Chương 10: Dù phải dâng cả trái tim cũng cam lòng

Trốn đi đâu đây?

Phải thật xa.

Xa tít tận tỉnh X ở cực tây?

Hay tỉnh H ở cực bắc?

Cảm thấy chỗ nào cũng không an toàn, chi bằng trốn ra nước ngoài cho rồi.

Đang suy nghĩ miên man, Tạ Phương Trúc đã bế xốc cô lên, tay kia hạ màn chống muỗi bên giường xuống.

Khoảnh khắc tiếp theo, những nụ hôn như cuồng phong bão vũ ập đến phủ kín.

Thẩm Oánh Oánh chống đỡ không nổi, chẳng mấy chốc đã ngây ngất mơ màng.

Bất chợt, cô nhớ tới đám quần chúng nhiệt tình ngoài cửa.

Trong nguyên tác, những người xem náo nhiệt ấy cứ đợi đến khi hai chân nguyên chủ bị bẻ gãy mới mãn nguyện bỏ đi.

Hôm nay chân cô còn chưa bị bẻ, chẳng phải bọn họ vẫn còn đang rình ở chân tường sao?

Thẩm Oánh Oánh: “…”

Mẹ nó, cách âm căn nhà này có được không đó…

Cùng lúc ấy, ngoài cửa.

Lúc này một đống người chen lấn, lắng nghe động tĩnh bên trong, ai nấy nhìn nhau, nét mặt phức tạp khó tả.

Lúc mới ghé tai vào cửa nghe, động tĩnh bên trong vẫn bình thường.

Người phụ nữ kia rõ ràng đã chạm vào giới hạn của Tiểu Tạ, Tiểu Tạ bùng nổ, Thẩm Oánh Oánh thì vừa khóc vừa cầu xin.

Nhưng về sau lại càng lúc càng lệch.

Theo những lời của Thẩm Oánh Oánh, hai người kết hôn gần hai năm rồi mà vẫn chưa ngủ với nhau.

Nghe đến đây, người ngoài cửa không khỏi càng thêm thương cho Tạ Phương Trúc.

Tiểu Tạ thật thà thế này, đúng là bị người đàn bà Thẩm Oánh Oánh kia bắt nạt thấu xương mà.

Cưới rồi nuôi cô ta, hầu hạ cô ta ăn ngon uống tốt, không ngờ cuối cùng ngay cả ngủ cũng chưa được ngủ.

Lại nghe Thẩm Oánh Oánh nói bản thân trong sạch, chưa ngủ với bất kỳ ai, càng không phải bỏ trốn với gã người ngoài kia.

Mọi người vừa nghe liền nghĩ bụng, người đàn bà này đúng là không biết xấu hổ, lời dối trá như vậy mà cũng bịa được.

Nhìn cái dáng đi quyến rũ khắp nơi của cô ta, thân thể làm sao có thể trong sạch?

Nói đến bỏ trốn, cả khu mỏ ai chẳng nhìn rõ rành rành.

Cô ta với gã ngoại tỉnh đó suốt ngày lén lút, đàn bà biết giữ mình thì sao lại như vậy? Dù có Hoàng đế đến, cô ta cũng là bỏ trốn theo trai!

Chuyện mọi người đều nhìn rõ, chắc Tiểu Tạ không bị lừa đâu nhỉ?

Về sau tiếng hai người đột nhiên nhỏ hẳn, mọi người ngoài kia nghe không rõ, đang gãi tai gãi đầu thắc mắc sao Tạ Phương Trúc còn chưa ra tay, thì đã nghe bên trong truyền ra những âm thanh ngắt quãng không đúng lắm.

Tức thì, tất cả đều sững người, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đồng loạt đỏ bừng mặt.

Có mấy bà mẹ dắt con đi xem náo nhiệt càng vội vã bịt tai con mình, hấp tấp kéo con rời đi, sợ đứa trẻ nghe phải thứ không hay,

Vài người lớn tuổi hơn thì gương mặt đen sạm đầy lúng túng.

Chống gậy đập xuống đất hận rèn sắt không thành thép: “Thằng ngốc Tiểu Tạ này!”

Người quá đông, có người tuy còn muốn nghe tiếp, nhưng dù sao cũng ngại, đành lùi vài bước, đứng ở cửa lúng túng bàn tán.

“Bình thường nhìn Tiểu Tạ cũng khá thông minh, làm việc nhanh nhẹn gọn gàng, sao cứ tới trước mặt Thẩm Oánh Oánh là lại ngốc thế chứ?”

“Anh cũng không nhìn thử cái mặt Thẩm Oánh Oánh đi, cái dáng người ấy, cứ khóc lóc thút thít, đàn ông nào đứng trước mặt cô ta mà chả ngốc?”

Một người đàn ông không nhịn được nói ra lời thật trong lòng, vừa nãy hắn cũng nghe thấy tiếng khóc cực kỳ bi thương của Thẩm Oánh Oánh.

Tuy lý trí bảo hắn ủng hộ Tạ Phương Trúc nhanh ra tay đánh.

Nhưng nghe tiếng của Thẩm Oánh Oánh, tưởng tượng nếu Thẩm Oánh Oánh khóc trước mặt mình như vậy, hắn cũng không chịu nổi.

Đừng nói là đánh, bảo hắn dâng cả trái tim ra, hắn cũng cam lòng.