Đặc biệt là Tiêu lão thái, năm trước bà ta đã từng gặp Thẩm Uyển Chi một lần, ở trong viện người nhà ở nhà máy, là Thẩm Kiến Quốc dẫn Thẩm Uyển Chi tới huyện thành khám bệnh, khám xong thì đi qua chỗ cô con gái ba ăn cơm.
Lúc đó Tiêu lão thái đi qua tìm người, thoáng cái đã nhìn thấy cô gái ngồi ở trong viện, nhìn an an tĩnh tĩnh, bà ta đúng là cực kỳ thích.
Vốn đang nói muốn giới thiệu cho con trai lớn nhà thằng hai, kết quả còn chưa kịp giới thiệu thì con trai thằng hai đã đưa bạn gái về.
Chuyện này tức thì bị gác qua, mãi cho đến năm nay Tiêu Văn Thao ly hôn, có người lại nhắc Thẩm Uyển Chi với Tiêu lão thái, bà ta lập tức nhớ tới cô gái ngoan ngoãn kia, bà ta cảm thấy cưới vợ nên cưới nghe lời như vậy, vừa quản nhà còn có thể giữ gia, tâm tư con gái lúc nào cũng nhảy nhót không quá ổn, cả ngày chỉ muốn hơn thua với nam nhân, không an phận.
Tiêu lão thái là người thế kỷ trước, còn từng bó chân, tuy rằng sau này là chính quyền mới, cũng đề ra nam nữ bình đẳng, nhưng chút cặn bã phong kiến này trong đầu bà ta vẫn còn, liền cảm thấy phụ nữ nên ở nhà chăm sóc cha mẹ chồng, hầu hạ chồng.
Không dám nói rõ nhưng cũng ăn sâu bén rễ ở trong đầu mình, bình thường ở nhà không thiếu sai bảo con dâu như vậy, có cháu dâu thì sai bảo cháu dâu.
Tâm tư vợ trước của Tiêu Văn Thao không chỉ có nhảy nhót, còn không muốn sinh con, Tiêu lão thái cực kỳ không thích, làm ầm ĩ đến nỗi khiến cháu trai cháu dâu cũng ly hôn.
Lúc này hỏi thăm Thẩm Uyển Chi rõ ràng, lập tức liền sai cháu gái đưa Tiêu Văn Thao tới cửa, mau chóng định xong chuyện này.
Mấy ngày nay, ngày nào bà ta cũng trông chờ, từ lúc cháu trai ly hôn, không có người ở nhà nấu cơm, còn đang đợi mau cưới một người về chăm sóc mình đây, cho nên bỏ qua chị gái anh rể của Thẩm Uyển Chi, mà trực tiếp tới cửa.
Thẩm Kiến Quốc bị người trong thôn kêu trở về ngồi cùng với Chúc Xuân Nhu.
Nghe rõ ý đồ Tiêu Văn Thao và Tiêu Văn Tĩnh đến đây, vẫn luôn chau mày: “Ngại quá, con gái út nhà tôi còn nhỏ, tạm thời không có ý định tìm ai, cho dù muốn tìm, thì hai bên cũng phải hiểu biết rõ ràng, chứ không phải giống các người không rõ ràng gì đã đưa đồ tới cửa như vậy, mời các người lập tức đem đồ đi, đừng làm hư thanh danh của con gái tôi.”
Hiện tại Thẩm Kiến Quốc cũng chỉ là một thôn bí thư chi bộ, không đến mức chửi ầm lên, nhưng cũng không che giấu thái độ không tốt, vốn dĩ đã chướng mắt Tiêu Văn Thao từng ly hôn, bây giờ còn một chút quy củ cũng không có, nhà ai làm mai không thông báo cha mẹ ruột, từ chỗ chú thím gì đó tìm hiểu rồi trực tiếp đưa người tới cửa?
Bộ dáng của anh rõ ràng mới lần đầu tiên gặp liền giống như chắc canh con gái của mình là của anh vậy, đúng là khiến người tức giận, chưa ném đồ ra ngoài kêu bọn họ cút là do ông có giáo dục tốt thôi.
Tiêu Văn Tĩnh không nghĩ nhà họ Thẩm có thái độ này, cha của cô ta đường đường là xưởng trưởng của xưởng quốc doanh, em trai út lại là chủ nhiệm Hội Cách Ủy, tuy rằng từng ly hôn, nhưng hôn nhân ngắn ngủi cũng không có con, đàn ông và phụ nữ không giống nhau, chỉ cần không có con, từng ly hôn đặt ở trong thành cũng vẫn là lựa chọn đầu tiên chọn con rể như cũ.
Điều kiện nhà cô ta như vậy, cho dù có con, muốn cưới một cô gái nông thôn, vậy cũng có một đống người xếp hàng chờ đó.
Không nghĩ tới bọn họ chủ động tới cửa, thậm chí đưa nhiều đồ tới như vậy, hai tròng mắt người trong thôn cũng trừng lớn, hai vợ chồng Thẩm Kiến Quốc nhìn cũng không nhìn, tuy rằng ngoài miệng khách sáo, nhưng bộ dáng chính là một câu cũng không thương lượng.
Tiêu Văn Thao cũng không nghĩ tới mình cũng có ngày bị ghét bỏ.
Nhưng vì người đẹp nên vẫn thu liễm ngạo khí lúc trước, đứng dậy cung kính nói: “Chú, dì, con biết hiện tại tới cửa có chút tùy tiện, nhưng chúng con cũng không phải người không hiểu quy củ, cố ý mời bà mai tới cùng, chủ yếu công việc của con tương đối vội, bình thường lại ở huyện thành, hơn nữa con thật sự thích Uyển Chi, cho nên có chút nóng nảy, xin chú dì thông cảm chúng con lỗ mãng.”
Tiêu Văn Tĩnh không ngờ em trai út mình cũng có lúc khách khí như vậy, xem ra là thật sự thích Thẩm Uyển Chi, em trai cô ta làm gì có lúc nào từng ăn nói khép nép như thế.
Đại phòng nhà họ Tiêu chỉ có mỗi một đứa con trai Tiêu Văn Thao, từ nhỏ bọn cô đã được dạy cái gì cũng phải nhường em gái, có cái gì tốt cũng phải nhớ tới em trai, em trai là trời ở nhà.
Thấy em trai như vậy, cô ta ngược lại càng thêm bất mãn với nhà họ Thẩm, em trai cô ta cũng chướng mắt, người nhà này không lẽ muốn gả tới thành Bắc Kinh hay gì?
Còn cái gì mà không hợp quy củ? Không hợp quy củ cũng là người nhà họ Thẩm mấy người đưa tin tức của nhà gái với nhà họ Tiêu bọn họ trước.
Hiện tại ở trước mặt bọn họ làm bộ làm tịch, theo cô ta thấy đó, còn không phải muốn tới lúc đó đòi thêm chút lễ hỏi sao.
Tiêu Văn Tĩnh tự nhận là hiểu rất rõ mấy chuyện này đó của người dân quê, con gái nhà mình cũng không có công việc đàng hoàng, có thể gả cho công nhân ở trong thành thì trong nhà đã phải thắp nhang cảm tạ rồi, còn tới lượt bọn họ kén cá chọn canh à?
Vừa lúc này Thẩm Uyển Chi đã về, Tiêu Văn Tĩnh nhớ tới tin tức có được từ người nhà họ Thẩm, nói là Thẩm Uyển Chi một lòng muốn vào thành phố.
Nếu ở chỗ cha mẹ nói không thông, vậy trực tiếp nói với Thẩm Uyển Chi.
Thời buổi này đặc biệt tôn trọng tự do hôn nhân, chỉ cần Thẩm Uyển Chi đồng ý, nếu cha mẹ cô vẫn không chịu, trực tiếp cử báo đến chỗ Hội Cách Ủy, nói bọn họ áp đặt ý nguyện của con cái.
Hiện tại Thẩm Kiến Quốc là bí thư chi bộ trong thôn, mũ quan tốt của ông ta cũng bị mình lột xuống, xem ông ta có còn kiêu ngạo nữa hay, đến lúc đó còn không phải cầu xin gả con gái cho nhà họ Tiêu.
Người nhà họ Tiêu làm việc trước nay đều như vậy, ích kỷ, Tiêu Văn Tĩnh vì em trai lại càng trầm trọng.
Trong lòng điên cuồng nổi lên ý nghĩ âm u, ác độc tính kế người khác, vừa quay đầu đã nhìn thấy Thẩm Uyển Chi đi vào sân.
Rốt cuộc em trai bây giờ còn thích, chút tính kế trong lòng này tính kế cũng không biểu hiện ra quá rõ ràng: “Chú, dì, chúng ta cũng đừng tự mình quyết định, tốt xấu gì cũng nên hỏi cô bé một chút có đồng ý hay không, bây giờ chính là xã hội mới, tôn trọng tự do yêu đương có đúng không?”
Đến bà mai ở bên cạnh cũng hát đệm: “Đúng đúng đúng, hỏi ý cô bé một chút đi.” Bà ta đã nhận chỗ tốt của nhà họ Tiêu tới 50 đồng, chỉ cần cửa hôn nhân này thành, lễ cho bà mai như bà ta còn phong phú hơn nữa.
Bà ta vốn cho rằng cửa hôn nhân này dễ bàn, hơn nữa cái miệng của bà ta người chết cũng có thể nói thành người sống, nghĩ thầm có cái gì khó đâu.
Đâu biết hai vợ chồng nhà họ Thẩm quả thực chính là đậu cô-ve trong đất, dầu muối đều không ăn.
Bà ta cũng nghe nói người nhà này tự làm mai cho con gái nhà mình, làm sao mà người ta tìm tới cửa còn không đồng ý? Chẳng lẽ là bởi vì Tiêu Văn Thao từng ly hôn?
Vậy bà ta nghĩ đầu óc người nhà này đúng là không sáng suốt, nếu mà 34 tuổi ly hôn còn mang theo đồ kéo chân sau thì xác thật không phải chỗ tốt gì với gia đình trong sạch.
Nhưng Tiêu Văn Thao tuấn tú lịch sự, đoạn hôn nhân trước cũng chưa tới hai năm, đây một chút cũng không ảnh hưởng mà, hơn nữa nếu thật sự cảm thấy không thoải mái thì còn có thể dựa vào tầng này quan hệ này, đòi đối phương lễ hỏi một chút là được.
Bà ta thấy điều kiện người nhà này cũng không phải rất tốt, đến nhà ngói khang trang cũng không có, trong nhà chỉ có một đứa con trai.
Cũng không biết nghĩ cho con trai sao?
Con gái trước sau gì cũng phải gả ra ngoài, con gái gả chồng như nước đổ đi, còn trông cậy vào nó giúp đỡ trong nhà sao?
Sao không nhân hiện tại kết hôn lúc này thay con trai tính toán đàng hoàng đi.
Chúc Xuân Nhu vừa muốn nói, con gái tôi cũng sẽ không đồng ý.
Thẩm Uyển Chi liền bước vào sân: “Tôi cũng không đồng ý.”
Tiêu Văn Tĩnh vốn cho rằng Thẩm Uyển Chi là người lanh lợi, rốt cuộc ai mà không muốn vào thành hưởng thụ, cho nên nghe thấy Thẩm Uyển Chi không đồng ý, cả kinh trừng lớn hai mắt: “Cô cũng không chịu?”
Không chỉ có Tiêu Văn Tĩnh cảm giác không thể tin được, bà mai cũng nghĩ như vậy.
Đương nhiên biểu tình của Tiêu Văn Thao là không thể tưởng tượng được nhất, anh một lần lại một lần nói với bản thân là mình nghe lầm.
Cô ấy cự tuyệt mình?
Cha của anh đường đường là xưởng trưởng xưởng quốc doanh, mình còn là chủ nhiệm Hội Cách Uỷ người người nịnh bợ.
Tuy rằng anh chỉ là một chủ nhiệm, nhưng xưởng dệt bông lớn như vậy muốn để một người vào, chỉ cần là vào nhà máy làm việc, cho dù là lò nấu rượu cũng phải cần anh đóng dấu.
Không có anh lên tiếng, cho dù là thiên vương lão tử cũng không dám tùy tiện xếp người vào.
Cho nên anh từ trước đến nay đều là được nịnh nọt, đi đến chỗ nào mà không có người không thấp mi mắt kêu anh một tiếng Tiêu chủ nhiệm.
Đừng nói là anh ly hôn, còn chưa tới nửa ngày đã có người liền âm thầm qua nói với anh, chỉ cần gật đầu đồng ý thì sẽ cũng chịu không danh không phận đi theo anh.
Nếu không phải bà nội nói tính tình người nhà quê ổn trọng, còn biết làm việc, thì anh cũng sẽ xuất hiện ở nông thôn đâu.
Hiện tại anh không chỉ có tới, còn mang lễ vật và bà mai theo, huống hồ vừa rồi anh cũng nói, chỉ cần nhà bọn họ gật đầu, lễ hỏi cũng không chỉ là cả thôn, yêu cầu lễ độc nhất cả trấn, để cô gả đi vẻ vang cũng được.
Không nghĩ tới vậy rồi mà cô còn không chịu?
Chúc Xuân Nhu nghe Tiêu Văn Tĩnh khinh thường nói xong, mặt mũi lập tức xanh mét, thanh âm lộ ra vài phần tàn khốc: “Con gái của tôi không kết hôn không sinh con, bằng cấp không thấp, thành phần nhà tôi cũng sạch sạch sẽ sẽ, coi thường một tên đàn ông kết hôn lần hai có cái gì lạ chứ.”
Nếu Tiêu Văn Thao anh là loại người đứng đắn, có thanh danh tốt, cho dù mình sẽ không để con gái gả cho người kết hôn lần hai, nói chuyện ít nhất cũng sẽ khách khách khí khí.
Nhưng Tiêu Văn Thao anh thì thôi đi, cũng chỉ có tấm da người bọc lên người, tuy rằng bọn họ không ở huyện thành, nhưng những chuyện Tiêu Văn Thao anh làm con gái con rể có cái gì mà không biết.
Lúc anh còn đi học đã từng sờ eo bạn học nữ người ta còn bị người ta báo cáo, cũng là do anh có người cha tốt mới bóc qua chuyện này.
Sau này tuổi lớn chút thì thật không còn nghe nói dính tội lưu manh như vậy nữa, nhưng nghe nói có tác phong không đàng hoàng, cũng có quan hệ không đứng đắn với vài nữ nhân ở xưởng dệt bông, tuy rằng không có người thấy tận mắt, nhưng không có lửa sao có khói, nếu chuyện này không có thật thì sao lại bị người ta đồn như vậy?
Cho nên lúc Trương Thúy Anh vừa tới nhắc tới, bà không chỉ tức loại người này chà đạp con gái bà, giới thiệu tên kết hôn lần hai, kết hôn lần hai cũng thôi, còn là người có nhân phẩm cực kỳ kém nữa, người như vậy, bà thà rằng con gái không gả cũng không thể tìm người như vậy.
Tiêu Văn Thao còn chưa từng bị người đối mặt trực tiếp hạ thấp mình như vậy, tức đến đau não.
Bọn họ chướng mắt? Chuyện này đến lượt bọn họ nhìn trúng sao? Chỉ cần là Tiêu Văn Thao anh thích, thì không ai có quyền cự tuyệt.
Tùy tiện tới xưởng dệt hỏi thăm một chút, Tiêu Văn Thao anh có từng bị ai cự tuyệt không?
Vốn nghĩ bởi vì thích, cho nên cũng cho bọn họ đủ thể diện, cũng hạ cái cao quý của mình tới cửa, không chỉ có để người nhà này chính thức quen biết mình, cũng để Thẩm Uyển Chi quen mình.
Nếu bọn họ không cần cho mặt mũi, vậy cũng đừng trách anh, lúc nào muốn một nữ nhân còn phải ăn nói khép nép như vậy.
“Một khi đã vậy thì không có gì để nói, đưa tin tức nhà gái cho nhà họ Tiêu chúng tôi chính là người nhà họ Thẩm các người, chúng tôi bây giờ lập tức tới Hội Cách Uỷ một chuyến, nói chuyện bí thư chi bộ thôn Đại Yển lấy con gái để lừa hôn, đến lúc đó tôi muốn xem thử ông còn có thể tiếp tục làm bí thư chi bộ hay không?” Đừng nói là bí thư chi bộ, đến lúc đó tùy tiện gán hai cái tội danh không đàng hoàng, xem bọn họ chạy kiểu gì.
Anh thật sự muốn xem thử người nhà này sẽ tới cửa cầu mình cưới con gái họ như thế nào.
Tiêu Văn Thao thu hồi bộ mặt giả vờ lễ phép khiêm tốn, khôi phục bộ dáng độc như rắn rết ban đầu.
Thẩm Uyển Chi nghe Tiêu Văn Thao nói không biết xấu hổ như vậy, ghê tởm không chịu được, căn bản trong cốt truyện gốc anh chướng mắt nguyên chủ, ngay cả kết hôn cũng không tình nguyện, sau đó thái độ vất vả lắm mới hòa hoãn, ở bên ngoài đồng ý thừa nhận thân phận vợ của cô ấy, nhưng về đến nhà thì thường xuyên dùng ngôn ngữ để bạo lực nguyên chủ.
Cho nên cô cho rằng chỉ cần mình cố tình tránh cốt truyện, thì có thể an an ổn ổn sống tốt cuộc sống của mình.
Vốn dĩ sinh hoạt ở cái niên đại này đã khổ, kiếm tiền khó như vậy, thật vất vả có tình thân của người một nhà, cô đã rất thỏa mãn, không nhất định phải đi theo cái gọi là sinh hoạt của nam chủ, loại nữ chủ khổ vì tình này cô cũng không cần làm.
Nhưng không nghĩ tới Tiêu Văn Thao vẫn có thể nhảy ra như cũ, hơn nữa căn cứ trong sách viết thì Tiêu Văn Thao thật không phải thứ tốt, đến thời điểm kinh tế mở ra về sau, rất nhiều xưởng quốc doanh gặp phải cải biên, xưởng dệt bông lúc đó đã bắt đầu thiếu hụt.
Tiêu Văn Thao cũng thấy được cơ hội xuống biển kinh doanh, liền dùng chút thủ đoạn ở xưởng quốc doanh xưởng lúc cải biên vớt được không ít tiền, đem tiền tới vùng duyên hải, dựa vào anh tính kế ác độc không tới mấy năm đã kiếm được rất nhiều tiền.
Phương diện pháp luật ở niên đại này còn chưa đủ hoàn thiện, đầu óc linh hoạt kiếm tiền bằng tâm tàn nhẫn đều nhanh hơn so với người bình thường.
Cho nên chờ anh từ vùng duyên hải về quê, đầu tiên liền xây vài toà xưởng, chớp mắt liền biến thành thương nhân thành đạt.
Tính cả nguyên chủ cũng đều được người ta coi trọng hàng đầu, còn nói đời này cô ấy có vận may tốt, một cô gái nông thôn có vận may lớn, tốt nghiệp chưa từng làm việc một ngày đã gả cho Tiêu Văn Thao.
Sau khi kết hôn cũng không cần làm việc, chỉ cần ở nhà chăm sóc cả nhà thì chồng đã kiếm cho cô ấy gia sản bạc triệu.
Cô không thể phán xét lựa chọn sinh hoạt của nguyên chủ, nhưng Thẩm Uyển Chi thì một ngày cũng không muốn sống loại cuộc sống này.
Huống hồ có một lần anh lại dùng ngôn ngữ bạo lực nguyên chủ, nguyên chủ gọi điện thoại cho anh tư mình kể khổ, anh tư lái xe cả đêm lái xe đi tìm cô ấy, kết quả bởi vì mệt nhọc, lái xe xảy ra tai nạn xe cộ, người không còn.
Cha mẹ trong một đêm già đi rất nhiều, không bao lâu liền lần lượt chết bệnh, loại ngày lành dùng mạng người thân để đổi này ai mà muốn sống chứ.
Nhưng rõ ràng cô đã tránh đi cốt truyện, không nghĩ tới Tiêu Văn Thao còn đổi một loại tư thái dán lên, Thẩm Uyển Chi không biết cái này có phải gọi là cốt truyện không thể chống đối hay không nữa.
Nhưng loại người này làm sao cô có thể sẽ ở bên nhau với anh chứ, cho nên nghe thấy anh dùng lời uy hϊếp, vừa ghê tởm vừa nghẹn khuất.
Ở thời đại này, loại thân phận này của Tiêu Văn Thao nếu muốn chơi xấu thật sự là quá dễ dàng, huống chi vốn dĩ anh đã không phải thứ tốt.
Bất quá Thẩm Uyển Chi cũng không thể biểu hiện sợ hãi ra ngoài, bạn càng sợ thì anh sẽ càng dễ xoa nắn bạn.
Tuy rằng từ xưa dân không đấu với quan, nhưng thắng ở chỗ thời đại này cũng không phải xã hội phong kiến.
Cho dù anh có tính chơi xấu cũng không có khả năng làm một cách quang minh chính đại, hơn nữa tốt xấu gì cha vẫn là bí thư chi bộ trong thôn.
Thẩm Uyển Chi ổn định tâm thần, hừ lạnh một tiếng nói: “Đi báo cáo? Được đó, bây giờ lập tức đi đi, tôi thật muốn xem Hội Cách Ủy có phải do nhà họ Tiêu anh quyết định hay không, từ xưa hôn nhân đại sự là lệnh của cha mẹ lời người mai mối, nếu cha mẹ tôi không mở miệng đồng ý, vậy thì chuyện này không tính toán gì hết, bất luận là kẻ nào nói cũng không tính, nếu như anh nói vậy thì chỉ cần là họ Thẩm, người ta nói gì cũng tính hết, vậy hơn nửa người thôn này đều họ Thẩm, có phải tuỳ tiện nói ra một nhà là có thể gả người ta ra ngoài hay không?”
Muốn đánh tráo khái niệm với cô, để xem bọn họ có nhận hay không.
Nếu là đặt ở đời sau, cả nhà vây quanh Tiêu Văn Thao đánh một trận cũng không quá đáng, nhưng do thời đại bất đồng, đánh người càng khó ra tay được.
Nhưng Thẩm Uyển Chi cũng không phải ăn chay, câu lạc bộ trước kia cô tham gia ở đại học chính là câu lạc bộ biện luận.
Muốn dùng ngôn ngữ uy hϊếp cô đi vào khuôn khổ, đó là không có khả năng.
Lúc này Thẩm Kiến Quốc nghe âm thanh của con gái, cũng ổn định tinh thần nói: “Đúng vậy, chúng ta lập tức đi liền, tôi muốn xem khi nào mà cường ép cưới con gái người ta có thể càn rỡ còn như vậy, tuy nhà họ Tiêu mấy người lợi hại, nhưng đại biểu được cho pháp luật và quốc gia.” Không hổ là bí thư chi bộ của thôn, một lời này đã đem vấn đề nâng cao lên một bậc.
Tiêu Văn Thao không nghĩ tới cả nhà người nhà quê một chút cũng không sợ, lời đặt ở đây, tuy rằng anh là chủ nhiệm Hội Cách Ủy trong xưởng, cha còn là xưởng trưởng, nhưng loại tình huống này một khi nháo lên thì thật đúng là không chiếm được chỗ lợi.