“Tuy con gái tôi không trắng bằng Uyển Nhi nhà họ Thẩm gia, nhưng chắc canh không đen bằng Tiểu Hoa nhà bà.”
“Hừ, lớn lên trắng thì thế nào? Đầu óc không thanh tỉnh, chướng mắt trong thành thì gả ở nông thôn đi, cả ngày mặt cắm xuống đất lưng hướng lên trời có thể chịu được mấy ngày, sớm muộn gì cũng đen tới mẹ ruột cũng không nhận ra, còn nghĩ gả chồng giống như ở nhà mẹ đẻ cái gì cũng không làm à, trừ khi vào thành chứ nhà ai ở nông thôn nuôi người rảnh rỗi hả.” Vị chua trong lời này nồng tới nỗi như là lu dấm bị đạp đổ vậy.
Cũng không biết vận khí của Thẩm Uyển Nhi người ta sao mà tốt như vậy, gặp được người tốt như vậy còn không biết quý trọng, còn làm giá nữa.
Không phải khoác lác chứ nếu Tiêu Văn Thao kia thật làm con rể nhà mình, bà ta khẳng định coi như tổ tông mà cung phụng.
“Hắc, có lẽ bà lo thừa rồi, vừa rồi tôi đã nhìn ra Tiêu Văn Thao kia thật sự thích Thẩm Uyển Nhi, bị loại người có thân phận như anh coi trọng đoán chừng không có đạo lý nhường cho người khác đâu.”
“Bà có ý gì hả?”
“Ý gì?” Bà ta nhớ lại trước đó gặp bà mai Tiêu Văn Thao đưa tới đã lắm miệng hỏi vài câu, ý của bà mai là Thẩm Uyển Nhi chỉ có thể gả cho Tiêu Văn Thao, bằng không thì ở nhà làm gái lỡ thì cả đời đi.
“Trời ạ, còn có loại chuyện này à, bất quá nhà họ Thẩm cũng quá không biết tốt xấu rồi? Cứ đơn giản gả đi cho rồi, điều kiện của người ta tốt như vậy, còn kén chọn gì nữa.”
Loại chuyện này không có bao nhiêu người có thể đồng cảm như bản thân mình cũng bị, đa số chỉ biết đứng nói chuyện không đau eo.
Thậm chí là vừa chua vừa ghen ghét, chỉ biết chỉ trích bạn kiêu ngạo không biết quý trọng, rốt cuộc chỉ là một cô gái ở nông thôn còn muốn lên trời hay gì?
Phái nữ ở cái niên đại này thật sự thuộc về phái yếu, dù là cự tuyệt cũng biến thành không hiểu chuyện.
Cho nên những lời này bị người một nhà của Thẩm Uyển Chi nghe xong chỉ cảm thấy vừa tức vừa gấp, cũng không bịt được miệng người ta, chỉ có thể tức.
Thẩm Ngọc Cảnh và Chúc Xuân Nhu vội vàng đuổi người, Thẩm Kiến Quốc vội vàng nghĩ cách.
Thẩm Bảo Trân thì vội vàng an ủi em gái: “Uyển Nhi, không có gì, bây giờ chỉ nói pháp luật, Tiêu Văn Thao anh không có khả năng một tay che trời.” Tuy rằng nói như vậy, nhưng cô biết Tiêu Văn Thao hẳn là sẽ xuống tay ở thanh danh của Uyển Nhi.
Niên đại này, con gái nhà ai mà không coi trọng thanh danh? Nhưng những lời này cô cũng không dám nói, thân thể em gái vừa mới tốt lên không bao lâu, sợ kí©h thí©ɧ tới con bé.
Lúc này Nữu Nữu cũng từ trong lòng mẹ tụt xuống đất, sau đó ôm eo dì nhỏ nói: “Dì, đừng khóc, Nữu Nữu giúp dì đánh người xấu, Nữu Nữu rất lợi hại.” Con bé vừa nói vừa giơ nắm tay nhỏ của mình lên, tỏ vẻ mình đánh người rất đau.
Con bé còn chưa hiểu lòng người, chỉ biết có người làm dì khóc, ba ba nói người xấu mới làm cho người khác khóc, cho nên con bé muốn giúp dì đánh người xấu.
Thẩm Uyển Chi ôm cháu gái nhỏ vào trong ngực, hít hít cái mũi: “Cảm ơn Nữu Nữu.” Lúc này người nhà càng tri kỷ càng khiến Thẩm Uyển Chi thêm chua xót.
Thẩm Bảo Trân nhìn cái dạng này của em gái, cũng muốn khóc, nhưng làm chị nên phải kìm lại nước mắt, nói: “Uyển Nhi đừng nghĩ nữa, ngày mai em về trấn trên với chị, chúng ta đi gặp tiểu tử ở Cung Tiêu Xã, chỉ cần phù hợp thì chúng ta liền định ra.” Cô không tin Uyển Nhi cũng đã kết hôn, Tiêu Văn Thao còn có thể làm cái gì?
Tội lưu manh thời buổi này không nhẹ, nếu anh thật sự làm cái gì, thì sẽ kiện anh tội lưu manh, cô không tin nhà họ Tiêu thật sự không sợ trời không sợ đất.
Thẩm Uyển Chi vốn dĩ đã không có chút hứng thú đối với việc kết hôn, vậy mà hiện tại bất đắc dĩ phát hiện chỉ có kết hôn mới có thể giải quyết khốn cảnh trước mắt.
Nhất thời càng thêm khổ sở, cái thứ phá hoại cuộc sống này.
Người cũng bị giục kết hôn nháo tới đầu to còn có Lục Vân Sâm, anh không nghĩ tới mình đều ở chỗ tạm thời, cha mẹ còn có thể gọi điện thoại tới đây giục kết hôn.
“Lục đoàn trưởng, có điện thoại của nhà anh.” Lục Vân Sâm và Tịch Trí Ngôn vừa mới về nơi tạm trú, thông tin binh¹ đã tới đón đầu.
(¹thông tin binh: binh lính ở bộ thông tin, phụ trách tất cả thông tin liên lạc đến và đi.)
Lục Vân Sâm lập tức thoáng nhìn qua Tịch Trí Ngôn, lạnh lùng hỏi: “Cậu nói thông tin liên lạc bên này cho ba mẹ tôi?”
Tịch Trí Ngôn một bộ biểu tình oan uổng: “Ông già nhà cậu có thân phận gì cậu không biết à, đừng nói cậu là con của ông ấy, phải biết rằng hướng đi của cậu đúng là không dễ dàng, cũng đừng cho là bộ đội tìm người nào cũng nhẹ nhàng.”
Lục Vân Sâm hỏi: “Chưa nói chuyện quan trọng gì chứ?” Đoán chừng lại là giục kết hôn, anh không muốn về.
Nào biết được thông tin binh lại thành thành thật thật làm một cái kính lễ, lớn tiếng nói: “Mẹ của Lục đoàn trưởng anh nói, nếu anh dám không nghe điện thoại, ăn Tết năm nay cũng đừng về nhà, nhà họ Lục sau này cũng không có chỗ cho anh, còn kêu anh sửa tên, cho dù là Trương Vân Sâm hay là Lý Vân Sâm bọn họ cũng mặc kệ.”
Thông tin binh càng nói càng nhỏ giọng, còn Lục Vân Sâm càng nghe thì sắc mặt càng lạnh.
Tịch Trí Ngôn đồng tình thoáng nhìn qua anh em tốt của mình, dùng khuỷu tay dỗi Lục Vân Sâm một chút: “Mau trả lời điện thoại đi, Trương hoặc Lý Vân Sâm đồng chí.”
Lục Vân Sâm trợn trắng mắt liếc nhìn Tịch Trí Ngôn đang vui sướиɠ khi người gặp hoạ một cái, mau chóng rời đi.
Tịch Trí Ngôn nhìn chằm chằm bóng dáng của anh không nhịn cười được, lại nói gia thế Lục Vân Sâm vô cùng tốt, có một lão cha ghê gớm.
Chị cả, anh rể cả ở nhà đồng thời làm ở bộ ngoại giao, anh hai, chị dâu hai ở căn cứ nghiên cứu khoa học cách chỗ tạm trú của bọn họ không xa, là nhân viên khoa học cấp cao dâng hiến thanh xuân phục vụ vì quốc gia.
Theo lý thuyết mấy năm trước bởi vì mấy chuyện này, ông già nhà anh đều phải bị liên lụy, rốt cuộc người trong đại viện có vị trí cao hơn ba của anh dời tới chỗ rồi tốt hơn chút.
Cố tình chị cả anh rể cả người ta có bản lĩnh, là quan ngoại giao quốc gia cần nhất hiện tại, đi theo bộ trưởng ngoại giao qua lại ở các quốc gia, nhà anh thoáng cái một chút chuyện cũng không có.
Bản thân Lục Vân Sâm cũng có bản lĩnh, tuổi còn trẻ chỉ bằng năng lực của bản thân thăng lên đoàn trưởng một trường, không chỉ có như thế, lớn lên còn có một bộ túi da tốt.
Đời người như vậy quả thực là vừa thuận buồm vừa xuôi gió, bao nhiêu người đều cầu mà không được, nếu một hai phải nói có cái gì không thuận, đó chính là qua 25 còn chưa có kết hôn, cho nên nhà anh cũng gấp đến độ không chịu được, giục kết hôn từ nơi tạm trú ở Tây Bắc tới tận nơi tạm trú ở Tây Nam.
Chỉ có thể nói đời người mà, có đủ loại phiền não.
Lục Vân Sâm gọi điện thoại về nhà lại, lúc chưa có ai nghe máy liền nghĩ đợi lát nữa đẩy sắp xếp của ba mẹ như thế nào.
Chỉ là hình như trong nhà bây giờ đang áp dụng chiến thuật vu hồi².
(²chiến thuật vu hồi: thao tác đánh vòng là một chiến thuật quân sự tấn công đối phương theo hướng. Ở đây đang nói là chơi đường vòng, sau đó đánh úp bất ngờ.)
Chu Doanh mở miệng không trực tiếp sắp xếp đối tượng xem mắt mà là hỏi thăm con trai mình: “Vân Sâm, con nói mẹ nghe, rốt cuộc con muốn tìm cô gái như thế nào? Chẳng lẽ thật muốn tìm tiên trên trời hay gì?”
Nói đến tiên trên trời, trong đầu Lục Vân Sâm nháy mắt hiện lên bộ dáng cô gái lần trước nhìn thấy ở thôn Đại Yển kia, không biết sao lại thế này, trong đầu dạo này giống như rất hay nhớ tới chuyện ở thôn Đại Yển này, Tịch Trí Ngôn cũng nói địa phương kia là nơi địa linh nhân kiệt³, anh nghĩ chắc là địa linh nhân kiệt, bằng không thì luôn nghĩ tới chỗ kia làm gì.
(³địa linh nhân kiệt: đất linh thiêng thì sinh người hào kiệt.)
Muốn tiên trên trời, cũng được đúng không: “Đúng vậy, nhưng mà là tiên trên trời chắc canh không thể theo con tới Tây Bắc bên kia chịu khổ, cho nên tạm thời cũng đừng chậm trễ con gái người ta.”
Chu Doanh ở đầu bên tức giận thiếu chút nữa hộc máu, đứa nhỏ này còn học được thuận cột bò lên trên, đưa điện thoại lại cho chồng: “Ông đi mà nói với đứa con trai mắc dịch của ông đi.”
Ba Lục thấy vợ bị con trai chọc tức đến sắc mặt không tốt, lập tức cầm điện thoại rũ mi nói: “Nghe nói bây giờ con tạm thời đi làm nhiệm vụ ở Xuyên Thành, vừa lúc có chú của con bên đó, ba sẽ kêu thím con sắp xếp cho con xem mắt, nếu con còn dám cự tuyệt, sau này cũng đừng về nhà.”
“Ba!”
“Anh đừng kêu lão tử là ba, nếu anh còn chọc tức ông như vậy nữa, anh mới là ba của lão tử.” Ba Lục ra chiêu tàn nhẫn.
“Con không dám!” Anh thật sự không dám.
“Lục Vân Sâm!” Thằng nhóc thúi, đúng thật là dám nói.
“Ba, con không điếc.”
“Anh muốn ép ba và mẹ con quỳ xuống anh mới vừa lòng sao?” Con cái nhà ai 25-26 còn độc thân, trong nhà chỉ có mấy đứa con như vậy, chỉ có đứa út là khiến người ta đau đầu.
Lục phụ nghe bên kia không có phản ứng, cố ý lớn tiếng kêu qua đầu kia điện thoại: “Doanh Doanh, mau tới quỳ xuống cho cái đồ không biết cố gắng này của chúng ta đi.”
Lục Vân Sâm nhéo nhéo giữa mày, ba mẹ bây giờ càng diễn càng giống, thở dài nói: “Con đi.”
Tuy rằng biết là ba cố ý đắn đo mình, nhưng anh thật sự có thể thờ ơ sao? Nếu để tiếp tuyến viên đều nghe được, về sau truyền ra thì giống cái gì.
Ba Lục nhéo điện thoại nhướng mày nhìn vợ đang đứng bên cạnh, bộ dáng đã thu phục, ngoài miệng còn không biểu hiện ra, tiếp tục nói: “Bây giờ ba kêu thím con liên lạc với con, Vân Sâm à, cũng không phải ba mẹ muốn ép con, chỉ là tuổi bọn ta đều lớn rồi, rủi ngày nào đó có cái cái gì, con còn chưa có yên ổn thì ba và mẹ con không yên tâm được.”
Lục Vân Sâm không muốn nghe ba tiếp tục diễn: “Lần trước ba còn nói ít nhất có thể sống tới 99, nếu ba không biết tính, con tự tính lại lần nữa cho ba, để xem còn lại bao nhiêu ngày.”
Ba Lục cảm thấy đứa út này của mình một chút đáng yêu cũng không có, cái tính tình chó gặm này hy vọng con gái người ta đừng ghét bỏ là được: “Được rồi, lúc lão tử biết tính không biết anh còn chơi bùn ở chỗ nào đâu, cúp đây.” Nói xong lập tức chuẩn bị treo điện thoại.
“Nhà chú ở đâu?” Anh nghĩ nếu không thì mình tới chào hỏi trước một chút, ở chỗ ba mẹ nói không thông, chú thím có lẽ sẽ dễ nói chuyện hơn chút nhỉ.
Ba Lục suy nghĩ một chút: “Trấn Bạch Sa.” Hình như là chỗ này, chỗ đó còn có một cái xưởng rượu rất nổi tiếng, trước kia ông đi qua một lần, lập tức thích uống rượu ở chỗ kia.
Trấn Bạch Sa? Là trấn Bạch Sa bọn họ đi qua khoảng thời gian trước sao?
Lục Vân Sâm hỏi lại một câu: “Là ở trấn trên hay là ở trong thôn?”
Nếu xem mắt có thể gặp được…… Không thể nào, ý tưởng vừa mới nhảy ra khỏi đầu lập tức bị anh cắt đứt, anh đang nghĩ cái vậy? Người ta vẫn còn là một cô bé.
Nhưng anh cũng không nghĩ cự tuyệt lần xem mắt này.
“Để thím con sắp xếp đi, sao con còn ghét bỏ người nhà quê vậy, ba nói cho con biết, lão tử của con cũng là con chăn trâu.” Ba Lục lại nói liên tục một đống.
Lục Vân Sâm lại thở dài lần nữa: “Không có ghét bỏ, chỉ hỏi địa chỉ một chút cũng không được sao?”
“Vậy còn được.”
Chẳng qua ba Lục biết cũng không nhiều lắm, cuối cùng còn phải để xem vợ của em họ mình sắp xếp như nào, dù sao chỉ cần biết em họ chắc canh sẽ không hố bọn họ là được rồi.
Ba Lục cúp điện thoại, thấy con trai không có lại bài xích xem mắt, lập tức liền cười tủm tỉm quay đầu lại nói với vợ: “Doanh Doanh, có khi ăn Tết chúng ta có thể uống được trà của con dâu út rồi.”
Chu Doanh thấy bộ dáng tự tin của chồng, tức giận trợn trắng liếc mắt một cái nói: “Đưa về được rồi tính.”
“Chỉ cần nó đồng ý xem mắt, đưa về cũng rất dễ.” Tuy rằng ba Lục tính tình con trai mình lạnh lùng, nhưng tốt xấu gì cũng tuấn tú lịch sự, lại còn tính có chút bản lĩnh, muốn cưới vợ cũng không khó đúng không?
Nhưng Chu Doanh không cảm thấy như vậy: “Người phụ nữ nào gả chồng mà không muốn chọn người biết nóng biết lạnh, chỉ có con trai ông……” Thôi bỏ đi, nếu mà là con gái bà thì mà cũng không mong gả cho nó, ngày nào cũng treo một bộ mặt, lời cũng không nói nhiều bao nhiêu, đừng nói biết nóng biết lạnh, sợ là lời dễ nghe cũng chưa nói được mấy câu.
Người ta coi trọng nó cái gì? Coi trọng nó ăn nói lạnh nhạt hả? Tuy rằng lớn lên không tệ, gương mặt kia có thể coi như cơm ăn sao?
Vợ vừa nói như vậy, ba Lục tức thì không biết nói sao, con trai thực sự tệ như vậy sao? Nhưng mà vợ nói tệ như vậy thì chính là tệ như vậy.
“Không thì bà lại gọi điện nhắc nhở nó hai câu, lúc xem mắt thái độ nhất định phải tốt, nhất định phải nói nhiều, tuy nói là mã phân da quang¹, vậy cũng phải có quang trước mới được có phải hay không.” Dỗ con gái người ta về trước, sau này lại từ từ sửa, dạy mà, đàn ông kết hôn sớm muộn gì cũng bị sửa, bị dạy mà ra.
(¹mã phân da quang: phân ngựa vỏ bóng, ngựa khoẻ thì xem lớp vỏ của chất thải bóng bẩy.)
Nhớ năm đó ông là đứa chăn trâu ngầu nhất làng trên xóm dưới, con trâu dữ nhất cũng sợ ông, bây giờ không phải cũng bị vợ đắn đo gắt gao sao.
Ba Lục rất rõ địa vị của mình, ông tin tưởng có cái gien ưu tú này của mình, con trai cũng rất dễ sửa, dễ dạy.
Chu Doanh vừa nghe chồng hình dung con trai mình như vậy, càng tức, duỗi tay đập cho ông một chưởng: “Ông nói ai phân ngựa, tôi thấy ông mới là phân ngựa.”
Ba Lục là đứa trẻ chăn trâu nhà địa chủ, sau đó đi lính dùng mạng đổi quân công huy chương, nhưng cũng xem như đồ nhà quê không có bao nhiêu văn hóa, sau đó lại nhận biết vài chữ, trừ lúc học xoá nạn mù chữ ở học viện lục quân, còn lại đều là vợ dạy cho từng câu từng chữ, cho nên nói chuyện ấy mà, có khi tốt, có khi không tốt.
Ngày thường nói chuyện cũng thường xuyên bị vợ nói, này mới hơi không chú ý một chút lại nói sai lời.
Vội xin tha nói: “Tôi là phân ngựa, tôi là phân ngựa, cho nên mới cưới được đoá hoa tươi là bà đó.”
“Hừ.” Chu Doanh trợn trắng liếc chồng một cái, tuy chồng nói tục nhưng về lý thì không tục.
Xem ra bà phải gọi điện nhắc nhở con trai đàng hoàng một câu, bây giờ không phải là manh hôn ách gả, con gái người ta cũng không phải đồ ngốc, người cả đời làm bạn tất nhiên yêu cầu rất nhiều, nhắc nhở thái độ của anh phải đoan chính, không thể qua loa cho xong, có thể ở bên nhau thì phải bên nhau đàng hoàng, không thể ở bên nhau thì cũng phải nói cho rõ ràng, đó không chỉ có là vấn về gia giáo, mà còn là vấn đề nhân phẩm của một người nữa.
---
Không khí nhà họ Thẩm vào buổi tối đặc biệt ngưng trọng, vốn dĩ là chuyện vui trong nhà nhưng không khí lại nặng nề.
May mắn có Nữu Nữu ở đây góp thêm vài phần hơi thở náo nhiệt trong nhà.
“Dì, khụ khụ…… Ngày mai dì về nhà cháu với mẹ cháu, cháu kêu ba ba bảo vệ dì, ba ba cháu rất lợi hại, sẽ đánh bay người xấu, khụ khụ.” Nữu Nữu thích dì nhỏ với chú nhỏ, trước kia tới đều là bọn họ luôn đưa mình đi chơi, bây giờ đều không đưa mình đi chơi.
Mẹ cũng kêu nó ngoan một chút, hồi chiều dì nhỏ còn khóc, mẹ cũng lén mọi người rớt nước mắt.
Nó biết nguyên nhân là do người xấu mà ra.
Cho nên ghét người xấu nhất, ba ba là trời trong lòng con gái, từ nhỏ được ba ba bảo vệ lớn lên, cho nên lúc biết mình không trị được người xấu, vậy chắc canh ba ba có thể đánh người xấu bỏ chạy.
Cả người Thẩm Uyển Chi qua mấy tiếng đã khôi phục tốt hơn rất nhiều, mặc kệ thế nào thì vẫn phải tiếp tục sống, càng phải vực dậy tinh thần mới có thể đối phó với chuyện phát sinh kế tiếp.
Tóm lại là mình không thể ngã xuống trước.
Thẩm Kiến Quốc tạm thời không nhúc nhích, rốt cuộc Tiêu Văn Thao cũng chưa có làm cái gì, còn ở xa tận huyện thành, trước mắt bây giờ lấy bất biến ứng vạn biến.
Thẩm Ngọc Cảnh không giống chị hai tri kỷ biết an ủi như vậy, nếu Tiêu Văn Thao dám xằng bậy chắc canh anh sẽ không bỏ qua anh.
Nữu Nữu hiện tại ho rất dữ dội, mới nói hai câu đã khụ khụ không ngừng.
Cho nên chờ bình tĩnh lại thì Thẩm Uyển Chi đã lấy lê hái được hồi chiều ra rửa sạch rồi cắt miếng, định làm lê hấp cho Nữu Nữu.
Thẩm Bảo Trân thì ở bên ngoài thương lượng với mẹ, liệt kê hết những người bên cạnh thích hợp làm đối tượng xem mắt, định mau chóng chọn ra một người tốt nhất.