Chương 44: Tiêu chuẩn kép điển hình 2

Hôm nay chị dâu đến đón, nếu đại ca thật sự vui, vậy chẳng phải tự mình vả vào mặt mình à?

Nghĩ đến đây, hắn nghi ngờ nhìn Tạ Phương Trúc.

Chỉ thấy đôi mắt vừa rồi còn âm u của Tạ Phương Trúc, lúc này như ánh mặt trời xuyên mây, dạt dào tia sáng dịu dàng, nào còn chút dáng vẻ giận dữ trước mặt nữ công nhân chứ?

Nhìn là biết tâm trạng tốt muốn bay lên rồi.

… Xem ra là thật.

… Đại ca đúng là đủ mặt dày, tiêu chuẩn riêng thì một kiểu, áp cho người khác lại là kiểu khác.

Tuy vậy, câu vạch áo cho người xem lưng này hắn không dám nói ra, nói ra thế nào cũng bị đánh thành cục.

Nói chuyện vài câu, ba người đi về phía nhà tắm.

Tạ Phương Trúc và Hàn Uy vừa từ dưới hầm lên, người đầy bụi than, thế này không ăn cơm được, phải đi tắm đã.

Thẩm Oánh Oánh từ hôm qua xuyên không đến giờ vẫn chưa tắm, khắp người khó chịu vô cùng.

Nên lúc đến đón Tạ Phương Trúc, cô mang theo đồ thay, khi Tạ Phương Trúc tắm, cô cũng tiện vào nhà tắm nữ tắm qua.

Đợi Thẩm Oánh Oánh xách giỏ từ nhà tắm nữ đi ra, Tạ Phương Trúc đã tắm xong, đứng ngoài đợi cô.

Trên người hắn mặc kiểu phổ biến của thời ấy, áo sơ mi vải bông xanh đậm cũ kỹ, phối quần ống đứng rộng, mặc trên đàn ông khác thì bình thường.

Nhưng với chiều cao mét tám mấy, lại thêm dáng người “cởi ra có thịt, mặc vào gọn gàng” hoàn hảo, cả người như người mẫu.

Bộ đồ xấu xí kia mặc lên người Tạ Phương Trúc lập tức cao cấp hẳn, hút mắt vô cùng.

Thấy cô tới, hắn phả một vòng khói, búng tắt điếu thuốc trong tay.

Cụp mắt nhìn cô, thuận miệng hỏi: “Tắm xong rồi?”

“Ừm.” Thẩm Oánh Oánh gật đầu, chợt phát hiện trước ngực mình trống không.

Lúc này cô mới nhớ ra còn phải đi ăn với Tạ Phương Trúc, đội cái đầu tóc ướt sũng như vậy thật không có thẩm mỹ, bèn cuốn hai bím tóc lên sau gáy.

Cô giơ tay gỡ bím đã cuốn, một bên thuận lợi buông xuống, còn bên kia không thuận lắm, mắc ở dây chun rồi.

Gỡ tóc ngược tay hơi khó, chưa bao lâu, gương mặt trắng nõn đã ửng đỏ vì sốt ruột.

Thấy cô vất vả như vậy, Tạ Phương Trúc vòng ra sau, đưa tay gỡ bím tóc bị mắc trong dây chun cho cô.

Ánh mắt không kiềm được rơi lên gáy trắng mảnh của cô, trên đó còn lờ mờ vết dấu.

Đôi mắt hắn tối lại, không kìm được nhớ đến chuyện hôm qua của hai người, nhớ đến xúc cảm khi cô ở dưới thân hắn.

Cảm giác đó…

Gương mặt tuấn tú bất giác nóng bừng, đến khi nhận ra mình đang nghĩ gì, hắn thầm chửi bản thân chẳng khác gì cầm thú.

Giữa ban ngày ban mặt, nghĩ cái chuyện bẩn thỉu gì thế?

Hắn vội tăng tốc động tác trong tay, gỡ bím tóc bị mắc trong dây chun cho cô: “Được rồi.”

Thẩm Oánh Oánh còn chẳng biết trong đầu hắn đang nghĩ mấy chuyện linh tinh, cong mắt cười với hắn: “Tạ Phương Trúc, cảm ơn anh!”

“Giữa anh với em mà còn khách sáo gì?” Tạ Phương Trúc nhíu mày, thuận tay xách luôn chiếc giỏ đựng đồ bẩn trong tay cô: “Đi, ăn cơm thôi.”

Thẩm Oánh Oánh vuốt lại bím tóc còn hơi ẩm, ngó về phía nhà tắm nam: “Không đợi Hàn Uy à?”

Tạ Phương Trúc cụp mí mắt, lúc hắn và Hàn Uy đi ra, Hàn Uy định cùng hắn đợi Thẩm Oánh Oánh rồi đi ăn.

Nhưng hắn thấy Hàn Uy chướng mắt, liền đuổi đi.

Có điều, chuyện nhỏ thế này không cần nói với Thẩm Oánh Oánh.

Bèn tỉnh bơ nói: “Cậu ta to xác, cũng nhanh đói, đi ăn trước rồi.”

“Ồ, vậy à.” Thẩm Oánh Oánh không nghi ngờ, theo kịp bước chân hắn, ánh mắt rơi lên chiếc giỏ hắn đang xách.

Thầm nghĩ người này cũng khá tự giác, ở thời đại này, chưa cần cô dạy mà đã biết chủ động xách giỏ giúp vợ.

Lại không nhịn được ngước mắt lên, tóc hắn vẫn còn hơi ướt, bị hắn vuốt ngược lên, chỉ có vài lọn rủ tự nhiên trên trán, góc nghiêng đường nét gọn gàng rõ ràng.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô, Tạ Phương Trúc quay đầu nhìn cô.

Thế là ngũ quan tuấn tú của hắn hoàn toàn in vào tầm mắt cô, tinh xảo mà không kém phần anh khí, đẹp đến không còn lời nào, hoàn toàn hợp gu thẩm mỹ của cô.

Cô thầm nhủ vừa có nhan sắc, vừa nam tính, không bừa bãi chuyện nam nữ, còn khá có nam đức, đúng là tấm chồng hoàn hảo!

Chỉ là hơi điên quá, định mệnh là kẻ phản diện sẽ vào tù ăn đạn.

Đáng tiếc.