Cuối cùng hết cách, chỉ đành lại đem con bài tẩy của mình là Phan Vân ra, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thẩm Oánh Oánh, nếu để mẹ biết mày đối xử với tao như thế này, mày chết chắc! Mẹ nhất định sẽ đánh chết mày! Mau đặt bình nước nóng xuống, đặt xuống rồi thì tao sẽ không nói chuyện này cho mẹ biết.”
“Không được, em sợ anh đánh em.” Thẩm Oánh Oánh cầm bình nước nóng không buông: “Với lại anh ba à, chuyện này cũng không hoàn toàn là lỗi của em, là anh muốn uống nước em mới rót, nếu anh siêng chút thì đã chẳng bị bỏng rồi.”
Vẻ mặt vô tội, như thể người bị ấm ức là cô vậy.
Thẩm Gia Tài suýt nữa tức phát khóc.
Gã chưa từng thấy ai vô liêm sỉ như thế, rõ ràng người bị thương là gã, cô ấm ức cái nỗi gì???
“Giữa trời nóng thế này, ai đi uống nước sôi chứ! Thẩm Oánh Oánh, đầu óc mày có vấn đề à!”
Gã cũng lười dây dưa với Thẩm Oánh Oánh nữa, chống nạnh chỉ vào cô: “Bớt nói nhảm, mau đặt bình nước nóng xuống, tao chỉ tát mày một cái, chuyện này coi như cho qua!”
Thẩm Oánh Oánh dứt khoát đáp: “Thế thì không được!”
Thẩm Gia Tài nghiến răng ken két, thầm nhủ mới có một thời gian không gặp, con nhóc này sao lại trở nên không nghe lời thế?
Nếu là trước đây, gã nói vậy, cô nhất định ngoan ngoãn đưa mặt qua.
Đúng là đáng dạy dỗ.
Nếu là lúc bình thường, gã nhất định phải đánh cho cô khóc gọi mẹ.
Nhưng nghĩ đến mục đích đến hôm nay, gã âm thầm nghiến răng, quyết định tạm thời không truy cứu chuyện này của cô.
Hít sâu một hơi, gã dịu giọng: “Thôi bỏ đi, ai bảo mày là em gái tao, lần này tha cho mày đấy.”
“Vốn lần này lên đây cũng không phải để gây rắc rối cho mày, bọn tao đã nhận được bức thư mày viết rồi.”
“Mẹ sợ mày làm chuyện dại dột nên mới vội vã bảo tao lên đây, may mà mày chưa làm chuyện dại dột!”
“Dạo này bọn lừa đảo nhiều, người đó chính là đồ lừa đảo, căn bản không thể là giám đốc nhà máy, giám đốc nhà máy thật thì đàn bà kiểu gì mà chưa từng thấy?”
“Sao có thể coi trọng một cô gái nông thôn như mày, nếu mày chạy theo hắn, cái cây rụng tiền là thằng con địa chủ này sẽ không giữ nổi! Đến lúc đó mày khóc cũng không kịp!”
Ban đầu Thẩm Oánh Oánh chưa phản ứng ra bức thư gã nói là chuyện gì.
Sau đó nhớ lại ký ức của nguyên chủ mới nghĩ ra trước khi bỏ trốn với người ta, nguyên chủ có viết một bức thư cho nhà mẹ đẻ.
Đại khái là cô ta đã tìm được người tốt hơn, muốn theo người đó đến thành phố S sống những ngày tốt đẹp.
Bảo họ giả vờ như không biết, một thời gian sau lại lên tìm cô ta.
Đến lúc đó nếu không thấy người thì đổ ngược cho Tạ Phương Trúc, nói một cô gái đang yên đang lành lại bị Tạ Phương Trúc làm cho mất tích, đòi bồi thường.
Với tính Tạ Phương Trúc, chắc chắn sẽ ngoan ngoãn đưa tiền, như vậy lại có thể kiếm thêm một món.
Ngoài ra còn nhắc đến 500 đồng lừa được từ tay Tạ Phương Trúc.
Nói rằng đến thành phố S rồi sẽ gửi khoản tiền này về cho Thẩm Gia Tài góp sính lễ.
Thẩm Oánh Oánh nghĩ, ngoài chuyện lên xem cô có chạy hay không, còn lại hẳn là Thẩm Gia Tài đến hỏi 500 đồng này.
Quả nhiên, ý nghĩ vừa dứt.
Thẩm Gia Tài liền nhắc đến 500 đồng này.
“Còn nữa, em gái, trong thư anh thấy mày nói mày đã lấy được 500 đồng của Tạ Phương Trúc rồi, nhiều tiền thế để trong tay mày không an toàn, lỡ làm mất thì lỗ to, anh ba cũng không cưới được vợ. Mày đưa cho anh đi, phần sính lễ còn lại anh tự đi mua, mày chỉ cần giúp anh kiếm một tấm phiếu mua TV nữa là được, như vậy cũng đỡ để mày phải lo.”
Trong lòng Thẩm Oánh Oánh nghĩ anh cưới được hay không thì liên quan gì đến tôi?
Nhưng ngoài mặt không bộc lộ, có hơi khó xử nói: “Nhưng tiền đã bị Tạ Phương Trúc lấy về rồi, anh muốn thì đi tìm anh ta đi.”