“Lần này bà Lưu giới thiệu chắc canh thành.” Lại nói chuyện này của Thẩm Uyển Chi vẫn có rất nhiều người đồng tình với cô, rốt cuộc một cô gái tốt đẹp vô cớ bị theo dõi, ai mà không nói một tiếng xui xẻo chứ.
Nhưng vẫn là có chút ghen ghét: “Để tôi nói thì mắc gì phải lăn lộn mù quáng vậy làm gì, gả tới huyện thành còn không tốt hay sao, chẳng lẽ còn muốn tới thành Bắc Kinh hay gì? Ngày nào cũng lòng dạ cao, đã nói cho con gái đi học đọc sách nhiều quá sẽ không tốt mà, cả ngày nghĩ đông nghĩ tây, có ngày lành thì không chịu sống, một hai phải chọn này lựa kia, từng ly hôn thì không được à? Lãnh đạo lớn nếu cũng từng ly hôn, cô còn dám ghét bỏ sao? Còn ghét bỏ người ta, người ta cũng không nhất định phải coi trọng cô đâu.”
Người nói chuyện có con gái gả cho người đàn ông từng ly hôn, kỳ thật đây cũng là mỗi người đều có lựa chọn khác nhau, bà ta cứ cảm thấy người ta chướng mắt người đàn ông kết hôn lần hai chính là chướng mắt con gái bà ta.
Cho nên đây là nhìn chỗ nào cũng không vừa mắt.
Thẩm Uyển Chi vốn không muốn để ý, nhưng bà Lưu thì có chút tức giận, bà cho rằng con gái nên đọc sách nhiều, đọc sách nhiều thì tầm mắt rộng, mới có thể nhìn thấy sự xuất sắc ở bên ngoài.
Tuy rằng bà sinh ở thời cổ, nhưng cũng từng hầu hạ đại tiểu thư du học, đại tiểu thư trước đó đã dạy bà biết chữ còn dạy đạo lý nữa.
Cho nên bà vẫn luôn nhớ kỹ, con gái thì càng nên đọc sách nhiều.
Tức không chịu nổi không chỉ có bà Lưu, mà còn có Lý Tú Nga.
“Bà hiểu cái rắm, chính bà không đọc sách, còn không cho con gái đọc sách, để con gái gả cho người đàn ông kết hôn lần hai mà còn đắc ý dữ dội, đứa con rể nhà bà còn ảo tưởng so với lãnh đạo nữa, cũng không đi múc nướ© ŧıểυ soi lại mình có cái đức hạnh gì đi, trời đất lớn như vậy đều không bịt được cái nội tâm thiếu hụt kia của bà nữa.”
“Lý Tú Nga, liên quan gì tới bà chứ.”
“Liên quan gì tôi? Nhìn không nổi cái bộ dáng đầu óc khiếm khuyết này của bà, bắt nạt một cô gái nhỏ mà bà thấy được sao.”
“Ai bắt nạt cô gái nhỏ, tôi ăn ngay nói thật không được sao?”
“Được chứ, sao lại không được? Để tôi nói thì đàn ông kết hôn lần hai chính là từng mang giày, cha mẹ Uyển Nhi người ta đau lòng con gái không cho con gái nhặt người giày người ta từng mang, không giống có người nào đó để con gái nhặt giày mang lại còn cảm giác mang rất ưu việt nữa.”
“Lý Tú Nga, bà nói ai nhặt giày rách?”
“Ui, tôi nói bà sao?”
Bởi vì có Lý Tú Nga ở đây, Thẩm Uyển Chi cũng không có bị người ta bắt nạt, Thẩm Bảo Trân không quá biết mắng người, nhưng cô cũng giống mẹ, thích động tay.
Dù sao mặc kệ thế nào, có bọn họ ở đây, đều có thể che chở em gái.
Lý Tú Nga một mình ở trên xe tương đương với một đám khẩu chiến, còn không hề lùi bước, cuối cùng không ai dám ồn ào với bà, mấy người tức giận đến nỗi mấy người kia vừa đến cửa trấn liền lập tức xuống xe.
Lý Tú Nga ngồi ở cuối với bọn cô, lúc xuống xe còn không quên an ủi Thẩm Uyển Chi: “Uyển Nhi, xem mắt cho tốt nha, đừng để ý lời người ngoài nói.”
“Thím Tú Nga, con biết rồi, hôm nay cảm ơn thím nói chuyện giúp con.”
“Đứa nhỏ này, coi con kìa, sao lại khách sáo như vậy hả, dù sao thím cũng nhìn con từ nhỏ tới lớn, còn có thể để người ta ở dưới mí mắt thím bắt nạt con sao, được rồi đừng khách sáo với thím nữa, mau đi đi, thím cũng phải đi Cung Tiêu Xã mua đồ đây.”
“Vâng, thím, chúng con đi trước đây.”
Thẩm Bảo Trân cũng nói: “Thím Tú Nga, con đưa em gái đi đây, về sau có rảnh tới Tiệm Cơm Quốc Doanh ở trấn trên tìm con, con kêu Quốc Thắng xào cho thím vài món.”
“Ai, thím nhớ rồi, đi nhanh đi, đừng chậm trễ.”
Nhà họ Hứa
Lục Vân Sâm chưa tới 8 giờ sáng đã đến, lúc tới đây vừa lúc kịp cơm sáng của nhà chú họ.
Cơm sáng là thím nấu cháo ăn cùng với chút rau ngâm nhà làm.
Lục Vân Sâm ăn uống không bắt bẻ, nhưng có chút ăn cay không được, ngày thường còn tốt, mới sáng sớm rau ngâm này cay quá mức, nếm một ngụm cũng chỉ uống cháo.
Hứa Thành Quân thấy cháu trai như vậy cười nói: “Làm con rể Xuyên Thành không ăn cay là không được nha.”
Lục Vân Sâm không nói chuyện, nhưng lặng lẽ bắt đầu kẹp rau ngâm, thím thấy lỗ tai anh đều bị cay đỏ lên, trừng mắt nhìn chồng liếc mắt một cái: “Có người làm chú như ông vậy sao? Vân Sâm ăn không được cũng đừng ăn, bên này chúng ta không phải nhà ai cũng thích cay.”
“Được, thím họ.” Tuy ngoài miệng Lục Vân Sâm nói như vậy, nhưng vẫn không dừng, chẳng qua đúng thật là cay quá, đều nói tính tình con gái bên này cũng cay giống như ớt cay, cũng không biết là thật hay giả.
Ăn cơm dọn dẹp xong, cũng tới giờ rồi, Lục Vân Sâm ngồi ở phòng khách an tĩnh chờ.
Thẩm Uyển Chi đến rất đúng giờ, nghe thấy tiếng đập cửa là thím liền mở cửa.
Thẩm Uyển Chi với chị hai, còn có bà Lưu đứng ở cửa, theo bà Lưu giới thiệu, lễ phép gọi người.
Thím vừa thấy cô bé duyên dáng yêu kiều, nháy mắt đã thích, mau chóng mời người vào nhà.
Lúc này Lục Vân Sâm cũng đứng lên, lúc nhìn thấy sau khi cửa mở ra, thân ảnh thiếu nữ với nụ cười mê hoặc xuất hiện ở phòng khách, tim anh buông xuống, thật sự đúng là cô ấy.
Phòng khách cũng không tính là rộng, gia cụ cũng đơn giản, có một cái tủ lớn màu gỗ thô, bên trên đặt một cái radio, bên cạnh còn có một cái kệ để đồ bằng gỗ giống như là ngăn tủ, cạnh ngăn tủ đặt một đài máy may, máy may dùng tấm vải phủ lên.
Một cái bàn trà, sô pha cũng không phải loại ở đời sau, chính là chất gỗ đơn giản, bên trên còn phủ một tấm vải sọc bao sô pha, sô pha không rộng lắm, một ghế đơn một người ngồi, một ghế hai người ngồi, cạnh bàn trà đặt tạm hai cái ghế.
Bởi vì là người ở trong nhà của chính phủ, tuy sàn không giống sàn lát gạch ở đời sau, nhưng sàn gạch xi măng còn rất bóng loáng, trong phòng được quét dọn sạch sẽ.
Đơn giản lại ấm áp.
Ở trong mắt người đời sau như Thẩm Uyển Chi, mấy kiểu trang trí đồ đạc trong nhà này đó không tính là cái gì, nhưng ở niên đại này thì đó là cực tốt.
Rốt cuộc phòng của bọn cô vẫn còn là bùn đất đấy.
Nhà của Thẩm Bảo Trân cũng coi như đại viện hơi tốt một chút ở trấn trên, nhưng so với nhà của Tần Mỹ Liên thì còn càng bình thường một chút, cho nên vào cửa đều nhịn không được yên lặng đánh giá một chút trang trí của nhà người ta.
“Bà Lưu, mau ngồi đi.” Tuy rằng mang danh quan hệ họ hàng, nhưng chỗ ở cách xa nên cách gọi cũng không quen thuộc, Tần Mỹ Liên đều gọi theo mọi người là bà Lưu.
Sau khi đỡ bà Lưu ngồi xuống ghế đơn, lại nói với Thẩm Bảo Trân và Thẩm Uyển Chi: “Bảo Trân, Chi Chi ngồi bên này đi.” Vì thân thiết nên cũng không gọi đồng chí giống bên ngoài, dù sao cũng giới thiệu tên với nhau, Tần Mỹ Liên kêu thẳng tên cúng cơm của hai người.
Lục Vân Sâm đi bên cạnh thím họ, cũng tạm thời không nói chuyện, sau khi chào đón người xong, nhìn thím đỡ bà Lưu anh cũng giúp đỡ một bên.
Bà Lưu từng gặp Lục Vân Sâm, nhìn anh khoác tay mình, cũng vươn tay vỗ vỗ cánh tay anh, rất là vừa lòng.
Lại nói bà Lưu cũng là nhan khống¹, lúc bà còn chưa xác định ai là lãnh đạo của cháu trai mình kỳ thật là càng xem trọng người lớn lên đẹp trai kia, kết quả hôm nay vừa thấy thì thật sự đúng là vậy.
(¹nhan khống: cuồng nhan ѕắc, ѕắc đẹp, kiểu người coi trọng cái đẹp.)
Tuy rằng không nói nhiều lắm, nhưng người ta lớn lên cả người toàn là chính khí², còn là đoàn trưởng nữa, Uyển Nhi nói đoàn trưởng rất lợi hại, đó chính là cực kỳ có bản lĩnh.
(²chính nghĩa: khí thế chính nghĩa.)
Người ta nói thế nào nhỉ, kỹ tính xem mắt duyên, nhìn kỹ khiến người ta thoải mái, kiểu gì cũng phải mang chút kính lọc sắc đẹp.
“Hôm nay không gọi Lục đoàn trưởng, bà già như bà không theo kịp trào lưu, kêu không được đồng chí gì gì đó, vậy bà gọi theo Mỹ Liên gọi con là Vân Sâm đi.” Bà Lưu nói.
“Bà cố, bà gọi con Vân Sâm là được rồi.” Lục Vân Sâm tự động theo vai vế của Thẩm Uyển Chi.
Bà Lưu vừa nghe, thằng nhóc này khiêm tốn lễ phép, ánh mắt đoan chính, vừa thấy đã biết không phải loại người giả vờ, lại vừa lòng thêm hai phần.
Tần Mỹ Liên đứng bên cạnh, khóe miệng ngậm cười, cũng rất vừa lòng.
Lục Vân Sâm đỡ bà Lưu ngồi xuống liền lui sang đứng một bên, vừa lúc đứng đối diện với Thẩm Uyển Chi đang ngồi, giữa hai người liền cách một cái bàn trà.
Thẩm Uyển Chi cũng không thể nào nhắm mắt được, cho nên dáng người cao lớn của người đàn ông mới đó đã lọt vào mi mắt, anh tư của cô cũng chỉ có 1 mét 8, Lục Vân Sâm hình như càng cao một chút, chắc là 1m9.
Một thân quân trang phẳng phiu kiểu dáng năm 71 được anh mặc ngay ngắn chỉnh tề, bởi vì ưu thế chiều cao lại thêm một đôi chân dài quả là không chỗ bắt bẻ.
Ngũ quan người đàn ông phá lệ tiêu chuẩn, bộ dáng ngạnh lãng³, cằm trơn nhẵn sắc bén, hầu kết lộ ra một cách dị thường, đẹp tới nỗi cảnh đẹp ý vui mười phần, cũng mười phần có cảm giác rung động.
(³ngạnh lãng: ngay thẳng, sáng sủa.)
Môi hơi nhấp, khuôn mặt lúc không nói lời nào thì rất lãnh túc⁴, cũng không tính hung dữ, chính là cái loại soái ca rất đứng đắn đó.
(⁴lãnh túc: lạnh lùng, nghiêm túc.)
Thẩm Uyển Chi nghĩ cái niên đại này đúng thật là thần kỳ, đẹp như vậy cũng không trốn được xem mắt.
Cô đang nghĩ ngợi thì ánh mắt người đàn ông đã nhìn qua chỗ cô, tuy không phải cô nhìn lén, nhưng ánh mắt bất ngờ giao nhau, người thẹn thùng sẽ luôn là người tránh né trước.
Thẩm Uyển Chi chính là loại người vừa dễ thẹn thùng vừa dễ mặt đỏ này, cô cảm thấy mình có chút vô dụng, người ta xuyên sách thì trêu chọc người ta trêu tới mềm chân, đến chỗ cô thì xem mắt thôi mà đối mặt với người ta cũng không dám.
Rõ ràng trong lòng tự nói với mình anh ta chỉ là người trong sách soái một chút thôi, mà lúc thật sự thấy người sống sờ sờ, cách nói này lập tức không có tác dụng.
Cô có chút ảo não, sống uổng phí hai đời.
Lục Vân Sâm rất mẫn cảm với ánh mắt, lúc Thẩm Uyển Chi nhìn mình thì anh đã biết, anh vừa là quân nhân vừa là đàn ông, chắc canh không thể nhìn chằm chằm con gái người ta được, nhưng thật ra anh cũng có chút khẩn trương.
Ánh mắt của cô ấy đặt trên người mình, cái loại cảm giác khẩn trương này càng mạnh hơn, cho nên theo bản năng nhìn cô một cái, đâu biết chỉ một cái liếc mắt này, hình như đã dọa người ta rồi.
Cô gái nhỏ mới đó đã quay mặt đi, bím tóc trên đầu cũng đều giật giật.
Đôi mắt Lục Vân Sâm chuyển động một chút, lặng lẽ nhìn cô một cái, khuôn mặt sạch sẽ của thiếu nữ, không tô son trét phấn, thanh lệ thoát tục, lần trước gặp cũng cách không gần, trên đầu cô còn đội vòng hoa, chỉ cảm thấy người còn yêu kiều hơn so với hoa.
Bây giờ nhìn mặt ở gần, biểu tình bất giác có chút kiêu căng nho nhỏ, vừa sinh động vừa tươi đẹp, khiến người ta nhìn tới trong lòng vui vẻ.
Cặp mắt đào hoa kia, đuôi mi hơi hơi nhếch lên, bởi vì sau cái chạm mắt vừa rồi, ánh mắt của cô không phải đặt ở trên tay của chị cô, mà là nhìn chằm chằm mâm trái cây trên bàn trà, dù sao cũng không chịu lại ngẩng đầu nhìn anh nữa.
Giống như là con mèo bị dọa, hận không thể trốn ở góc khuất nhất, không chịu để người ta phát hiện ra cô, giữa sự đáng thương còn lộ ra chút đáng yêu, anh nhịn không được hừ nhẹ cười một tiếng, cười rất nhẹ.
Tần Mỹ Liên thấy mọi người đã ngồi xong, xoay người lấy ra ly tráng men trắng trong nhà ra, thuần thục bỏ một nhúm lá trà hoa nhài vào mỗi ly tráng men, nước sôi mới nấu hồi sáng, đựng trong bình giữ ấm.
Khom lưng đổ nước sôi vào ly tráng men, mùi hoa nhài thoáng cái bay lên, nháy mắt tràn ngập cả phòng khách.
Lục Vân Sâm thấy thế đi qua bưng trà ngon thím qua cho mọi người.
“Bà cố, mời uống trà.” Ly đầu tiên đưa cho bà Lưu.
Bà Lưu cười tủm tỉm gật đầu, Lục Vân Sâm đặt ly trà trước mặt bà, tiếp đó đưa một ly cho Thẩm Bảo Trân.
“Đồng chí Thẩm, mời uống trà.”
Thẩm Bảo Trân nhân cơ hội ở gần liếc mắt nhìn Lục Vân Sâm một cái, nói thật từ lúc vào cửa nhìn thấy người đàn ông đoan chính này kỳ thật cô cũng có chút vừa lòng, lại quan sát thêm chút nữa, hành vi đoan chính, cử chỉ cũng không tuỳ tiện, cô thật sự là rất vừa lòng, cũng không biết trong lòng đối phương nghĩ thế nào.
“Cảm ơn.”
Một ly cuối cùng Lục Vân Sâm bưng tới trước mặt Thẩm Uyển Chi, trước đồng chí bỏ thêm đầy đủ tên họ: “Đồng chí Thẩm Uyển Chi, mời uống trà.”
Thẩm Uyển Chi cũng khẩn trương, còn chính thức gọi tên cô như vậy, cô thiếu chút nữa theo bản năng kêu một tiếng ‘tới liền’ rồi, sau đó duỗi tay lập tức muốn nhận ly trà.
Lục Vân Sâm thấy cô duỗi tay qua, mười ngón tay trắng nõn tinh tế, đầu móng tay hồng nhạt, viền móng được cắt tỉa gọn gàng, xem ra ở nhà nuôi cô rất tinh tế, một đôi tay như vậy đúng là rất khó gặp ở nông thôn, có thể thấy rõ là được ra cha mẹ cưng chiều.
Chỉ là nước trà trong tay nóng, nếu để cô chạm vào, chắc canh sẽ bị phỏng.
Lục Vân Sâm không phải người mê tín, nhưng giờ khắc này anh lại rất mê tín, nghe người khác nói nếu xem mắt mà xuất hiện chút chuyện ngoài ý muốn thì sẽ rất khó thành.
Cho nên anh không đợi tay cô đưa tới, đã mau chóng thu tay về, vội vàng nhắc nhở một tiếng: “Nóng.”
Âm thanh trầm thấp vang lên bên tai, Thẩm Uyển Chi cảm giác trong lòng bị gõ một chút, ngẩng đầu nhìn về phía anh, Lục Vân Sâm cũng đang rũ mi nhìn cô.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí ngừng lại hai giây, Thẩm Uyển Chi lại yên lặng chuyển tầm mắt đi, thấy người đàn ông đặt ly trà lên bàn trước mặt mình, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn, đồng chí Lục.”
“Không cần cảm ơn.” Anh vừa dứt lời đã lập tức đứng thẳng lưng, lại đi rót nước.
Lúc này Tần Mỹ Liên một tay cầm một cái cái ly, bưng phần của cháu trai tới luôn, đặt hai ly lên bàn trà, bản thân thì ngồi cạnh Bà Lưu, kêu Lục Vân Sâm ngồi xuống: “Vân Sâm, mau qua đây ngồi đi.”
Trong lúc nhất thời, tất cả vị trí ở phòng khách đã chật kín, Thẩm Uyển Chi ngồi song song với chị hai, đối diện là thím Tần và Lục Vân Sâm, chị hai đối diện với thím Tần, cô đối diện với Lục Vân Sâm.
Bà Lưu một mình ngồi đơn độc trên sô pha đơn bên tay phải.
Đợi ngồi ổn định hết rồi thì Tần Mỹ Liên mới bắt đầu tìm đề tài, nói với bà Lưu hai câu, dưới sự nhắc nhở của bà Lưu thì bắt đầu nói tình huống của cháu trai.
Bà Lưu cũng thuận đường nói tình huống của Thẩm Uyển Chi, đương nhiên là nói cô có trình độ gì, tính cách rất tốt, lớn lên xinh đẹp.