Mạnh Mỹ Lan là bác gái cực phẩm nổi tiếng ở ngõ nhỏ Quế Hoa. Tính tình nóng nảy như lửa, bà và bác gái Tiêu ở cùng khu đại viện là cặp kỳ phùng địch thủ, thề không đội trời chung. Hai người lâu lâu lạ …
Mạnh Mỹ Lan là bác gái cực phẩm nổi tiếng ở ngõ nhỏ Quế Hoa.
Tính tình nóng nảy như lửa, bà và bác gái Tiêu ở cùng khu đại viện là cặp kỳ phùng địch thủ, thề không đội trời chung.
Hai người lâu lâu lại cãi nhau một trận, khiến người trong đại viện gọi đùa họ là “Mạnh không rời Tiêu”.
Vì vậy, khi nghe con gái mình nói muốn kết hôn với con trai của bác gái Tiêu, Mạnh Mỹ Lan lập tức ngất xỉu vì quá tức giận.
Đối với mối tình của hai người trẻ tuổi, những người trong khu đại viện đều trực tiếp nghiêng về một phía:
“Tôi thấy chuyện cưới xin này chắc chắn không thể thành công. Hai nhà vốn như nước với lửa, sao mà có thể làm thông gia với nhau được?”
“Ha ha, xem ra khu đại viện chúng ta sắp có vở kịch dùng gậy chia rẽ uyên ương rồi đây!”
Hai người trẻ nghe lời bàn tán xôn xao trong đại viện, hai người nhìn nhau, ánh mắt đầy căng thẳng và lo lắng.
Nhưng điều khiến tất cả bất ngờ chính là Mạnh Mỹ Lan lại đồng ý chuyện cưới hỏi giữa con gái mình và con trai bác gái Tiêu.
Bác gái Tiêu sửng sốt: “Mạnh Mỹ Lan, bà đang âm mưu chuyện gì đó đúng không?”
Mạnh Mỹ Lan trừng mắt: “Bà hiểu cái con khỉ gì! Sao tôi có thể làm hại con gái của mình? Còn bà thì khác, nếu sau này con gái tôi gả vào nhà bà mà bà dám đối xử không tốt với nó thì bà coi chừng tôi đó!”
Bác gái Tiêu: “…”
Với tính cách đanh đá của Mạnh Mỹ Lan, dù cho bác gái Tiêu mượn mười lá gan, bà ấy cũng không dám ngược đãi con gái của Mạnh Mỹ Lan!
[Kỳ lạ thật, sao cốt truyện lại rẽ hướng thế này? Lẽ ra Mạnh Mỹ Lan phải ra sức phản đối mối quan hệ của con gái bà ấy với con trai bác gái Tiêu mới đúng chứ?]
[Tôi cũng xem đến ngơ ngác luôn rồi, tôi còn nhớ rõ con gái của bà ấy bởi vì quá đau lòng nên lựa chọn làm thanh niên trí thức đi xuống nông thôn, rồi mắc bệnh qua đời ở nông thôn!]
Thấy những bình luận khó hiểu, Mạnh Mỹ Lan hừ lạnh một tiếng ở trong lòng.
Bà là mẹ ruột, chứ không phải mẹ kế độc ác!
Nếu đã biết trước tương lai, sao bà có thể khoanh tay đứng nhìn con gái mình chết bệnh nơi đất khách quê người chứ?
-
Sau khi Tiền Tĩnh Hân phát hiện mình trọng sinh trở về những năm 70 thì mừng như điên.
Cô ta nhớ rất rõ sau này con trai bác gái Tiêu sẽ trở thành nhà giàu số một, thậm chí còn vì đứa con gái chết sớm của Mạnh Mỹ lan mà suốt đời không cưới vợ.
Vì vậy, để thay thế vị trí ánh trăng sáng trong lòng đại lão, Tiền Tĩnh Hân cố tình tiết lộ chuyện tình bí mật của họ trước mặt Mạnh Mỹ Lan, muốn mượn tay bà để chia rẽ hai người họ.
Sau đó, cô ta vẫn luôn ngóng trông chờ nghe được tin tức con gái của Mạnh Mỹ Lan xuống nông thôn, như vậy cô ta mới có cơ hội tiếp cận đến gần đại lão.
Nhưng cuối cùng cô ta lại nghe thấy được “Tin dữ”. Nhà họ Mạnh và nhà họ Tiêu cưới hỏi rình rang, vui vẻ kết thông gia.
Tiền Tĩnh Hân phát điên: Giấc mộng làm vợ nhà giàu của tôi, sao lại tan nát như thế này chứ?
-
Mạnh Mỹ Lan, che giấu công lao và danh tiếng, dựa vào bình luận tiết lộ cốt truyện không chỉ xoay chuyển vận mệnh pháo hôi của cả nhà, còn bước lên con đường huy hoàng là “Khắc tinh của tội phạm”.
Ngay khi bọn buôn người vừa ló đầu vào đầu ngõ, Mạnh Mỹ Lan lập tức nhìn thấy bình luận:
[Cứu mạng!! Tôi thấy bọn chúng đã bắt hơn mười đứa trẻ, mà còn chưa có dấu hiệu dừng lại!]
[Lũ buôn người vô nhân tính này, đúng là có chết ngàn lần cũng không đền hết tội!]
Mạnh Mỹ Lan giật mình: Cái gì?! Lũ buôn người dám mò tới ngõ Quế Hoa để gây chuyện?
Mạnh Mỹ Lan lập tức nổi giận, kéo theo các bác gái và mấy cô vợ trẻ trong ngõ, trực tiếp đánh bọn buôn người đến mức kêu cha gọi mẹ, quỳ xuống đất xin tha.
Người dân quanh ngõ nhỏ hay tin bọn buôn người bị sa lưới ở ngõ Quế Hoa, đều cười nói lũ buôn người này là đang nhổ răng trong miệng hổ, tự tìm đường chết!
Sau khi đang đi dạo qua nhà máy thép, Mạnh Mỹ Lan tình cờ liếc nhìn rồi lại nhìn thấy bình luận:
[Đồ khốn nạn! Vậy mà có tên súc sinh đang cố ý phóng hỏa trong nhà máy thép]
[Da đầu tôi đã tê rần rồi! Nếu ngọn lửa lan rộng, với tình hình sản xuất phức tạp của nhà máy thép, không biết sẽ có bao nhiêu người chết nữa.]
Sắc mặt Mạnh Mỹ Lan tái mét, lập tức túm lấy chồng mình là Trưởng khoa của khoa bảo vệ, rồi xoay người chạy thẳng vào trong nhà máy!
…
Từ đó về sau, cả thành phố Kinh đều biết ở ngõ Quế Hoa có một bác gái Mạnh có đôi mắt “Hỏa nhãn kim tinh*”.
(*Dùng để chỉ người có con mắt tinh tường, nhìn thấu sự thật, có thể phân biệt đúng sai, thật giả, phát hiện điều bất thường mà người khác không thấy được.)
Chỉ cần bị bà liếc qua một cái, dù là bọn buôn người, kẻ phóng hỏa, gián điệp ẩn nấp nhiều năm, bọn buôn lậu đồ cổ hay trộm cướp quy mô lớn. Tất cả đều không thể che giấu!
Phóng viên báo chí tranh nhau phỏng vấn Mạnh Mỹ Lan, ai cũng muốn biết sao một bác gái bình thường như bà lại phá được nhiều vụ án khó như vậy.
Mạnh Mỹ Lan chớp mắt vài cái, không biết nên giải thích thế nào cho hợp lý.
Một phóng viên bỗng hô lên đầy kích động: “Tôi hiểu rồi! Ý bác là đôi mắt của bác có sức quan sát nhạy hơn người bình thường đúng không?”
Bình luận sôi nổi khen ngợi:
[Không hổ danh là bác gái ánh sáng mặt trời, cho dù ở năm 70 thì sức chiến đấu và quan sát của bác vẫn rất mạnh mẽ!]
[Tiếc thật, nếu Mạnh Mỹ Lan chấp nhận lời mời của Sở Cảnh sát, chắc chắn bà sẽ trở thành người mẹ mạnh nhất thành phố Kinh, với danh hiệu là Thám tử số một của thành phố Kinh.]
Mạnh Mỹ Lan: …
Thám tử gì chứ! Bác gái tôi phá án toàn nhờ bình luận tiết lộ cốt truyện của các người đó!
Một câu tóm tắt: Bác gái nghe lời khuyên, vận may không bao giờ quá tệ.
Lập ý: Gia hòa thì vạn sự hưng*.
(*Gia đình hòa thuận thì mọi việc đều suôn sẻ, thịnh vượng.)
Bình luận chỉ mang tính chất làm nhiệm vụ