Chui vào rừng cây nhỏ là thật, cưỡi lừa tìm ngựa cũng là thật, nhưng ở phương diện kia, nguyên chủ lại rất truyền thống, luôn giữ vững bước cuối cùng.
Sở dĩ cô ta có thể đồng ý với cha mẹ gả cho Tạ Phương Trúc, cũng không phải vì danh tiếng của mình tệ đến mức không lấy được nhà tốt, mà là vị hôn phu cũ của cô ta và Tạ Phương Trúc làm cùng một mỏ than.
Từ sau khi vị hôn phu cũ đi làm liền không quay về thôn nữa, để có thể gặp anh ta thêm một lần, cô ta mới đồng ý với cha mẹ gả cho Tạ Phương Trúc.
Đến khu mỏ, vị hôn phu cũ bất đắc dĩ nói với cô ta, việc từ hôn là ý của gia đình, nhà không cho anh ta tìm một cô gái nông thôn, dùng cái chết uy hϊếp bắt anh ta cưới một cô gái có hộ khẩu khu mỏ.
Nghe được câu trả lời này, nguyên chủ vốn luôn cho rằng là vị hôn phu cũ phản bội cũng không thể hận nổi nữa.
Cô ta quá yêu vị hôn phu cũ, để khiến anh ta vĩnh viễn không quên mình, cô ta bằng lòng đưa tấm thân trong trắng quan trọng nhất cho anh ta, sau đó tĩnh tâm sống cho tốt với Tạ Phương Trúc mà cô ta khinh thường.
Nhưng vị hôn phu cũ từ chối cô ta, anh ta nói không thể có lỗi với vợ.
Nguyên chủ sụp đổ, anh ta không thể có lỗi với vợ, vậy lại có thể có lỗi với người đã hèn mọn đến mức này như cô ta sao?
Cô ta không thể chấp nhận, trực tiếp hắc hóa.
Thề nhất định phải tìm một người đàn ông lợi hại hơn vị hôn phu cũ, để vị hôn phu cũ nhìn cho rõ, tuy cô ta là cô gái nông thôn, nhưng cũng có người lợi hại hơn anh ta sẵn lòng muốn cô ta, cưới cô ta.
Lúc ấy vị hôn phu cũ đã trở thành cán sự thông tin của khu mỏ.
Còn Tạ Phương Trúc với xuất thân không tốt vẫn làm việc dưới hầm và chỉ là một tổ phó ca, hiển nhiên không phù hợp với điều kiện “lợi hại hơn”.
Vì thế, ánh mắt cô ta đặt lên tầng lãnh đạo của khu mỏ, mưu đồ bám lên cành cao.
Nhưng những lãnh đạo ấy đều là tinh anh, người chưa kết hôn thì chê cô ta, người đã kết hôn lại càng sẽ không vì một cô gái nông thôn đã có chồng như cô ta mà từ bỏ cuộc hôn nhân ổn định, đối với cô ta đều chỉ ôm thái độ vui chơi mà thôi.
Nguyên chủ cũng nhịn cơn tức lại, chỉ cần không kéo cô ta đi làm giấy chứng nhận kết hôn, cô ta liền không cho đυ.ng vào.
Nhưng thời gian lâu dần, trông thấy vị hôn phu cũ đã có con, ít nhiều gì cô ta cũng sốt ruột.
Cũng chính vì thế, khi nhìn thấy người ngoại tỉnh tự xưng “giám đốc nhà máy” không chỉ sẵn lòng cưới cô ta, còn nói sẽ sắp xếp công việc cho cô ta, đầu óc cô ta lập tức choáng váng, không nói hai lời liền chạy theo.
Đối với việc này, Thẩm Oánh Oánh vừa mừng vừa cạn lời, mừng vì nguyên chủ có giới hạn, lại cạn lời vì bộ não khác thường của nguyên chủ.
Chỉ cần nguyên chủ thông minh hơn chút, cô cũng đâu cần từ thế kỷ 21 chạy tới gánh họa thay.
Liếc sang Tạ Phương Trúc đang quay lưng ngồi bên mép giường, lông mày cô lập tức nhíu thành dây thừng.
Lại càng không cần mặt dày vừa dỗ vừa lừa đại phản diện!
Có lẽ ánh mắt của Thẩm Oánh Oánh quá “nóng bỏng”, Tạ Phương Trúc cảm nhận được, theo bản năng quay đầu nhìn cô, vừa khéo chạm phải ánh mắt đầy oán trách của cô.
Không ngờ Tạ Phương Trúc đột nhiên quay đầu, Thẩm Oánh Oánh giật mình.
Nhưng tốc độ lật mặt của cô còn nhanh hơn lật sách, nhanh tay cài chiếc khuy cuối cùng, mau chóng dịch đến trước mặt hắn.
“Nói mới nhớ, em còn chưa tính sổ với anh đâu.”
Tạ Phương Trúc cụp mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, trên gương mặt xinh đẹp của cô vừa có giận vừa có ấm ức, như thể bị oan ức tột cùng.
Hắn nhất thời không phản ứng kịp: “Tính sổ?”
“Ừm!” Thẩm Oánh Oánh nặng nề gật đầu: “Em nói với anh là em trong sạch, mà anh không tin, bây giờ em đã chứng minh cho anh thấy rồi, anh định tính sao?”
Tạ Phương Trúc liếc qua vệt đỏ chói mắt kia, như chợt nhớ đến điều gì, mạch suy nghĩ đứt đoạn, mặt nóng bừng.
Thực ra vào khoảnh khắc quyết định ngủ với cô, hắn đã chuẩn bị xong tâm lý bị lừa.
Từ nhỏ đến lớn, những kẻ bắt nạt hắn nhiều không kể xiết, nhưng sẵn lòng đối xử với hắn như thế này, cô là người đầu tiên.