“Em gái, không phải em nói giữa trưa muốn ra sau núi hái nấm sao?”
Thẩm Uyển Chi vừa mới từ nhà chính đi ra liền thấy anh tư Thẩm Ngọc Cảnh đi cắt cỏ heo về, anh ném cỏ heo trên lưng sang cạnh chuồng heo, một tay tháo mũ rơm trên đỉnh đầu xuống, một tay kéo áσ ɭóŧ lên lau mồ hôi trên mặt, quay về phía trong phòng hô lên.
“Anh tư, anh muốn đi chung với em sao?” Thẩm Uyển Chi vừa nói chuyện vừa nhón chân chuẩn bị lấy giỏ tre treo ở trên vách tường.
Nông thôn ở phương nam vào thập niên 70 cơ bản vẫn dùng bùn đất trộn với cây kê để dựng vách tường, người trong nhà thì nhiều, phòng thì thiếu, vì để tiết kiệm không gian, đinh trên vách tường dưới mái hiên được đóng thành móc treo đồ treo rất nhiều sọt tre.
Tất cả mọi thứ có thể treo được đều sẽ treo hết lên vách tường, không thể treo thì căng dây thừng để treo.
Vóc dáng năm anh chị em một nhà Thẩm Uyển Chi ở trong thôn, bao gồm cả cha mẹ đều cao lớn, chỉ có Thẩm Uyển Chi khó khăn lắm mới qua 1m60, so với người ở phương Nam thì không thấp, nhưng ở trong nhà không tính là cao.
Cha Thẩm Kiến Quốc sợ đinh treo sọt tre đặt quá thấp dễ cào trúng người nhà, nên đều đóng đinh khá cao, bọn họ với tay một chút là có thể với tới, chỉ khổ Thẩm Uyển Chi.
Mỗi lần cô đều phải nhón chân mới có thể với được.
Thẩm Ngọc Cảnh buông cỏ heo bước lại gần, đứng ở phía sau em gái, duỗi tay tháo giỏ tre xuống.
“Em gái, em nói xem, chúng ta đều ăn cùng một loại cơm, sao mà chiều cao của em lại dừng lại hồi cấp hai vậy?”
Thẩm Ngọc Cảnh và Thẩm Uyển Chi là anh em sinh đôi, hai người từ lúc trong bụng mẹ đã dính cùng với nhau, anh sinh ra sớm hơn em gái mười mấy phút, phụ trách làm anh trai.
Thẩm Uyển Chi quay đầu lại, phát hiện mình nhìn thẳng chỉ có thể nhìn tới ngực anh tư, ngẩng đầu thì nhìn tới một hàm răng trắng đang nhe ra.
Cũng là 18 tuổi mà anh tư đã cao hơn cô một khoảng lớn.
Thiếu niên mặt mày tuấn lãng, áσ ɭóŧ đơn giản trên người không che được cơ bắp cường tráng trên cánh tay, thoạt nhìn trông anh so với 18 tuổi trong tưởng tượng còn cường tráng hơn.
“Mẹ… anh tư chê con lùn.” Thẩm Uyển Chi nhe răng chuột về phía anh tư, khóe mắt nhìn thấy mẹ Chúc Xuân Nhu từ phòng bếp đi ra, liền duỗi tay cướp giỏ tre trong tay anh tư rồi chạy về phía mẹ ở bên kia, vừa chạy vừa cáo trạng.
Chúc Xuân Nhu bưng ớt cay đỏ vừa mới băm, chuẩn bị đem lên nhà chính, nghe thấy con gái nhỏ cáo trạng, trừng mắt liếc nhìn con trai một cái: “Làm anh mà không biết nhường em gái? Đã lớn như vậy sao còn thích chọc em vậy hả?”
Thẩm Ngọc Cảnh nhìn em gái trốn sau lưng mẹ làm mặt quỷ với mình, ra dấu bắn một cái búng vào trán từ xa.
Thẩm Uyển Chi lại nói: “Mẹ, anh tư lại doạ đánh con.”
Thẩm Ngọc Cảnh: “…”
Chúc Xuân Nhu giơ tay lên làm bộ muốn đánh con trai, Thẩm Ngọc Cảnh vừa liên tục lui về phía sau vài bước, vừa xin tha: “Mẹ, con sai rồi, Em gái, chúng ta mau đi hái nấm đi, đi trễ sẽ bị Triệu Nhị Oa ở cách vách hái sạch đó.”
Thẩm Uyển Chi nghe tới nấm, lúc này mới nói với mẹ: “Mẹ, con với anh tư đi ra sau núi hái nấm, buổi tối bọn con ăn canh nấm nấu trứng gà được không?”
Chúc Xuân Nhu nhìn hai đứa con, tức giận nói: “Hái về rồi hẵng nói, con nghĩ nấm đều chờ các con à?”
Hiện tại là tháng tám, cũng là thời điểm trời nóng nhất, việc trong đất thiếu, thôn Đại Yển là thôn lớn, cửa thôn có một con sông lớn, lưng dựa vào hai ngọn núi lớn.
Điều kiện hiện tại của mỗi nhà tuy rằng tốt hơn rất nhiều so với năm mất mùa, nhưng cũng là dùng lao động lấy công điểm đổi lương thực.
Con cái trong nhà sinh ra ngày càng nhiều, lao động tráng niên thiếu, sinh hoạt cũng thắt lưng buộc bụng.
Công việc vào mùa hè này không nhiều lắm, lại vừa lúc bọn nhỏ nghỉ hè, sau một trận mưa, nấm trong núi mọc nhiều lên.
Mà phía Tây Nam thôn Đại Yển, bốn mùa rõ rệt, các loại nấm trong rừng không ít, nhưng người trong thôn cũng không ít, có thể hái được hay không không chỉ có dựa vào vận khí mà còn phải xem ai chạy nhanh hơn ai nữa.
Trong núi vào thời tiết này, thơm nhất chính là nấm mối, dân bản xứ gọi là đậu khuẩn, ở niên đại thiếu thịt thiếu dầu này, dù khuẩn thơm nộn như tơ lụa, bên trong côn khuẩn thanh thúy mang theo mềm mại, thì thổ sản vùng núi ngược lại trở thành đồ tốt cải thiện hương vị sinh hoạt nghèo khổ.
Nhưng mà nấm này xào sẽ co lại, một ngày hái không đủ một nhà mấy miệng ăn, nếu nấu thành canh, vậy còn có thể làm một nồi to, lại chiên thêm hai quả trứng gà chấm thêm chút dầu, mùi hương lan tràn, quả thực thơm rụng lông mày.
Thẩm Uyển Chi lại không cho là đúng: “Mẹ, mẹ chờ xem, vận khí của con rất tốt, hôm nay con chắc canh hái thật nhiều nấm về, mẹ lo chuẩn bị trứng gà đi.” Trứng gà vào thời buổi này cũng là vật hiếm lạ, dù là hai quả trứng gà cũng phải tính toán kỹ mới dám ăn.
Cô nói xong liền kêu Thẩm Ngọc Cảnh: “Anh tư, mình đi thôi.”
Chúc Xuân Nhu nhìn bộ dáng hưng phấn của con gái, không biết chuyện gì đã xảy ra, con gái hồi một năm trước bị bệnh sốt cao một trận, may mắn không sốt đến cháy hỏng, ngược lại còn sau khi khỏe tính tình đột nhiên hoạt bát hẳn, chỉ là trận sốt kéo dài kia, một tháng trước không biết chồng mình tìm bác sĩ ở đâu, uống thuốc mấy lần, gần nửa tháng, thân thể đã khoẻ lại.
Cả người nhìn tươi sáng không ít.
Tính tình ngày càng khiến người khác yêu thích, trước kia trừ lúc đi học, làm gì biết đội nắng to đi hái nấm như vậy?
Ở nhà cũng không thích nói chuyện bao nhiêu, không có việc gì thì thà tình nguyện soi gương thắt bím tóc cũng không nhiều lời với người trong nhà vài câu.
Chắc là do đã trưởng thành, năm nay cũng tốt nghiệp cao trung¹, con gái lớn rồi hoạt bát chút cũng tốt, tính tình lầm lì đi ra ngoài bị người ta khi dễ cũng không biết lên tiếng.
(¹cao trung: cấp ba)
Chúc Xuân Nhu nhìn con gái 18 tuổi như đoá hoa yêu kiều, lớn lên giống như là tiên nữ được miêu tả trong sách, không phải bà khoe khoang, làng trên xóm dưới này cũng chưa thấy qua cô gái nào đẹp như Uyển Nhi nhà bà, đôi mắt vừa to vừa sáng, thân thể khoẻ mạnh, làn da trắng trẻo lộ hồng, một đầu tóc đen nhánh dày mượt cột thành bím tóc, con gái nhà ai mà không hâm mộ? Dù là thanh niên trí thức từ thành phố lớn xuống cũng chưa xinh đẹp bằng Uyển Nhi nhà bà.
Cô gái tốt như vậy sao lại sinh ra ở nông thôn chứ? Chúc Xuân Nhu nhịn không được thở dài, thấy thế nào cũng giống hưởng phúc mà.
Đều nói hoàng đế thương trưởng tử, bá tánh thương con út, Chúc Xuân Nhu đối với mỗi đứa con đều tốt, nhưng ba đứa con gái trước đều gả chồng, lão tứ là con trai, em út là con gái, tất nhiên càng cưng con gái út một chút.
Không nói cái khác, trong lòng chắc canh là phải lo nhiều hơn một chút.
Nhìn hai đứa nhỏ sắp ra tới ngoài sân, lại gọi con trai lại: “Con mang Uyển Nhi theo đừng đi sâu trong núi, trên đường theo sát em gái.”
Không nói trong núi sâu có lợn rừng, địa hình cũng phức tạp, năm kia trong thôn mới xảy ra chuyện thanh niên trí thức đi theo lên sườn núi khai hoang, nhưng không cẩn thận lạc đường, bị người ta đánh gần chết.
Chúc Xuân Nhu sợ nhất chuyện như vậy, phái nữ trời sinh sức lực đã yếu, nói kiểu gì cũng là yếu thế, điều kiện tuy rằng không được tốt lắm, người làm mẹ như bà đương nhiên phải tận lực bảo vệ con cái của mình.
Mỗi khi bọn nhỏ ra cửa đều nhịn không được dặn dò nhiều mấy câu.
Thẩm Ngọc Cảnh quay đầu lại cười nói với mẹ: “Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, con chắc coi chừng kỹ em gái.”
“Uyển Nhi, theo sát anh tư con, đừng có chạy lung tung đó.”
Thẩm Uyển Chi cũng nói: “Mẹ, con biết rồi.”
Thanh âm con gái vừa ngọt vừa giòn từ bên ngoài rào trúc truyền tới, xách theo giỏ tre chạy thật xa, Chúc Xuân Nhu chỉ nhìn được cái bóng, nhìn lại lần nữa, thấy lão tứ đi theo sát con gái, mới xoay người vào nhà chính chuẩn bị đem chén ớt vừa mới băm xong bê ra.
Thẩm Uyển Chi chạy ra cửa thả chậm bước chân, đi ở rìa bờ ruộng, hơi nóng bốc lên giống như trong l*иg hấp, nóng đến khó chịu.
Thẩm Ngọc Cảnh thấy em gái muốn tháo mũ rơm che nắng xuống quạt gió, duỗi tay đè lại đỉnh đầu cô: “Đừng tháo mũ, trời nắng lắm, đừng để bị phơi cháy.”
Nói rồi bắt đầu lấy lá khoai sọ hái ở bên đường lúc ra khỏi cửa quạt gió cho em gái.
Thẩm Uyển Chi cảm giác được một trận gió lạnh, quay đầu lại vừa lúc nhìn thấy anh tư đang quạt cho mình: “Anh tư, lá khoai sọ này của anh không phải là hái của nhà thím hai Thẩm đó chứ?” Cả con đường này hình như chỉ có mỗi đất nhà thím hai Thẩm trồng khoai sọ.
“Ái chà, Em gái của chúng ta đúng là thông minh, cái này cũng nhìn ra được?” Hai người đi qua bờ ruộng, đi lên đường đất hơi nhiều ổ gà một chút, Thẩm Ngọc Cảnh vừa tiến lên một bước đi song song với em gái, một tay vừa phe phẩy lá khoai sọ, quạt cho em gái, cũng quạt cho mình mát một chút.
“Nếu để thím hai Thẩm biết thì lại phải nghe mắng đó.” Thẩm Uyển Chi nghe nói lá khoai sọ không thể hái, hái rồi khoai sọ dễ bị hư, cũng không biết thật hay giả.
Nhưng mà con người thím hai Thẩm kia, bạn có hái hay không hái, bà ta muốn mắng người thì đều có thể tìm được cớ.
Thẩm Ngọc Cảnh hừ một tiếng: “Ai sợ bà ta, hôm trước cháu của nhà bà ta đi bắt sâu dọa em, anh còn chưa tìm anh tính sổ đâu đó.”
“Anh tư, anh đừng quạt cho em, anh lấy cái này mà che đầu, anh cũng đừng để bị cháy nắng.” Thẩm Uyển Chi dừng lại bước chân, lấy lá khoai sọ qua che trên đầu anh tư nhà mình.
Người ta thường nói mặt trời tháng tám đốt da không đốt tim, cũng có thể đốt cháy một lớp da của bạn.
Thẩm Ngọc Cảnh lại đè lá cây lại: “Anh là đàn ông, không sợ đen.”
“Bị cháy nắng rất đau, cái này không liên quan gì tới nam hay nữ.” Thẩm Uyển Chi không cho anh bỏ xuống.
Thật đúng là niên đại nghèo khổ, có mỗi cái mũ rơm che nắng trốn mưa cũng không đủ che hết đầu, trong nhà tổng cộng chỉ có ba cái, cha đi sửa đập chứa nước, tùy tình hình mà mang theo mũ, còn một cái mũ là của mẹ, đợi một hồi mẹ phải đi đưa đồ cho đập chứa nước bên kia, cũng phải giữ lại thêm một cái.
Thẩm Ngọc Cảnh mang theo nó cho Thẩm Uyển Chi, trước kia Thẩm Uyển Chi còn đang đi học không dùng được, trong nhà cũng không chuẩn bị thêm cái nào.
Thời điểm cuộc sống cái gì cũng phải cân đo đong đếm, làm gì có gì gọi là dư thừa.
Thẩm Ngọc Cảnh thấy em gái kiên trì, không bỏ xuống được, đừng nói là chỉ dùng lá cây làm mũ che, thật ra thì đúng là cũng mát mẻ không ít.
“Em gái, em thật sự trưởng thành rồi.”
“Anh tư, anh có ý gì?”
Thẩm Ngọc Cảnh cười hắc hắc, lộ ra một hàm răng trắng: “Là khen em đó, Uyển Nhi nhà anh thật tốt.” Trưởng thành hiểu chuyện, anh nhớ rõ trước kia em gái căn bản đều không thích phản ứng bọn họ, cả ngày đều ghét bỏ trong nhà cái này không tốt, cái kia không tốt.
Nói ích kỷ cũng không quá, trong lòng lúc nào cũng có suy nghĩ, mình muốn vào thành phố, phải làm con gái thành phố.
Những lời này anh cũng là ngẫu nhiên nghe em gái nói với bạn học của mình, anh sợ ba mẹ nghe xong sẽ buồn, nên vẫn luôn không nói ra.
Không nghĩ tới em gái lớn lên lại thay đổi tốt hơn rồi, vừa hoạt bát vừa đáng yêu, còn biết đau lòng bọn họ.
Thẩm Uyển Chi cười cười dương dương tự đắc nói: “Đương nhiên em là em gái của anh, anh nên lén lút vui mừng đi.”
Thẩm Ngọc Cảnh cũng phối hợp, vội gật đầu không ngừng: “Phải phải phải, Uyển Nhi nhà anh vừa xinh đẹp vừa có kiến thức, còn có một tay nấu ăn ngon, người trong thôn đều hâm mộ anh đây đó.”
“Nhưng mà em gái, em đúng là có thiên phú nha, cũng không thấy em học gì sao liền biết nấu cơm vậy.” Lời này là Thẩm Ngọc Cảnh lầm bầm lầu bầu, không có nghĩ nhiều, chỉ coi như Uyển Nhi nhà anh thông minh có thiên phú, làm gì cũng lợi hại.