề nhúc nhích.

Hai tay đặt trên đùi, không biết suy nghĩ cái gì, cả người bất động, ánh mắt nhìn chỗ này một chút, nhìn chỗ kia một chút.

Phát hiện anh quay lại, lập tức bất động, hai mắt nhìn thẳng phía trước.

Lục Vân Sâm đi tới, ngồi lại chỗ vừa nãy, anh cảm giác xem mắt rất khó, áp lực lớn hơn so với làm bất kỳ nhiệm vụ gì.

Anh nên chủ động một chút, nhưng lại không biết nên nói cái gì, sợ nói không đúng lại bất lịch sự với cô gái nhỏ.

Cho nên anh vừa ngồi xuống, nhìn thấy quả quýt lột dở vừa rồi trong tay, không nói chuyện trước mà là nhanh chóng lột cho xong quả quýt, sau khi lột xong lại tách từng múi ra, nhưng không tách rời hoàn toàn, chỉ là ăn tiện hơn, sau đó cúi người đưa một nửa quả quýt còn nguyên vỏ cho Thẩm Uyển Chi: “Ăn chút quýt trước đi.”

“Cảm ơn anh!” Thẩm Uyển Chi vươn tay cầm quả quýt.

Lúc nhận, đầu ngón tay cô không cẩn thận đυ.ng trúng tay người đàn ông, còn chưa cảm giác được một chút độ ấm đã thu tay lại.

Thẩm Uyển Chi lại phỉ nhổ bản thân, mày tốt xấu gì cũng là xuyên sách đó, soái ca tiểu thịt tươi gì mà chưa từng thấy hả, đừng có mà làm như chưa hiểu việc đời vậy chứ.

Khổ nỗi cô trời sinh đã dễ thẹn thùng, mặt tự đỏ lên cô thật không kiểm soát được.

Lục Vân Sâm thấy cô thật sự thẹn thùng, mình lại là đàn ông, liền bắt chuyện trước: “Tình huống của anh chắc bà cố cũng nói với em rồi nhỉ?”

Thẩm Uyển Chi cảm thấy không khí ngưng lại, cầm một múi quýt bỏ vào miệng tránh cho xấu hổ.

Vừa mới cắn đã nghe Lục Vân Sâm mở miệng, vội gật đầu, nhỏ giọng nói: “Có nói……”

Uii, chua quá đi, thịt quýt bị răng nghiền nát, vị chua bắn ra trong miệng, đầu lưỡi không chịu được loại kí©h thí©ɧ này, đại não thúc đẩy cô híp nửa mắt để phân tán vị chua bị kí©h thí©ɧ.

Nhìn thấy người đàn ông đang nhìn mình, lý trí lại khiến biểu tình của cô không dám quá mức phong phú, vội vàng duỗi tay che miệng lại.

Động tác nhỏ của cô ngừng ở trong mắt người đàn ông lại phá lệ kiều tiếu sinh động.

Chỉ là thấy mặt mày cô đều nhăn lại thành một nhúm, chắc là bị chua rồi.

Người lớn lên xinh đẹp luôn luôn được phá lệ ưu đãi, nói thật, biểu tình này của cô nếu đặt ở người bình thường, đó tuyệt đối là vừa quái dị vừa dữ tợn, cố tình ở trên mặt cô chỉ có thấy ý cười quyến rũ.

Lục Vân Sâm mau chóng đứng dậy lấy hộp đựng rác ở trên bàn đưa tới trước mặt cô: “Chua thì nhả, đừng cố ăn.”

Thẩm Uyển Chi vốn dĩ muốn ăn cho xong luôn, nhưng thật sự quá chua, cô sợ biểu tình của mình không kiểm soát được, đành phải nhả quýt ra.

Lục Vân Sâm đặt hộp rác xa một chút, lại bưng nước trà cho cô: “Từ từ uống.”

Thẩm Uyển Chi cầm ly trà uống hai ngụm, vị chua trong miệng mới bớt đi, sau đó đặt ly xuống, có chút xin lỗi cười cười với Lục Vân Sâm: “Thật sự quá chua.”

Người Xuyên Thành bên này lúc nói chuyện không phải loại giọng mềm mại như giọng Giang Nam, có âm sắc riêng biệt, ngữ khí kiều kiều, ngữ điệu réo rắt kéo dài chui vào màng nhĩ, rõ ràng là nói chuyện bình thường với nhau, nhưng lại cho người ta cảm giác như là say, lại không phải dáng vẻ kệch cỡm ngọt ngấy.

Thẩm Uyển Chi thanh tuyến như tơ, lời kia vừa thốt ra giống như là đang làm nũng vậy, ngọt thẳng vào tim luôn.

Lỗ tai Lục Vân Sâm không nhịn được động một chút, nắm tay lại đặt trước chóp mũi ho nhẹ một tiếng, đứng lên tới trước mặt cô, nhìn Thẩm Uyển Chi, trịnh trọng nói: “Đồng chí Thẩm Uyển Chi, anh tự giới thiệu một chút trước.” Nói xong như là báo cáo với thủ trưởng vậy, nghiêm túc báo cáo thông tin của mình một lượt cho Thẩm Uyển Chi.

“Anh tên Lục Vân Sâm, Lục trong quân lục, Vân trong mây bay trên trời, Sâm trong sao Sâm từ Nam đến Tây, chức vị hiện tại là đoàn trưởng, 25 tuổi, phục vụ ở Tây Bắc…”

Qua lời giới thiệu của anh, Thẩm Uyển Chi đã biết, ba mẹ anh hiện tại đều đang ở Bắc Kinh, chị cả anh rể cả đang làm việc ở bộ ngoại giao, anh hai chị dâu hai ở Tây Bắc, cách bộ đội của anh cũng không xa, nhưng bởi vì công việc đặc thù, cũng không thường gặp nhau.

Anh giới thiệu rất kỹ càng tỉ mỉ, lúc này Thẩm Uyển Chi mới nhớ anh là ai, anh không phải là nam phụ trong sách hay sao?

Chỉ là căn cứ theo cốt truyện thì đáng lẽ anh ta phải là vô tình vô ái, trong lòng chỉ có lý tưởng cao cả mới đúng chứ nhỉ? Sao giờ còn tới xem mắt nữa?

Thẩm Uyển Chi cũng không nghĩ nhiều, rốt cuộc thì lúc đầu Tiêu Văn Thao cũng chướng mắt nguyên chủ, bây giờ lại vắt óc tìm mưu tính kế muốn cưới mình, cũng không có ai quy định cái cốt truyện này phải cố định, tất cả đều có biến số.

Hoàn cảnh vốn đã phức tạp rồi, cô lại nghĩ đông nghĩ tây ngược lại càng thêm do dự không tiến.

Chỉ là sau khi biết thân phận của người đàn ông trước mắt, Thẩm Uyển Chi ngược lại có chút mong đợi, gả chồng ở cái niên đại này giống như là mở hộp mù vậy đó, ai cũng không biết sẽ bốc trúng dạng người gì, bây giờ còn có Tiêu Văn Thao ép buộc, tùy tiện tìm một người kết hôn đúng là quá mạo hiểm.

Nếu mà Lục Vân Sâm không có nhiều lo lắng giống như yêu cầu của cô như vậy, nhân phẩm của người đàn ông này tuyệt đối có thể tin được, hơn nữa còn có cảm giác trách nhiệm mười phần.

Thẩm Uyển Chi không phải không muốn tình cảm ân ái không nghi ngờ, nhưng tình huống hiện tại không chấp nhận cho cô từ từ chọn được, nhân phẩm trách nhiệm mới là hàng đầu.

“Đồng chí Thẩm Uyển Chi, anh đã báo cáo xong hết tất cả tình huống, em còn gì muốn hỏi không?” Lục Vân Sâm tự nhận mình nói đã tương đối kỹ càng tỉ mỉ, nhưng cũng sợ mình có chỗ bỏ sót, thì có vẻ như mình không đủ chân thành.

Thẩm Uyển Chi không nghĩ tới xem mắt là như vậy, cảm giác Lục Vân Sâm đã nói rất kỹ càng tỉ mỉ rồi, hình như tạm thời cũng nghĩ ra có gì muốn hỏi cả, chỉ có thể lắc đầu.

Sau đó bắt đầu giới thiệu tình huống của mình.

Thật ra không cần cô giới thiệu, Lục Vân Sâm nắm rõ cô bảy tám phần rồi, anh phát hiện cô giời thiệu bản thân rất bảo thủ, tìm hiểu ở chỗ bà cố Lưu so với cô tự giới thiệu còn kỹ càng tỉ mỉ hơn, giống như là cô biết nhảy, có chút tham ăn.

Đương nhiên có lẽ cô cảm thấy mấy cái này không quan trọng, cũng chưa nói, chỉ nói tình huống của gia đình, trình độ văn hóa, tuổi.

“Đồng chí Lục, còn có một chuyện em phải nói rõ với anh một chút.” Thẩm Uyển Chi nói tới chuyện của Tiêu Văn Thao: “Em có thể lấy nhân cách của mình bảo đảm là em không có đính hôn với anh, cũng không có một chút quan hệ nào với anh.”

Cô biết Lục Vân Sâm không phải là người địa phương, hiện tại không rõ mọi chuyện lắm, một khi có người khác nói với anh, khó chắc trong lòng anh sẽ không nghĩ ngợi.

“Chuyện này bà Lưu đã nói với anh rồi, anh cũng biết ở chỗ chú thím anh rồi, Thẩm Uyển Chi anh tự có phán đoán của bản thân, cũng tin tưởng em.”

“Cảm ơn anh.”

“Sao lại nói cảm ơn? Cảm ơn anh cái gì.” Hai người lại tiếp tục nói thêm chút nữa, Lục Vân Sâm cảm giác không còn khẩn trương, ngược lại còn sinh ra cảm giác nhẹ nhàng, ngữ khí nói chuyện cũng tùy tiện chút.

“Cảm ơn, anh chịu tin tưởng em.” Hai ngày này Thẩm Uyển Chi đã bị đả kích, ngày hôm qua cô và chị hai giải thích rách miệng với người ta, nhưng mà không ai chịu tin tưởng bọn cô.

Mà Lục Vân Sâm nói tin tưởng cô rất dễ dàng, cho nên cô cảm ơn anh.

“Đồng chí Thẩm Uyển Chi, tin tưởng lẫn nhau trăm phần trăm là hai người ở bên nhau.” Lục Vân Sâm nói đến một nửa bỗng nhiên dừng lại, lúc nhìn qua Thẩm Uyển Chi lỗ tai có chút ửng đỏ.

Thẩm Uyển Chi cũng nghe ra ẩn ý trong lời của anh, mặt đỏ nhìn anh, mới đó đã tính tới ở bên nhau rồi?

“Đồng chí Lục, còn có một chuyện, có lẽ loại người như Tiêu Văn Thao này còn khó chơi hơn so với tưởng tượng.” Thẩm Uyển Chi biết Tiêu Văn Thao là dạng người gì, không từ thủ đoạn, lòng lại dơ bẩn, tuy Lục Vân Sâm là quân nhân còn là đoàn trưởng, nhưng minh thương dễ tránh ám tiễn khó phòng, cô cần phải nhắc nhở anh, cô cũng nói hết tất cả chuyện xấu mà Tiêu Văn Thao có thể làm với Lục Vân Sâm: “Anh phải suy nghĩ cho kỹ, nếu có cự tuyệt thì em cũng sẽ không trách anh.”

Quả thật cô có chút hảo cảm với Lục Vân Sâm, nhưng chính là bởi vì chút hảo cảm này, cô mới cảm thấy để cho anh nghĩ kỹ.

Quân tử bất lập vu nguy tường¹, người đều có tư tâm, không muốn chọc phiền toái là chuyện thường tình của con người, anh có quyền lựa chọn không đồng ý.

(¹quân tử bất lập vu nguy tường: kẻ khôn ngoan không đứng ở chỗ nguy hiểm.)

Lục Vân Sâm phát hiện Thẩm Uyển Chi đúng thật là lương thiện, tới nước này rồi mà cô còn suy nghĩ cho mình nữa, đứng dậy đi đến cạnh cô, nói vô cùng kiên định: “Đồng chí Thẩm Uyển Chi, Lục Vân Sâm anh không chỉ là đàn ông mà còn là quân nhân, quân nhân không chỉ có bảo vệ nguyên vẹn lãnh thổ quốc gia, còn có thể bảo đảm người dân an cư lạc nghiệp, bảo vệ quốc gia là tín ngưỡng chúng tôi khắc vào xương cốt, không sợ gian nan khốn khổ, không sợ đổ máu hy sinh, là tinh thần của chúng tôi.”

“Chẳng qua chỉ là một thằng hèn đều cáng chỉ biết bắt nạt con gái thôi, có thể dọa được người khác, nhưng tuyệt đối không dọa được Lục Vân Sâm anh, em yên tâm, anh sẽ để làm anh xúc phạm tới em và người nhà của em đâu.” Nếu mà sợ anh thì sao anh vừa mới nghe Lưu Đại Hữu nhắc tới đã lập tức sắp xếp xem mắt với cô được.

Cô chỉ nghĩ là anh tạm thời được sắp xếp tới xem mắt với cô, vẫn chưa biết anh là vì biết là cô nên mới đến.

Đại khái là Lục Vân Sâm nói quá khí thế, hoặc cũng có thể là quân trang trên người anh khiến người ta an tâm.

Thẩm Uyển Chi ngay thời khắc này lập tức có một loại cảm giác an tâm, chọn anh ấy đi!!

Lời đã nói tới vậy rồi, Lục Vân Sâm cảm thấy còn uyển chuyển nữa cũng không thích hợp.

Dù sao đã nói ra ý tưởng thật sự trong lòng rồi, nếu đã như vậy, anh liền đơn giản hỏi trực tiếp: “Đồng chí Thẩm Uyển Chi, ấn tượng của em với anh thế nào?” Tuy anh nói có thể bảo vệ cô, nhưng anh vẫn muốn nghe cảm giác của cô đối với mình là thế nào.

“Khá tốt.”

Khá tốt tức là chấp nhận anh? Anh nghĩ là như vậy.

“Khá tốt chính là hài lòng với anh đứng không?” Lục Vân Sâm mang theo chút mong đợi hỏi.

“Ừm, rất hài lòng.” Thẩm Uyển Chi nhấp miệng, đầu gật nhỏ đến không thể phát hiện, trên mặt đỏ ửng cũng chưa rút đi, lại hỏi Lục Vân Sâm một câu: “Anh đối với em thì sao?” Cô không thể đơn phương hài lòng đứng không.

Lục Vân Sâm trịnh trọng nói: “Thẩm Uyển Chi, anh cực kỳ vừa lòng đối với em, muốn bảo vệ em cả đời, em có đồng ý để anh bảo vệ không?”

“…”

Thẩm Uyển Chi bị bộ đáng quá mức đứng đắn của anh làm cho sửng sốt một chút, cũng kiên định gật đầu: “Đồng ý.”

Ánh mắt hai người chạm nhau, rất ăn ý dời đi.

Nếu đã nói rõ, Lục Vân Sâm cảm thấy quan hệ hiện tại của bọn họ đã không giống trước, đề tài kế tiếp lập tức trực tiếp tiến triển mạnh mẽ.

“Thẩm Uyển Chi, em có chấp nhận tùy quân không? Nếu không thì vợ chồng phải tách ra, em tạm thời phải ở với ba mẹ anh ở tại thành phố Bắc Kinh, anh có thể mau lập công để được điều về, nhưng loại chuyện này không nhanh được, ngắn thì mấy năm, dài thì mười năm cũng có…” Tuy trước khi giới thiệu Lục Vân Sâm đã từng nói phải nhất định nói yêu cầu tùy quân với đối phương, nhưng chân chính gặp cô rồi, anh tức khắc một chút cũng không muốn ép cô lựa chọn, nhưng mà cũng phải để cô ở cạnh người thân mình chăm sóc thì mới yên tâm được.

“Em có thể tùy quân.” Lúc Thẩm Uyển Chi nói chuyện hai tay đều túm chặt, người độc thân hai đời, gần đây lập tức phải kết hôn, cô vẫn có chút khẩn trương, còn có chút thẹn thùng.

Nghe cô nói vậy, khóe miệng Lục Vân Sâm công lên một chút, hai trồng mắt thanh lãnh cũng cong cong theo: “Anh ở Xuyên Thành bên này không bao lâu, tháng sau phải về Tây Bắc, cho nên chuyện chúng ta kết hôn có lẽ phải lập tức sắp xếp ngày gần nhất, tuy thời gian gấp, sính lễ nên có thì chắc canh sẽ không thiếu, nhưng mà ba mẹ anh chắc không thể tới đây kịp, đến lúc đó chú thím anh sẽ đại diện ba mẹ anh, lễ hỏi cũng để bọn họ chuẩn bị giúp anh.”

Thẩm Uyển Chi trước khi tới đã biết, nhưng cũng không làm ra vẻ, gật gật đầu: “Được.”

“Thẩm Uyển Chi!”

“Dạ.”

“Anh có thể gọi em là Chi Chi không?” Vẫn luôn kêu Thẩm Uyển Chi, anh cảm thấy quá mức xa lạ, nếu đều đã nói kết hôn rồi thì quan hệ của hai người đã không giống trước nữa.

Cho nên muốn đổi cách gọi thân thiết một chút.

Thẩm Uyển Chi thấy vẻ mặt vừa rồi anh kêu mình ngưng trọng, còn tưởng anh muốn nói gì, kết quả chỉ là muốn đổi cách tên, gật gật đầu: “Đương nhiên có thể.” Nói xong còn nhịn không được cười một chút, anh còn đứng đắn ghê ta.