Xuyên sách đến kho chứa củi ở thập niên bảy mươi, cả người Trình Chiêu Đệ đầy vết roi, lại còn đã tắt thở. Khi mở mắt ra lần nữa, linh hồn trong thân xác ấy đã trở thành Trình Vân Lê, bà chủ tiệm cầm …
Xuyên sách đến kho chứa củi ở thập niên bảy mươi, cả người Trình Chiêu Đệ đầy vết roi, lại còn đã tắt thở.
Khi mở mắt ra lần nữa, linh hồn trong thân xác ấy đã trở thành Trình Vân Lê, bà chủ tiệm cầm đồ của thế kỷ hai mươi mốt.
Thức tỉnh cùng cô còn có "tiệm Cầm đồ Cổ Kim" kia.
Nguyên chủ để lại ký ức trước lúc hấp hối, những vết sẹo chi chít khắp người cùng với cái danh "con hoang". Ngay sau đó, giọng nói giao dịch lạnh như băng của hệ thống liền vang lên:
[Cầm cố ký ức đau khổ, đổi lấy thuốc mỡ kháng viêm.]
[Cầm cố chứng nghiện cà phê, đổi lấy một chiếc trâm cài tóc để mở khóa.]
Nghiệp vụ này... cô quen!
Trốn khỏi nhà họ Trình ăn thịt người, cô ẩn mình vào thị trấn.
Bề ngoài, cô là đứa trẻ mồ côi tên Trình Chiêu Đệ, nhưng bên trong đã là chủ nhân của tiệm cầm đồ Số Bảy.
Mọi người cầm cố tình thân, vận may, ký ức để đổi lấy tem phiếu lương thực và sự che chở, còn cô thì thu lấy tương lai thằng con trai của mẹ nuôi, ý nghĩ độc ác của anh cả, dùng những thứ đó làm con bài để sinh tồn.
Cho đến khi bí ẩn về thân thế dần bị tiết lộ, người anh trai song sinh mang theo thái độ thù địch tiếp cận cô, khế ước mà cha cô để lại cũng xuất hiện trở lại...
Trình Vân Lê mới phát hiện bản thân mình mới là vật thế chấp quan trọng nhất trong cuộc giao dịch xuyên không gian và thời gian này.
Khi tình yêu thuần khiết đến, hệ thống lại cảnh báo: [Chấp nhận đồng nghĩa với việc anh ấy sẽ cầm cố "cái tôi" của mình.]
Quy tắc tối thượng của tiệm cầm đồ lạnh lùng vô tình, chỉ có thể cầm, không thể chuộc ra.
Trình Vân Lê vuốt ve cán cân giao dịch.
Nếu quy tắc sinh ra đã không công bằng... vậy cô sẽ tự tay viết lại tất cả.
Từ đứa con gái bị ruồng bỏ trong kho chứa củi đến chủ nhân của cán cân nắm giữ giá trị vạn vật.
Đây là một cuộc giao dịch nguy hiểm nhất về được mất và thức tỉnh.