Chương 14: Nguy hiểm quá

Tuy không muốn thừa nhận, nhưng quả thực hắn thích cảm giác này, cho dù là giả vờ đi nữa, chỉ cần cô có thể luôn dùng thái độ như vậy để giả vờ tiếp thì có sao đâu?

Nhưng không ngờ lời cô là thật.

Trong chốc lát, toàn bộ sự hiểu biết tự cho là đúng của hắn về Thẩm Oánh Oánh sụp đổ.

Thậm chí lại hoài nghi một lần nữa, chẳng lẽ sự cay nghiệt, hung hăng dữ tợn trước đó của cô thật ra chỉ để thu hút sự chú ý của hắn?

Tỉ mỉ hồi tưởng lại, từng có lúc tuy hắn chiều cô mọi bề, nhưng khi cô mắng chửi, nổi giận, hắn đều không hé răng.

Đối mặt với một người không khơi dậy nổi chút gợn sóng nào, đấm một quyền như đấm vào bông, hình như quả thực càng dễ tức hơn?

Hắn tự thuyết phục mình, giọng hơi khàn: “Xin lỗi, hôm nay dọa em rồi, cứ tưởng em bỏ trốn với người ta, anh rất tức giận.”

Nghe thế, Thẩm Oánh Oánh đang giả vờ nổi giận không nhịn được trợn mắt trong lòng.

Anh rất tức giận?

Anh cứ việc giả vờ đi.

Cô là người đã đọc sách, tâm trạng khi đó của Tạ Phương Trúc cô nhìn rõ mồn một.

Nói khoa trương chút, bảo là vui đến mức muốn nhảy ngay một điệu múa vặn mình tại chỗ cũng không quá.

Những lời “cà khịa” trong lòng Thẩm Oánh Oánh đã quét đầy màn hình, nhưng bề ngoài lại không có gì bất thường, trái lại còn nhíu mày, như thể nghe hắn nói vậy thì càng không vui.

“Nói đến chuyện này em càng tức! Người khác không tin em thì thôi, anh là người của em mà cũng không tin, em thật sự rất ấm ức rất đau lòng!”

Như thể bị chạm đến chỗ bi thương, vành mắt cô bất giác lại đỏ lên.

“Không chỉ thế, em khó khăn lắm mới lấy can đảm hôn anh, anh còn mắng em vô sỉ, giờ nghĩ lại tim em vẫn thấy khó chịu, thật ấm ức! Em gả cho anh là muốn được anh thương, chứ không phải để anh đối xử với em như vậy.”

Nghe lời đổ tội ngược này, Tạ Phương Trúc không khỏi hơi đau đầu, hắn còn không đủ “thương” cô sao?

Toàn khu mỏ, hắn không cho rằng có người đàn ông nào có thể “thương” vợ như hắn, trước mặt cô, hắn hận không thể thấp đến mức thành bụi đất.

Tuy là giả vờ, nhưng việc thì đều đã làm.

Bảo ấm ức, lẽ ra người ấm ức phải là hắn chứ?

Nhưng liếc qua dáng vẻ tủi thân của cô, lời đến miệng lại nuốt xuống.

Thậm chí còn vỗ lưng cô, nhẹ giọng dỗ: “Được rồi được rồi, đừng giận nữa, lúc đó anh cũng bị em dọa sợ.”

“Em không tin đâu!”

Thẩm Oánh Oánh mím môi, như càng tức hơn, hờn dỗi quay lưng về phía hắn.

“Em thấy anh chê em vô sỉ, chê em bẩn! Đã vậy thì em cũng không muốn sống với anh nữa. Em cũng nói với anh rồi đấy, nếu em trong sạch, vậy thì chúng ta ly hôn, câu này anh còn nhớ không?”

Thẩm Oánh Oánh đợi một lúc, không nghe thấy người phía sau trả lời, biết lần thăm dò này thất bại, cô vội quay người lại.

Quả nhiên, đập vào mắt là gương mặt phủ đầy u ám của Tạ Phương Trúc, trong đôi mắt nhạt màu mây đen cuồn cuộn, nhìn một cái là thấy rất nguy hiểm.

Tâm trạng vốn còn được tính là không tệ của Tạ Phương Trúc lập tức rơi xuống đáy, cô vòng vo lâu như vậy, là để nói ra chữ “ly hôn” sao?

Quả nhiên là giả vờ ư?

Mới giả vờ được bấy nhiêu đã không giả nổi nữa rồi?

Lông mày hắn nhíu chặt, nhìn chằm chằm vào mặt cô, giọng cũng trầm xuống: “Em đồng ý với anh cái gì?”

Thấy hắn sắp bùng nổ, tốc độ lật mặt của Thẩm Oánh Oánh cực nhanh, nước mắt nói chảy là chảy, lập tức trào khỏi hốc mắt, giơ nắm tay hậm hực nện lên ngực hắn, vành mắt đỏ hoe.

“Anh đúng là người chẳng biết lãng mạn gì cả, người ta đùa với anh một câu mà anh cũng coi là thật, nếu em thực sự muốn ly hôn với anh, sao em lại đồng ý mãi mãi ở bên cạnh anh chứ?”

Cánh tay trắng nõn mảnh mai quàng lên cổ hắn, mắt đẫm lệ, đầy vẻ ấm ức.

“… Người ta chỉ muốn anh dỗ dành một chút, không ngờ dỗ thì không có, lại thấy một bộ mặt thúi của anh, thật khiến người ta bực bội, anh chẳng hiểu em chút nào cả! Em nói cho anh biết, lần sau nếu em giận…”

Cô kéo tay hắn đặt lên mặt mình, mềm mại nói: “Anh phải ôm lấy em, nói với em: Vợ à, anh sai rồi, là lỗi của anh, sao anh lại chê em được chứ? Em chính là bảo bối tim gan của anh, anh yêu em còn không kịp nữa là…”

Tạ Phương Trúc: “…”

Khúc này cua gắt quá, khiến hắn trở tay không kịp.