Quả nhiên, ý nghĩ ấy vừa dứt, cô liền thấy Tạ Phương Trúc vốn đứng phía sau mình bỗng xuất hiện trong tầm mắt, dáng vẻ ung dung bước về phía hai người.
Ngay khoảnh khắc sau, nắm đấm của hắn vung ra.
“Bộp” một tiếng vang lớn, gã đàn ông thô kệch mắng Thẩm Oánh Oánh là con đĩ ngã phịch xuống đất như bao tải rách.
Gã hoàn toàn không ngờ Tạ Phương Trúc lại ra tay đột ngột, không hề phòng bị, coi như phải hứng trọn sức lực của hắn trong một cú.
Miệng tràn vị tanh ngọt, đau đến mức gã như cảm giác cả khuôn mặt đều nứt toác.
Dù sao cũng là đàn ông còn chút khí khái, gã theo bản năng muốn bò dậy phản kích, nhưng Tạ Phương Trúc căn bản không cho gã cơ hội phản kháng, khi gã còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì mặt đã bị Tạ Phương Trúc đạp dưới chân.
“Hừ.” Tạ Phương Trúc lạnh lùng cười, bẻ các ngón tay kêu rắc rắc, bàn chân còn ác ý xoay xoay trên mặt gã đàn ông như dí tắt đầu điếu thuốc: “Vừa nãy mồm miệng chẳng phải trơn tru lắm sao? Nói thêm câu nữa nghe thử?”
Gã thô kệch chỉ thấy tầm nhìn mờ đi, giãy giụa muốn bò dậy, nhưng chân của Tạ Phương Trúc như nặng ngàn cân, hoàn toàn không thoát ra nổi.
Chẳng mấy chốc, chút khí khái đàn ông cũng tan biến, gã khó nhọc cầu xin: “Anh… anh Tạ… tôi sai rồi… Ngài đại nhân đại lượng, tha cho tôi đi…”
“Hừ.” Tạ Phương Trúc khịt mũi cười: “Đúng là đồ không có gan, cặn bã.”
Hắn nhấc chân ra, đúng lúc gã tưởng đã thoát nạn, Tạ Phương Trúc hất cằm về phía Thẩm Oánh Oánh.
“Đi, đến xin lỗi vợ tao. Cô ấy tha cho mày, tao sẽ bỏ qua cho mày.”
Cú vừa rồi thực sự dọa gã sợ chết khϊếp, gã lăn lộn bò đến trước mặt Thẩm Oánh Oánh.
Lời xin lỗi của gã vô cùng long trọng, quỳ gối khuỵu xuống, hành đại lễ với Thẩm Oánh Oánh.
“Chị dâu! Xin lỗi, thật sự xin lỗi! Tôi đúng là đồ khốn nạn! Cái mồm rác rưởi của tôi nói toàn lời nhảm nhí, xin chị đừng để bụng, xin lỗi, xin lỗi!!”
Vừa nói, gã lại “bộp bộp bộp” dập đầu mấy cái vang dội.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu Thẩm Oánh Oánh nhận đại lễ như vậy, mắt không kìm được mở to kinh ngạc.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, trong lòng cô sướиɠ rơn.
Tuy trong lòng vui ngất, nhưng mặt lại không lộ chút nào, cô cụp mắt xuống, nhìn gã mà không nói gì.
Bị thái độ ấy của cô làm cho sợ, lo cô không chịu bỏ qua, gã lại “bép bép” tự tát mình mấy cái!
“Chị dâu! Xin chị tha mạng! Lần sau tôi không dám nữa! Nếu tôi còn dám, cứ để anh Tạ đánh chết tôi đi!”
Sắc mặt Thẩm Oánh Oánh lúc này mới dịu đi một chút, cô quay sang Tạ Phương Trúc nói: “Thôi bỏ đi.”
Nghe vậy, Tạ Phương Trúc thu ánh mắt lại, lia nhìn đám người vây xem trong nhà ăn một vòng: “Còn một đứa nữa đâu?”
Giọng điệu lạnh nhạt, nghe không ra chút gợn sóng, nhưng vẻ mặt lại nghiêm lạnh như sương, sự âm trầm trong đáy mắt càng lộ rõ, hoàn toàn không phải Tạ Phương Trúc hòa nhã thường ngày.
Nhà ăn hỗn loạn dần yên ắng, có người chợt nhớ ra.
Tuy Tạ Phương Trúc đối với người trong khu mỏ thì hòa nhã, nhiệt tình, đối với vợ lại càng như con tôm mềm bị rút mất xương sống.
Nhưng thực ra, Tạ Phương Trúc chẳng hề nhu nhược đến vậy, năng lực mạnh, đánh nhau giỏi, thủ đoạn miễn bàn, khí khái đàn ông căng đét (ghi chú: chỉ là trước mặt vợ thì không còn).
Ở khu mỏ hắn từng lập nên chuyện oanh liệt.
Đó là mấy năm trước, vợ của một công nhân mỏ bị tên lưu manh làng bên để ý, gã đó dẫn dân trong làng đến khu mỏ quấy rối, đòi cưỡng ép dẫn cô vợ trẻ đi.
Người chồng kêu trời kêu đất, nhưng dân làng ấy toàn kiểu mãnh phỉ, thô lỗ dã man không nói lý lẽ, chuyện đen họ cũng có thể dùng gậy gộc đánh thành trắng.
Bọn họ ngày nào cũng đến mỏ gây chuyện, dọa dẫm nếu không giao người thì cả khu mỏ đừng mong yên ổn.
Người chồng hoàn toàn bó tay, chỉ đành cầu cứu đội bảo vệ mỏ.
Trưởng khoa đội bảo vệ lúc đầu còn lấy lòng đặt mình vào người ta mà nói chuyện phải trái với tên ác bá làng bên.