Chương 16: Bạn "thân" tới

Gian phòng hiện giờ Thẩm Oánh Oánh đang ở chính là gian nhỏ Tạ Phương Trúc ở.

Nhà không lớn, đồ cũng không nhiều, chỉ có một cái giường và một cái tủ, nhưng sắp xếp đâu ra đấy, sạch sẽ tinh tươm.

Mở tủ ra xem, cái tủ to đùng mà chỉ có mấy bộ quần áo, vậy mà cũng gấp ngay ngắn thẳng thớm.

Điều này khiến cô không khỏi nhớ tới bộ quần áo mình mặc sau khi tỉnh dậy vừa rồi được gấp chỉnh tề đến thế nào, không khỏi hoài nghi liệu hắn có chút bệnh ưa sạch sẽ hay OCD gì đó không.

Dạo xong gian nhỏ của hắn, Thẩm Oánh Oánh đi ra cửa, sang gian lớn bên cạnh, đó là nơi nguyên chủ ở.

Cửa đã khoá, may mà lúc nguyên chủ bỏ trốn có mang theo chìa.

Thẩm Oánh Oánh sờ trong túi liền tìm thấy chìa.

Khác với căn phòng nhỏ sạch sẽ ngăn nắp của Tạ Phương Trúc, phòng của nguyên chủ rộng hơn nhiều, đồ đạc cũng nhét đầy ắp.

Thẩm Oánh Oánh không thích dọn dẹp, nguyên chủ cũng vậy.

Nhưng thời đại của Thẩm Oánh Oánh có robot hút bụi, hơn nữa cô còn có tiền, thuê cả dì giúp việc, cho nên trong nhà lúc nào cũng sạch bong.

Những thứ đó nguyên chủ đều không có, vì thế tình trạng căn phòng vô cùng tệ.

Không chỉ nhét kín mít, mà cả căn phòng còn bừa bộn rối tung rối mù.

Thẩm Oánh Oánh bước vào mà thấy chẳng có chỗ nào đặt chân.

Nhìn căn phòng như thế, phản ứng đầu tiên của cô là muốn quay ra, nhưng ánh mắt rơi lên chiếc gương treo trên bức tường bên trái, cô lại dừng bước, bước qua chướng ngại dưới chân để gỡ gương xuống.

Khi nhìn thấy người trong gương, cô không khỏi trừng to mắt.

Người trong gương có khuôn mặt trái xoan xinh xắn, làn da trắng như tuyết, dưới hàng mi dày là tròng mắt đen láy, môi không tô mà đỏ, là một đại mỹ nhân thực thụ.

Nhưng đó không phải điều khiến cô kinh ngạc, bởi nguyên chủ xinh đẹp thì ngay từ lúc đọc sách cô đã biết rồi, ở làng là hoa khôi làng, lấy chồng theo Tạ Phương Trúc lên mỏ lại càng là hoa khôi mỏ.

Điều khiến cô ngạc nhiên là người trong gương lại giống cô đến tám, chín phần, nếu làm lại mái tóc, gầy đi chút nữa thì có thể nói là y như đúc.

Lập tức, cô nghi ngờ con mắt của Tạ Phương Trúc.

Sáng nay cô vừa khóc vừa dỗ hắn, vậy mà hắn còn muốn đánh gãy chân cô, đối diện với khuôn mặt xinh đẹp thế này mà hắn nỡ ra tay được ư?

Ngắm nghía trong gương một hồi lâu, cô mới đặt gương xuống, chuẩn bị mang theo gương rời khỏi phòng, chợt nghe ngoài cửa vang lên giọng một người phụ nữ: “Oánh Oánh, cô có ở đó không?”

Thẩm Oánh Oánh nhìn ra cửa, thấy một thân hình thò vào, là cô gái chừng hai mươi tuổi.

Trông thấy cô ta, ký ức của nguyên chủ trong đầu Thẩm Oánh Oánh lập tức hiện lên.

Người này tên Ngô Hiểu Hà, là bạn thân duy nhất của nguyên chủ ở trong mỏ, lúc mọi người đều nói tốt cho Tạ Phương Trúc, chỉ có Ngô Hiểu Hà chịu mắng giúp, là chị em tốt danh xứng với thực.

Nhưng Thẩm Oánh Oánh đã đọc tiểu thuyết, biết Ngô Hiểu Hà vẫn luôn thích Tạ Phương Trúc, bề ngoài là bạn thân của nguyên chủ, nhưng sau lưng thì không phải, tâm nguyện lớn nhất là nguyên chủ và Tạ Phương Trúc ly hôn.

Nguyên chủ có thể quen biết người ngoại tỉnh tự xưng là “giám đốc nhà máy” cũng có dính dáng không nhỏ đến Ngô Hiểu Hà.

Ngô Hiểu Hà biết nguyên chủ rất muốn tìm một người vừa có tiền vừa có địa vị, còn cô ta thì muốn nguyên chủ nhường chỗ vợ của Tạ Phương Trúc.

Cho nên, dù biết kẻ tự xưng “giám đốc nhà máy” kia có thể là tên lừa đảo, cô ta vẫn tìm cách để nguyên chủ quen người đàn ông đó.

Lại thỉnh thoảng đứng bên cạnh vô tình nhắc vài câu.

Vốn dĩ đầu óc nguyên chủ đã không được lanh lợi, bạn thân nói thêm hai câu, lập tức tin như đinh đóng cọc.

Nếu không xảy ra chuyện bỏ trốn cùng “giám đốc nhà máy”, Thẩm Oánh Oánh sẽ không có ý kiến gì với cô ta, thậm chí còn có thể giúp một tay đào tường.

Dù sao cô cũng nóng lòng muốn có người sớm rước cái tên điên Tạ Phương Trúc này đi.

Nhưng Ngô Hiểu Hà lại cố ý xúi nguyên chủ quen tên ngoại tỉnh kia.

Hại kẻ gánh nồi là cô đây suýt nữa mất hai chân, khiến cô thật sự chẳng thể cho cô ta sắc mặt dễ chịu nào!

Nghĩ vậy, cô bước ra phía cửa.