Chương 14

Con trai Thẩm Ngọc Cảnh cao 1 mét 8 mấy, nghe thấy lời này cũng phẫn nộ không ít so với mẹ mình, một chân đá vào cửa sân, ván cửa nổ to rồi ngã rầm xuống.

Trương Thúy Anh thấy thế, muốn bỏ chạy nhưng dưới chân lại giống như là mọc rễ vậy, sắc mặt bị dọa đến trắng bệch một chút, thiếu chút nữa quỳ xuống trước mặt Chúc Xuân Nhu: “Chị dâu cả, đều là hiểu lầm, đều là hiểu lầm mà, vừa rồi em chỉ là lanh mồm lẹ miệng, em có thể gặp Tiêu Văn Thao ở chỗ nào chứ, căn bản không có chuyện này đâu.”

Bà ta nói thật, chuyện này dù có liên quan tới người khác cũng thật đúng là không dính nửa phần tới bà ta, bà ta chỉ là vội vàng muốn đi qua bám lên thôi, đương nhiên là một bóng người bà ta cũng chưa thấy được, một người ở huyện thành, bà ta thì ngây ngốc ở trong thôn, sao có thể dính tới được chứ.

Vừa rồi nói lời này chẳng qua là vì muốn khoe để người ta hâm mộ mình thôi.

Đâu biết vậy mà cũng có thể va vào họng súng chứ.

Chúc Xuân Nhu đánh chó cũng phải đánh cho rõ ràng, thừa dịp lúc này ở sân đều là người xem náo nhiệt, bà cũng nói lại chuyện này ra ngoài, tuy chồng mình là bí thư chi bộ, nhưng người nhà bà không phải là cái loại bà con của ác bá trong thôn.

Miễn cho có người kiếm chuyện đem chuyện này nói nhà bà không đúng.

Tuy rằng Chúc Xuân Nhu có tức, cũng không đến mức mất trí, không thể liên luỵ chồng, còn phải bảo vệ con gái.

Đều nói phụ nữ làm mẹ rồi thì sẽ trở nên mạnh mẽ, không đơn giản là chỉ dựa vào một thân sức lực trâu bò, mà còn muốn ở giữa đường cùng lấy lại công bằng cho bọn nhỏ.

“Hiểu lầm hả? Trương Thúy Anh, hôm nay tôi phải để bà chết cho rõ ràng, cũng phải để tất cả mọi người nghe xem cái thứ vô đạo đức bà đã làm chuyện thiếu đạo đức gì.”

Chúc Xuân Nhu ăn nói rõ ràng, cũng biết nói vào trọng điểm, nói mấy câu đã đem những chuyện Trương Thúy Anh làm nói sạch sẽ toàn bộ.

Bao gồm bọn họ lén người làm mẹ là bà đi giới thiệu con gái mình với người ta, còn giới thiệu cho người có nhân phẩm nát nhừ.

Những chuyện ghê tởm Tiêu Văn Thao từng làm đó bà cũng nói ra, và cũng thông minh, chỉ nói chuyện xác thật từng bị người ta nhìn thấy, cái loại đồn này nọ thì một cái cũng chưa nói.

Miễn cho đến lúc đó còn bị người ta nói bà tung tin đồn chửi bới người ta.

Lúc này, bất kỳ ai trong nhà cũng không thể xảy ra chuyện, như vậy sẽ để cho kẻ xấu có cơ hội, nhưng không trút cục tức này ra thì bà lại không nhịn tiếp được.

Cái thứ như anh dựa vào cái gì mà dám tới chà đạp con gái mình như vậy chứ.

Trong thôn lớn như vậy, đối với chuyện này cũng cái biết cái không, hôm nay vừa nghe Chúc Xuân Nhu nói như vậy, người có chút lương tâm cũng bắt đầu sôi nổi chỉ trích Trương Thúy Anh.

“Bà còn làm thím của người ta đó, đúng là quá không phải người mà, có người hại cháu gái như bà vậy sao? Biết Tiêu Văn Thao là loại mặt hàng này mà bà còn giới thiệu cháu gái mình qua đó nữa.”

“Đúng vậy, bây giờ con gái người ta bị thứ đểu cáng theo dõi, đây không phải muốn bức cô gái người ta vào đường chết sao?”

“Thứ này làm thím gì chứ, là rắn độc mãnh thú thì đúng hơn.”

“Còn không phải sao, đúng là súc sinh mà, bằng không thì sao có thể làm ra loại chuyện táng tận lương tâm này được chứ.”

Trương Thúy Anh nhìn mọi người sôi nổi chỉ trích mình, vẫn như cũ không cảm thấy có gì sai, bà ta là vì tốt cho nhà họ Thẩm gia mới giới thiệu Thẩm Uyển Nhi kia mà?

Thậm chí còn gân cổ lên cãi với mọi người: “Tiêu Văn Thao làm gì mà tội ác tày trời, anh cũng không có gϊếŧ người phóng hỏa, với điều kiện kia của người ta, tôi đau lòng cháu gái mới giới thiệu cháu gái cho anh mà.”

“Phi, Trương Thúy Anh ngậm cái mồm phun phân của bà lại đi, Uyển Nhi nhà tôi không cần bà đau lòng, bà mà đau lòng Uyển Nhi nhà tôi à? Bà muốn Uyển Nhi nhà tôi lót đường cho con trai nhà bà thì có, có đồ không biết xấu hổ nhà bà, đừng nghĩ là tôi không biết ý đồ đen thối nát của bà.”

“Mẹ, nói nhiều với bà ta như vậy làm gì, nhà chúng ta đều đã bị bà ta huỷ hoại hết rồi, bà ta không để nhà mình sống tốt thì chúng ta cũng không để bà ta sống yên.”

Đúng vậy, đây mới là mục đích của Chúc Xuân Nhu, nếu đã xé rách bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Trương Thúy Anh rồi, vậy cũng không cần khách khí nữa.

“Tiểu Cảnh, con đập nát nhà của Trương Thúy Anh cho mẹ, bà ta phá nhà của chúng ta, mẹ cũng phá nát nhà bà ta.”

Nghe mẹ ra lệnh, Thẩm Ngọc Cảnh một chút cũng không khách khí.

Anh cầm cái cuốc trong tay, vọt vào trong phòng đã “đơn giản chạm vào” đập xuống.

Trương Thúy Anh nhìn một màn Thẩm Ngọc Cảnh cầm cái cuốc đập loạn ở trong phòng nhà mình, cái chậu, cái bàn, ngăn tủ gì gì đó……

Một cái cũng không may mắn thoát được.

Bà ta muốn lao tới cản, Chúc Xuân Nhu nắm đòn gánh chặn kín đường của bà ta, đòn gánh làm từ lá trúc vàng, vừa rộng vừa dày, tất cả đều nhắm hết vào người bà ta, trong lúc nhất thời bà ta cũng không rảnh lo đồ đạc trong nhà, vừa nhảy vừa kêu rên.

Muốn xin người xem náo nhiệt giúp đỡ, những cũng không ai thèm giúp, chồng còn đang ở trấn trên, nói là phải nua thuốc cho mẹ chồng, mua tới bây giờ còn chưa về, cái gì gọi là tứ cố vô thân, bà ta coi như đã biết rồi.

Mãi đến khi cửa sổ đều bị Thẩm Ngọc Cảnh đập nát nhừ mới chịu ngừng tay.

Trên người bà ta cũng bị Chúc Xuân Nhu đánh đau không chịu được, hơn nữa vết thương toàn ở mông và cánh tay, chỉ là đau thôi cũng không nguy hiểm đến tính mạng.

Chờ hai mẹ con trút giận xong, Thẩm Bảo Trân mới khoan thai tới trễ: “Mẹ, tiểu tứ về nhà trước đi, bà nội Lưu ở nhà đợi mẹ đó, nói là có chuyện quan trọng tìm mẹ thương lượng.”

Chúc Xuân Nhu nhìn ánh mắt của con gái, không rõ là chuyện gì, nhưng cố ý để con gái đi một chuyến, đoán chừng chuyện cũng không nhỏ, nhằm vào Trương Thúy Anh “Phi” một tiếng.

Trương Thúy Anh nghĩ rằng bà lại muốn đánh mình sợ tới mức mau chóng lùi về sau một bước.

Chúc Xuân Nhu nhớ lại lời bà ta vừa nói, tuy rằng nói một trăm đồng ở vế sau là giả, nhưng lúc đầu bà ta chạy tới nhà mình làm mai nhất định là nhận được chỗ tốt của nhà họ Tiêu, loại người không có lợi thì không dậy sớm này, loại chuyện trải ánh sáng lót đường cho con trai mình này quá xa vời, không đủ để bà ta động lòng, nhất định phải có lợi trước mắt thì bà ta mới chịu làm.

Cho nên bà lại quay ngược lại lấy đòn gánh đè Trương Thúy Anh xuống: “Nói, nhà họ Tiêu lúc đó cho bà bao nhiêu tiền, bao nhiêu chỗ tốt để bà gây hại cho con gái tôi.”

Trương Thúy Anh không nghĩ tới chuyện này Chúc Xuân Nhu cũng biết, tiền này là con dâu đưa cho mình, chỉ nói chuyện thành sẽ còn nữa, đưa trước hai mươi đồng tiền, nhưng cái tiền kia hẳn là con dâu cho mình mà đúng không?

“Chị dâu…… Không có.” Trương Thúy Anh lắc đầu, không muốn thừa nhận.

Chúc Xuân Nhu lại cười lạnh một tiếng: “Phải không? Heo nhà bà cũng mấy trăm cân nhỉ, Tiểu Cảnh……”

“Hai mươi, chỉ hai mươi đồng.”

“Hai mươi đồng mà bà đã hại con gái tôi như vậy, Trương Thúy Anh, cái đồ súc sinh nhà bà, sao bà không đi chết luôn đi.” Chúc Xuân Nhu đúng là hận không thể đánh chết bà ta.

Trương Thúy Anh cũng bị đánh đến sợ, muốn trả tiền lại cho Chúc Xuân Nhu, nhưng Chúc Xuân Nhu sao có thể cần số tiền này chứ, đây không phải để cho người ta có chuyện để nói, nói mình lấy tiền bán con gáisao? Bà mới không thèm số tiền dơ bẩn này.

Bà sẽ khiến Trương Thúy Anh phun tiền ra, nhưng cũng không phải bây giờ, giờ bà chỉ là để mọi người đều biết, cái thứ táng tận lương tâm này vì hai mươi đồng đã làm loại chuyện thiếu đạo đức này.

Nói xong Chúc Xuân Nhu cũng không ở lâu, đưa con trai con gái về nhà.

Lúc đi ra, trên đường trở về vừa lúc đυ.ng vào Thẩm Nhị Ni vẫn luôn trốn ở ngoài cửa.

Thẩm Nhị Ni là con gái của Trương Thúy Anh, còn lớn tháng hơn so với Thẩm Uyển Chi, chẳng qua bộ dáng cô ta không giống hơn tháng chút nào, lớn lên xanh xao vàng vọt, cũng không giống 18 tuổi, giống như mười lăm sáu tuổi hơn.

Nhìn thấy thím cả đi ra, nhớ lại bộ dáng bác gái cả đánh mẹ mình, sợ tới mức liên tục lui về phía sau mấy bước.

Chuyện Chúc Xuân Nhu không làm nhất đời này chính là liên lụy con nhà người ta, làm chuyện thiếu đạo đức đều là Trương Thúy Anh làm, bà chỉ thu thập Trương Thúy Anh là được rồi.

“Mẹ con là mẹ con, con không phải bà ta, bác không phải là loại người thị phi bất phân.” Chúc Xuân Nhu nhìn Thẩm Nhị Ni nói một câu.

Thẩm Nhị Ni nhìn bác gái cả rời đi, nhìn một hồi lâu mới quay đầu lại đi vào trong viện.

Chỉ là vừa mới vào sân đã cảm giác có đồ đập qua đây: “Cái đồ bồi tiền mày, mẹ mày đều sắp bị người ta đánh chết, mày còn đứng một bên xem náo nhiệt, sao tao lại sinh ra cái thứ như mày vậy hả, phải chi mày đẹp bằng một nửa con gái người ta thì tao đâu tới nỗi phải đi tìm người khác chứ?” Nếu là Nhị Ni biết tranh đua một chút, bà ta đã không cần đánh chủ ý lên Thẩm Uyển Chi rồi.

Theo Trương Thúy Anh thấy nha đầu thì nên lót đường cho tương lai của anh em trong nhà, bằng không nuôi bọn nó để làm gì.

Thẩm Nhị Ni cũng không thích mẹ của mình, bởi vì từ nhỏ đến lớn, cô ta đều là bị mẹ ghét bỏ.

Rõ ràng cô ta không lớn hơn so với em trai út bao nhiêu, nhưng đồ ngon gì trong nhà đều phải đưa hết cho em trai út.

Chỉ cần cô ta hơi phản kháng chút, nhẹ thì mẹ dùng ngôn ngữ nhục mạ, nặng thì tát một bạt tai.

Em trai út cũng bắt nạt cô ta, cha cũng chỉ biết đứng nhìn một bên, nhìn được thì cứ nhìn, nhìn không nổi thì nói hai câu.

Cô ta lớn như vậy mà còn chưa từng cảm thụ tư vị được người ta che chở là thế nào.

Có lẽ là lời nói vừa rồi kia của bác gái cả, mọi người đều biết ai phạm sai lầm thì trừng phạt người đó, cô ta là cô ta, em trai út là em trai út, dựa vào cái gì mà cô ta phải trả giá vì em trai út.

Trương Thúy Anh thấy cô ta không nói lời nào thì càng thêm nén giận: “Mày câm à, còn không mau dọn dẹp nhà đi, sao tao lại sinh mày ra chứ, nếu thằng út của tao có ở đây thì chắc canh không để người ta bắt nạt tao như vậy rồi.”

Lúc này Thẩm Nhị Ni mới ngẩng đầu nói với mẹ: “Vậy mẹ đợi em trai út về dọn dẹp đi.” Nói xong liền đi thằng về phòng.

Chúc Xuân Nhu về tới nhà, bà Lưu đã chờ ở nhà chính, bên cạnh là Uyển Nhi.

Thẩm Kiến Quốc ôm Nữu Nữu nấu cơm ở phòng bếp.

“Xuân Nhu con về rồi à?” Bà Lưu thấy có người về liền giương mắt hỏi.

Chúc Xuân Nhu đi vào phòng, Thẩm Uyển Chi liền đổ một chén nước, còn bỏ thêm đường trắng vào trong.

“Bà Lưu, người mau ngồi xuống đi.” Lúc trên đường, Chúc Xuân Nhu đã nghe con gái hai nói đại khái, biết vì sao bà Lưu tới đây, lúc này ý tốt của người ta chính là an ủi lớn nhất với nhà bọn họ rồi, tất nhiên là tràn ngập hy vọng nhìn bà Lưu.

Bà Lưu hỏi: “Bên Trương Thúy Anh không có chuyện gì chứ?”

“Bà Lưu, người yên tâm, con biết nặng nhẹ.”

Thật ra bà Lưu biết Thẩm Kiến Quốc và Chúc Xuân Nhu đều là người hiểu rõ trong lòng: “Loại người này nên đánh một trận, bị đánh thì mới nhớ lâu.” Ai mà không che chở con cái nhà mình, chỉ cần không gây ra chuyện lớn thì bà Lưu vẫn ủng hộ.

Lúc này mọi người tới xem náo nhiệt đúng là từng lớp từng lớp, mới từ nhà Trương Thúy Anh ra thì lại nghe nói bà Lưu tìm được một nhà tốt cho Thẩm Uyển Nhi.

Mọi người từ sôi nổi tới hứng thú: “Người trong sạch nào vậy? Tốt hơn so với nhà họ Tiêu luôn à?”

“Không biết nữa, có lẽ còn chưa bì kịp nhà họ Tiêu.” Tuy rằng có rất nhiều người trong thôn rốt cuộc cũng chưa rõ tình hình của nhà họ Tiêu là như thế nào, nhưng vừa nghe là con trai của xưởng trưởng xưởng quốc doanh, còn là chủ nhiệm Hội Uỷ, thân phận này ở huyện thành có thể có mấy nhà như vậy chứ?

“Thế không phải không bì kịp không phải cũng phí công sao? Tôi nghe nói họ Tiêu này đều thả lời ra, đừng nói trấn Bạch Sa cho dù là người huyện thành cũng chưa có người dám cưới Thẩm Uyển Nhi đó.”

“Đúng vậy, hôm nay không phải Thẩm Uyển Nhi đi xem mắt sao? Kết quả lên trên trấn, đến mặt của người ta cũng không thấy được.”

“Trời ạ, họ Tiêu lợi hại như vậy à.”

“Còn không phải sao, cho nên lời bà Lưu nói có khi để người ta mừng hụt một trận không chừng.”

“Vậy cũng không biết được.”

“Để tôi nói thì nhà họ Tiêu có thế nào cũng không phải người trong sạch, hôm nay tôi cũng mới nghe thấy lời Chúc Xuân Nhu nói, lại nói anh mắc lỗi mà người đàn ông nào không mắc phải chứ? Chị dâu Triệu, không phải chị từng nói lần trước anh Triệu nhà chị còn nhìn chằm chằm quả phụ người ta sao?”

“Đồ Minh Phương, con mẹ nhà bà có bệnh đúng không, nói chuyện thì nói chuyện, bà nói lão Triệu nhà tôi làm gì?”

“Tôi không phải chỉ thuận miệng thôi sao.”

“Bà sao không thuận miệng nói không Đại Trụ nhà bà mỗi ngày đều chạy qua chỗ thanh niên trí thức người ta đi, không phải gánh nước giùm người ta thì tặng đồ cho người ta đó.”

“Chị dâu Triệu, cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói bậy nha, Đại Trụ nhà tôi tới chỗ thanh niên trí thức.”

“Hừ, trong thôn ai mà không thấy.”

Vốn dĩ là nói chuyện của Thẩm Uyển Chi, vậy mà xem náo nhiệt thiếu chút nữa quay qua đánh nhau luôn rồi.

Bên ngoài xôn xao, cãi cọ, ồn ào.

Nhà họ Thẩm ngược lại càng an tĩnh chút, đều đang nghe bà Lưu giới thiệu là người trong sạch nào.

Kỳ thật Thẩm Uyển Chi đã không có chút hy vọng gì rồi, hoặc là vẫn luôn không gả chồng thôi, chỉ là có lẽ cuộc sống trong nhà sẽ không nhẹ nhàng như vậy, tên cặn bã Tiêu Văn Thao kia chắc canh sẽ tới quấy rầy bọn cô.

Hoặc là tìm cơ hội báo cáo nhà họ Tiêu gia, con đường này vẫn gian nan như cũ, địa vị xã hội của người hai nhà quá không bình đẳng, muốn vặn ngã một cái cây lớn thật sự thực không dễ dàng.

Nhưng cô nhìn thấy bộ dáng cha mẹ che chở mình, cô cũng không sợ hãi, hơn nữa bởi vì là xuyên đến, bằng vào kinh nghiệm nhiều hơn một đời cô cũng không nên để người ta tuỳ ý sắp xếp mới đúng.

Tính của Thẩm Uyển Chi chính là như vậy, bề ngoài nhìn thì mảnh mai, nhưng sau khi khổ sở thì rất nhanh liền có thể tỉnh lại.

“Đối phương là quân nhân, còn là lãnh đạo của Đại Hữu nhà bà nữa.”

Quân nhân? Thẩm Uyển Chi nghe thấy bà cố Lưu nói tức khắc bùng cháy lên hy vọng, đúng rồi, thời buổi này gả chồng không phải cũng có bài vè thuận miệng sao? Nhất quân nhân nhị viên chức tam công nhân.

Người bình thường sẽ sợ Tiêu Văn Thao, đó là bởi vì những thủ đoạn đó của anh có thể tác động thực tế tới người bình thường.

Nhưng quân đội thì không giống nhau, tay anh còn có thể duỗi tới bộ đội hay sao? Đó là chuyện không thể nào.

Nhắc tới quân nhân, sắc mặt cả nhà đều thả lỏng, quân nhân tốt đấy!