Cả người lập tức không còn tự tin gì nữa, nếu không ngầm ra chiêu, thì thật đúng là bó tay không có cách.
Chúc Xuân Nhu không có cái loại giáo dục công tác văn hoá như chồng và con gái, kêu con trai Thẩm Ngọc Cảnh ra: “Ngọc Cảnh, vứt đồ của bọn họ ném ra ngoài cho mẹ, muốn cưỡng bức nhà chúng ta gả con gái, đúng là ý nghĩ kỳ cục.”
Chúc Xuân Nhu vừa mắng vừa dẫn đầu cầm đồ ném ra ngoài.
Có chút người thích xem náo nhiệt thò qua tới hỏi có chuyện gì, Chúc Xuân Nhu liền nói có người muốn ép buộc con gái nhà bọn họ làm vợ kế, tất nhiên bà và chồng đều không đồng ý.
Người trong thôn khẳng định phần lớn là đứng ở phía nhà họ Thẩm gia, huống chi thời buổi này dù là cha mẹ cũng không thể cưỡng ép hôn nhân của con gái, cũng không phải là xã hội phong kiến, sao lại còn có người dùng kiểu này cưới con gái người ta, mọi người xôn xao đứng ra chỉ trích đám người Tiêu Văn Thao.
Tiêu Văn Tĩnh thấy em trai bị người ta mắng như vậy, nhịn không được vén tay áo lên một hai phải lao vào chiến đấu, bị Tiêu Văn Thao ngăn cản lại.
“Chị à, bỏ qua trước đi.” Hiện tại bọn họ đã không chiếm lý, càng nháo lớn càng bất lợi với bọn họ.
Tiêu Văn Thao có thể làm chủ nhiệm, đầu óc tất nhiên không kém, lại nhìn rõ được tình thế.
Muốn cưới một cô gái có gì khó, đến lúc đó đơn giản tung ra vài câu đồn đãi, cũng có thể khiến cô không gả được, chỉ có thể gả cho anh, tội gì bây giờ dây dưa để mang tai mang tiếng.
Lúc này Chúc Xuân Nhu và Thẩm Ngọc Cảnh đã vứt tất cả đồ của bọn họ ném ra ngoài cổng rào.
Tiêu Văn Thao hít sâu một hơi, quay đầu lại hung tợn thoáng nhìn qua Thẩm Uyển Chi, thấp giọng uy hϊếp nói: “Nữ nhân Tiêu Văn Thao tôi coi trọng, tôi muốn coi thử ai dám cưới.”
Thẩm Ngọc Cảnh nghe cái thứ bụi đời này còn dám nhỏ giọng uy hϊếp em gái mình, lập tức xông lên muốn đánh người, Thẩm Uyển Chi mau chóng ôm lấy anh tư nhà mình, vừa rồi cô đã sợ Thẩm Ngọc Cảnh xúc động đánh người, cho nên vẫn luôn ngăn anh lại.
Nếu ra tay thật, dựa theo cái tính thối tha của Tiêu Văn Thao này, đoán chừng cả nhà bọn họ đều không thể có ngày lành.
“Anh tư, trước đừng đánh, để bọn họ đi đi.” Cho dù muốn đánh cũng phải tìm chỗ không có ai chụp bao tải rồi hẳn đánh.
Tuy rằng Thẩm Ngọc Cảnh mới mười tám nhưng đã cao hơn Tiêu Văn Thao nửa cái đầu, lại làm việc hàng năm, một thân cơ bắp săn chắc kia đi đường đều cuốn theo gió, nắm tay cũng là cực kỳ cứng.
Tiêu Văn Thao thấy bộ dáng anh giống muốn đánh thật, liên tục lui về sau hai bước, vừa chạy vừa uy hϊếp: “Các người chờ đó cho tôi.”
“Ông mày chờ, có giỏi thì đừng chạy, mày coi thử nắm tay của ông có đánh được súc sinh không.” Thẩm Ngọc Cảnh cũng không quá biết mắng chửi người, đây cũng là bị bức nóng nảy, đẩy tay em gái ra lập tức muốn đuổi theo.
Tiêu Văn Thao nâng xe đạp lên đến lễ vật cũng không dám nhặt, leo lên xe xám xịt chạy trước, Tiêu Văn Tĩnh và bà mai nhặt đồ đẩy xe đạp ở sau đuổi theo.
Chờ người đi rồi, Chúc Xuân Nhu phút chốc đã tuôn trào nước mắt, đặc biệt là nhìn con gái út, nước mắt càng nhịn không được, đây là chuyện gì vậy trời.
Đang yên đang lành sao lại dính phải cái thứ khốn nạn như vậy chứ, đây không phải sẽ ảnh hưởng con gái bà tìm người trong sạch sao?
Lúc này Thẩm Bảo Trân bị cưỡng chế bắt ở buồng giữ Nữu Nữu cũng ôm con gái đi ra.
Đi ra nhìn em gái còn có chút hoảng sợ, nhìn cha mẹ với em trai đang tức giận, nói: “Mẹ, lần trước người này ở Tiệm Cơm Quốc Doanh từng hỏi thăm em gái, lúc ấy con nhìn đã biết không phải người tốt thì lập tức cự tuyệt rồi, còn lấy cớ nói em gái mới mười bốn tuổi, hôm nay sao lại trực tiếp tới cửa rồi? Có phải con nói sai chỗ nào hay không.”
Cô rất tự trách, tưởng nguyên nhân là do mình mới khiến em gái bị theo dõi.
Chúc Xuân Nhu nghe con gái nói, cũng nhớ lại, đúng là ở Tiệm Cơm Quốc Doanh đã nhìn thấy, chỉ là lúc đó không chú ý, hôm nay cũng chỉ lo tức giận không nhận ra được.
“Bảo Trân, chuyện này không phải tại con, mẹ thấy là bọn họ đã sớm theo dõi Uyển Nhi rồi.” Loại thời điểm này làm sao còn có thể trách người trong nhà, người một nhà hẳn là nên đoàn kết một lần chống lại bên ngoài mới đúng.
Lời bà nói liền doạ Thẩm Uyển Chi sợ, nếu là ở đời sau cô chưa tới mức sợ hãi, nhưng ở cái niên đại như này, nhân phẩm của Tiêu Văn Thao như vậy, cô không thể không lo lắng.
Tuy rằng vừa rồi cô nói không sợ Tiêu Văn Thao, nhưng cái loại người này luôn sẽ chầu chực ở trong tối chơi xấu, trong nhất thời Thẩm Uyển Chii cũng không có chút ý tưởng nào.
“Em gái, em đừng sợ, cùng lắm thì chúng ta không gả chồng, anh tư nuôi em cả đời.” Thẩm Ngọc Cảnh thấy ánh mắt em gái mê mang, lên tiếng an ủi.
Thẩm Uyển Chi nghĩ chuyện này không phải chuyện gả hay không gả, ở trong sách, Tiêu Văn Thao coi trọng một nhà xưởng của người ta, ỷ thế dùng thủ đoạn không đứng đắn lấy đi nhà xưởng của người ta, thủ đoạn dơ bẩn, tâm thì tàn nhẫn.
Ở cái niên đại có nhiều hạn chế như vậy, tuy rằng cô có cha mẹ che chở, nhưng cha mẹ cũng đều là người thường.
Không trách Thẩm Uyển Chi nghĩ nhiều, trước kia cô xem TV với bà ngoại, không thiếu xem về niên đại này, bà ngoại còn từng nói với cô trong TV diễn còn không đủ tàn nhẫn so với hiện thực.
Cho dù là người đã sớm một mình rèn luyện được trái tim cứng rắn như Thẩm Uyển Chi thì cũng nhịn không nổi rơi xuống nước mắt, vì sao một hai phải để cô gặp gỡ Tiêu Văn Thao chứ, chẳng lẽ bởi vì chiếm thân phận của nữ chủ à, cô không trốn thoát được sao?
Thẩm Kiến Quốc thấy vợ và con gái đều khóc, trầm giọng nói: “Đều đừng khóc, coi Thẩm Kiến Quốc tôi chết rồi sao? Chỉ cần tôi còn sống, chúng ta sẽ không ăn kiểu uy hϊếp này, họ Tiêu nó chẳng qua là có thằng cha làm xưởng trưởng, chẳng lẽ còn muốn gì được nấy hay gì?”
Lúc này là lúc biểu hiện tác dụng của trụ cột trong nhà, nghe thấy lời này, trước mắt Chúc Xuân Nhu như tìm được người tâm phúc, đúng vậy, họ Tiêu anh là người, bọn họ cũng vậy, huống hồ chồng còn là bí thư chi bộ của thôn.
Họ Tiêu anh ở huyện thành có lợi hại thì cũng lợi hại không tới thôn Đại Yển thôn.
Trấn an ngắn ngủi khiến bà quên mất con gái con rể mình đều đi làm ở xưởng dệt bông, cũng xem nhẹ hành vi tiểu nhân không đạt được mục đích không dừng tay của Tiêu Văn Thao.
Tiêu Văn Thao leo lên xe đạp chạy trước một bước rồi, nhưng đi không bao xa đã dừng lại.
Thôn Đại Yển dựa núi, gần sông, đất đai phì nhiêu, người trong thôn cũng không ít.
Vừa rồi trừ mấy nhà xem náo nhiệt, càng nhiều người không quen biết anh.
Mặt mũi Tiêu Văn Thao không tính là xấu, ăn mặc lại khéo léo, còn chưa ra ngoài cũng đã có thôn dân bắt chuyện với anh, còn hỏi anh là khách nhà ai.
Anh vừa ra ngoài thì lập tức khôi phục lại bộ dạng Tiêu chủ nhiệm khiêm tốn, có lễ phép kia, đầu tiên là tự báo gia môn, cũng không có nói thẳng là con rể út của Thẩm bí thư chi bộ, nhưng cái cách nói kia cũng lộ ra không sai biệt lắm, cho nên suốt một đường kế tiếp, rất nhiều người trong thôn đều biết Thẩm Kiến Quốc đang làm chuyện lớn.
Hâm mộ mỗi đứa con gái nhà ông ai cũng gả ăn lương thực hàng hoá, hiện tại con gái út còn trực tiếp không nói nổi, lập tức được gả cho con trai xưởng trưởng, người này còn là chủ nhiệm Hội Uỷ.
Thời buổi này nếu bàn về cái gì cần ra mặt, không thể thiếu Hội Uỷ, thân phận công nhân đã đủ khiến người ta hâm mộ rồi, lại còn tăng giá lần nữa, làm sao không khiến người ta cực kỳ hâm mộ cho được chứ.
Tiêu Văn Tĩnh và bà mai tới sau một bước, nhìn thấy em trai út vậy mà còn tán chuyện với một đám người, sắc mặt có chút không tốt, bởi vì cả nhà Thẩm Kiến Quốc không biết tốt xấu, nên cô ta cũng không thích người ở đây.
Đâu biết được Tiêu Văn Thao còn lôi kéo cô ta chào hỏi với mọi người.
Mọi người vừa thấy còn có chị gái trong nhà theo tới đây, xem ra chuyện này cũng chắc tám chín phần mười rồi.
Tiêu Văn Thao cũng khách khí, sau khi đi ra gặp nam thì tặng một cây thuốc lá Trung Hoa, gặp nữ thì tặng hai viên kẹo.
Một chuyến này tới không thuyết phục được người nhà họ Thẩm, nhưng lại để cho một số người trong thôn hiểu rõ ràng.
Chờ ra khỏi thôn Đại Yển, Tiêu Văn Tĩnh vẫn không phục hỏi em trai út: “Văn Thao, chị nói chứ, em còn nhiều lời với đám người này làm cái gì nữa?” Dù sao chuyện này là không làm được, cho nên cũng lười qua lại thân thiết, theo ý của cô ta thì đời này cũng không muốn tới thôn Đại Yển này nữa.
Tiêu Văn Thao lại nói: “Chị, chuyện này chị không hiểu đâu.” Trong mắt người đàn ông có chủ ý lúc này tất cả đều là nắm chắc phần thắng.
Nếu nói ngay từ đầu coi trọng Thẩm Uyển Chi thì hoàn toàn là do gương mặt kia, nhiều năm như vậy anh cũng gặp không ít phụ nữ, xinh đẹp cũng không ít, nhưng Thẩm Uyển Chi không đơn giản chỉ là xinh đẹp, gương mặt kia rõ ràng thuần khiết hệt như đứa bé, nhưng so sánh cặp mắt đào hoa cười như không cười kia với mấy người dáng vẻ kệch cỡm dụ dỗ mình người còn trêu ghẹo người hơn vài phần.
Nếu lúc này có cách nói thuần dục, Tiêu Văn Thao chắc canh sẽ biết hình dung như thế nào.
Trải qua chuyện hôm nay anh phát hiện Thẩm Uyển Chi không chỉ có lớn lên đẹp, tính tình càng là “tấm tắc” tuy rằng gai góc một chút, nhưng thông minh, miệng còn lợi hại.
Đều nói cô gái Xuyên Thành bên này mồm mép lợi hại, trước đó Tiêu Văn Thao cũng không cảm thấy, hôm nay lĩnh giáo Thẩm Uyển Chi, anh phát hiện xác thật là như vậy.
Nếu là người thường nghe anh nói như vậy, đã sớm sợ tới mức khóc sướt mướt, Thẩm Uyển Chi không chỉ có nửa phần không bị dọa, còn có thể tìm được lời cãi ngược lại mình.
Cố tình càng như vậy, Tiêu Văn Thao lại càng thích cô, loại đàn ông không hiểu tôn trọng như anh, cũng chỉ còn lại chinh phục, cảm thấy chinh phục một phụ nữ càng có cảm giác thành tựu.
Hơn nữa anh cảm thấy chỉ có phụ nữ như vậy mới xứng với mình, lại nói thông minh xinh đẹp thì thế nào chứ? Còn không phải cũng là phụ nữ, sớm muộn gì cũng phải gả chồng, mà cô cũng nhất định chỉ có thể gả cho mình.
“Chị không hiểu, chị không biết con nhóc kia có cái gì tốt, ngay từ đầu chị đã coi thường nó.” Tiêu Văn Tĩnh lúc này chỉ muốn phát tiết bất mãn, hoàn toàn quên mất lúc ban đầu rất vừa lòng đối với Thẩm Uyển Chi.
“Được rồi, chị về cũng đừng nói với mẹ và bà nội cái gì cả, kêu cho bọn họ mau chóng chuẩn bị đồ kết hôn cho em.” Tiêu Văn Thao thích Thẩm Uyển Chi, thì không cho phép người nhà không thích cô, chị cả nói một câu cũng không được, người phụ nữ của anh chỉ có mình mới có thể nói, ai cũng không được nói.
“Văn Thao, có phải em bị tức tới hồ đồ rồi không, nhà họ Thẩm người ta cự tuyệt đó.” Người ta sẽ không gả cho em, còn chuẩn bị đồ kết hôn cái gì?
Cự tuyệt? Bọn họ có quyền cự tuyệt sao?
Tiêu Văn Thao không nói chuyện, xoay người lên xe đạp, lại nói với Tiêu Văn Tĩnh: “Kêu mấy người chuẩn bị thì chuẩn bị đi.” Làm gì mà nhiều chuyện như vậy, một nữ nhân để ý nhất là thanh danh, chỉ là chuyện vài câu đồn đãi vớ vẩn, cô còn không phải phải ngoan ngoãn chủ động đưa tới cửa, cô cự tuyệt được sao?
Hiện tại anh chưa muốn dùng thủ đoạn thấp kém này đó bức Thẩm Uyển Chi, rốt cuộc sớm muộn gì cô cũng là người phụ nữ của mình, đương nhiên cũng phải để cô có thanh danh tốt.
Cho nên anh chỉ cần thả ra tin tức, nói Thẩm Uyển Chi là người Tiêu Văn Thao anh coi trọng, đừng nói trấn Bạch Sa, đến người cả huyện thành cũng chưa dám đoạt với anh, cô không có khả năng cả đời làm gái lỡ thì không gả chồng đúng không?
Anh còn chưa từng nghe qua người phụ nữ nào không gả chồng, dù sao cô cũng chỉ có một con đường gả cho mình là có thể đi.
Tiêu Văn Tĩnh không để ý em trai ra lệnh cho mình chút nào, ngược lại còn lo lắng có phải bị kí©h thí©ɧ đến đầu óc không thanh tỉnh rồi hay không: “Văn Thao bị sao vậy?” Không phải có vấn đề thật rồi chứ, như vậy thì làm sao về nhà ăn nói với ba mẹ và bà nội đây?
Bà mai ở một bên đã thấy cặn kẽ, mấy năm nay bà ta đều là làm chuyện giật dây bắc cầu này cho người ta, chỉ một ánh mắt bà ta đã biết Tiêu Văn Thao đây là lún vào rồi, lại còn có một bộ nắm chắc phần thắng nữa, nói vậy cô gái nhà họ Thẩm là cự tuyệt không được rồi.
Tức khắc bà ta không biết bị một tên đàn ông như vậy coi trọng là may mắn hay bất hạnh đây, bất quá cũng không có quan hệ gì với bà ta, bàn tới điều kiện này của nhà họ Tiêu, cả huyện thành cũng là độc nhất.
Có cái gì bất hạnh đâu, là may mắn lớn đó.
Chỉ cần bà ta thúc đẩy cuộc hôn nhân này thành công, lễ cho bà mai chắc canh là không thể thiếu.
“Đồng chí Tiêu đúng thật là thích cô gái kia, rất để bụng đó.” Bà ta nói với Tiêu Văn Tĩnh.
Sau khi Tiêu Văn Tĩnh nghe xong chỉ có thể thở dài, thấy em trai đi rồi chỉ có thể lại quay đầu lại dặn dò bà mai vài câu: “Chuyện hôm nay cũng không phải là nhà họ Thẩm gia đuổi em trai út của tôi ra ngoài, là con gái người ta thẹn thùng muốn từ từ tới.”
Bà mai có gì mà không hiểu, vội nói: “Đúng vậy, chuyện này tôi biết phải nói thế nào.”
Tiêu Văn Tĩnh lại lấy một hộp bánh quy treo ở tay vịn xe đạp cho bà mai, mới leo lên xe đuổi theo em trai út của mình.
Mà bà mai cầm bánh quy hai người nhìn lần lượt rời đi, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Người nhà họ Thẩm này sao lại không hiểu chuyện như vậy chứ?” Điều kiện này của Tiêu Văn Thao, còn có thể tìm ra nhà thứ hai ở huyện thành sao? Một cô gái ở nông thôn cô nương sao còn kén chọn như vậy chứ? Huyện thành cũng coi thường, còn muốn gả tới thành Bắc Kinh thành hay gì.
“Không hiểu chuyện.” Bà mai nói một câu, lắc đầu cũng nhanh rời đi.
Trong nhà sau khi mới được yên ổn ngắn ngủi, vậy mà người trong thôn biết có chuyện tốt tới cửa chúc mưng Thẩm Kiến Quốc.
Mục đích của bọn họ chắc canh là muốn nịnh bợ ông, rốt cuộc là bí thư chi bộ một thôn, trước kia lúc mới bắt đầu chính là hủy bỏ thôn, tập hợp thành công xã, cũng không có bí thư chi bộ thôn, đều là chủ nhiệm công xã.
Hai năm trước lại sửa lại một chút, khôi phục thôn tập thể, sau khi chủ nhiệm công xã lui xuống, Thẩm Kiến Quốc vẫn người đầu tiên nhậm chức bí thư chi bộ thôn.
Tuy rằng cán bộ trong thôn nghe không có khí phách bằng huyện thành ở trấn trên, nhưng huyện quan không bằng quan tại chỗ, người trong thôn càng coi trọng vị trí bí thư chi bộ này, loại tập thể ăn ngủ nghỉ nào ở niên đại mà không tới từ trong thôn.
Đâu ngờ nhà họ Thẩm gia nghe chúc mừng không có cao hứng, ngược lại sắc mặt cả đám lại khó coi.
Đặc biệt là Thẩm Uyển Chi, nước mắt mới đó cũng nhịn không được, cô đã tên khốn Tiêu Văn Thao này có biện pháp, vậy mà mới trong phút chốc đều mua chuộc được người trong thôn rồi.
Không phải cô sợ hãi, rốt cuộc nếu nháo thật thì cùng lắm cá chết lưới rách, lấy tính tình phô trương kia của nhà họ Tiêu kia, nội bộ chắc canh cũng không sạch sẽ bao nhiêu.
Bởi vì anh là nam chủ trong sách, cho nên cấp bậc địa vị của nhà anh ở cái niên đại này thật sự quá cao, mạng lưới quan hệ ở huyện thành lại sâu, muốn vặn ngã nhà anh thì cực kỳ khó.
Dù bất cứ giá nào, không chết cũng khiến nhà anh lột một lớp da cũng được.
Nhưng Thẩm Uyển Chi cũng không muốn như vậy, hiện tại cô có người nhà, cô nghĩ tới ngày tháng người một nhà yêu thương quan tâm lẫn nhau.
Cho nên là nghẹn khuất, là ủy khuất, vì sao lại là cô.
Chúc Xuân Nhu thấy con gái như vậy bản thân cũng khó chịu, không muốn người khác tiếp tục ảnh hưởng con gái, túm cây chổi lên lập tức đuổi người.
Có chút người không hiểu rõ, không biết người nhà này đang tỏ vẻ cái gì, còn không phải là tìm được con rể ghê gớm thôi sao? Mới đó liền khinh thường người?
Đám người sau khi bị đuổi ra đều mắng chửi kịch liệt, người ở bên cạnh nhà họ Thẩm gia nghe thấy mới đem chuyện vừa rồi nói với bọn họ.
Đám người tới chúc mừng sau khi nghe xong mới biết được thì ra là như vậy.
Chẳng qua vẫn có người ghen tỵ như cũ nói: “Để tôi nói thì chính là nhà họ Thẩm lòng dạ cao, tôi thấy ấy, kết hôn lần hai cũng không có gì ghê gớm, vừa rồi tôi nhìn thấy người kia chính là tuấn tú lịch sự, người ta chỉ là có một lần hôn nhân sai lầm, kịp thời quay về đường thẳng, sao lại thành lý do ghét bỏ được chứ.”
“Còn không phải vậy sao, tôi cảm thấy Tiêu đồng chí khá tốt.” Trước kia nghe xong còn nghĩ là đàn ông lớn tuổi ly hôn, lão già lớn lên xấu xí, kết quả hôm nay nhìn mặt mũi của Tiêu Văn Thao, nghĩ tới thân phận kia của người ta, dường như ly hôn cũng trở nên không quan trọng.
“Đúng vậy, nếu nhà họ Thẩm không đồng ý, Tiểu Hoa nhà chúng tôi năm nay cũng đủ mười tám, tốt xấu gì cũng là tốt nghiệp sơ trung đấy, không được thì để cho Tiểu Hoa nhà tôi đi, có thể có kiểu con rể này, tôi còn không dám ghét bỏ nữa là.”
“Thôi đi, Tiểu Hoa nhà bà đen như là than đá vậy, Tiêu đồng chí người ta cũng chướng mắt đó.”
“Vương Đại Ni, con gái bà mới đen như than đá.”