Chương 52: Trong mơ (2)

Nhóm Dịch: Tuyết Lạc Sơn Trang

“Có thể phiền anh dìu tôi về điểm thanh niên tri thức một chút có được không?” Nơi này ngoài mình ra thì chỉ có Thẩm Thiệu Khanh và Điền Tiểu Hoa, ở xa hơn thì còn có quả phụ Lưu, nam nữ thụ thụ bất thân, cô không thể để Điều Tiểu Hoa hay quả phụ Lưu dìu về được, chỉ đành đặt tất cả hy vọng lên người của Thẩm Thiệu Khanh.

“Đi thôi.” Anh cúi người xuống trước mặt Đồng Nhan, quay tấm lưng rộng về phía cô: "Tôi cõng cậu.”

“!!” Đồng Nhan bị hành động của anh làm cho giật mình lùi lại một bước, vội vàng từ chối: “Không cần cõng, tôi nhảy lò cò là được rồi.”

Vị trí hiện tại của bọn họ là ở giữa cánh đồng, Thẩm Thiệu Khanh quay đầu lại, nhìn cô giống như là nhìn một tên ngốc: "Nếu như muốn nhảy lò cò từ đây để về thì chân phải kia của cậu cũng không cần nữa đâu.”

Đâu đâu cũng là gốc đậu tương vừa cắt xuống, xem ra chỉ bị đâm vào chân trái vẫn không khiến cho tên nhóc này rút ra được bài học.

Thật ra Đồng Nhan cũng không muốn nhảy lò cò, nhưng không có sự lựa chọn nào khác, cũng không thể để Thẩm Thiệu Khanh cõng về được, mặc dù bản thân như một sân bay nhưng phần ngực kiểu gì cũng mềm mại hơn của đàn ông.

Ngực áp sát vào lưng, cô sợ bị lộ tẩy.

“Thanh niên tri thức Đồng, anh làm sao vậy?” Điền Tiểu Hoa vừa thu hoạch xong một mảnh, thấy hai người đứng ở đó không biết là đang nói chuyện gì, không nhịn được mà bước tới.

“Tôi không sao, cô làm việc của mình đi.” Đồng Nhan nở một nụ cười lịch sự, bởi vì trong lòng có điều khó nói, theo bản năng cô không muốn để cho người khác biết là mình bị thương.

Sợ bị người trong thôn nhìn thấy và đi nói cho Tiêu Thúy Anh, Điều Tiểu Hoa không dám ở bên cạnh Đồng Nhan quá lâu, thấy cô nói không sao liền đi trở về chỗ mà mình phụ trách, nhưng cứ đi 3 bước lại quay đầu lại nhìn, rồi lại bắt đầu cúi xuống cắt gốc đậu tương.

“Lên đi, tôi chỉ cõng cậu hết cánh đồng này, đoạn đường còn lại thì cậu tự nhảy lò cò.”

Thẩm Thiệu Khanh cúi người xuống một lần nữa, thái độ kiểu không được phép cãi lại.

Đồng Nhan không động đậy, đấu tranh lần cuối cùng: “Hai người đàn ông mà cõng nhau, anh cảm thấy có thích hợp không?”

“Nếu như cậu là một cô gái, tôi tuyệt đối sẽ không chạm vào.”

“...”

Cuối cùng, cô chỉ đành leo lên giống như kiểu phải cam chịu số phận vậy.

Lương của đàn ông rất cứng, Đồng Nhan cố gắng hết sức nâng cao phần thân trên, cố gắng tạo ra một khoảng cách nhỏ giữa phần ngực và phần lưng.

Sợ Thẩm Thiệu Khanh sẽ chú ý đến chỗ nào đó không nên chú ý, cô cố ý tìm chuyện để nói để dụ người kia nói chuyện.

Trên thiên văn, dưới địa lý, lớn thì quốc gia, nhỏ thì cả nhân, cô chỉ có thể lượm nhặt những kiến thức mà mình biết để nói.

Trong giọng nói còn xen lẫn một chút dịu dàng mà đến bản thân cô cũng không phát hiện ra.

Hơi thở ấm nóng phả vào tai, ngứa nhức, cảm giác tê dại từ tai chạy khắp toàn thân, cuối cùng đi sâu vào trái tim. Thẩm Thiệu Khanh sụp mí mắt xuống, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên 2 vệt ửng hồng nhàn nhạt.

Suốt dọc đường, anh trầm mặc không nói, nhưng không cắt ngang những lời nói luyên thuyên của cô.

Mãi đến khi ra khỏi cánh đồng, cái miệng của Đồng Nhan mới dừng lại.

Thả cô từ trên lưng xuống, sắc mặt của Thẩm Thiệu Khanh lại khôi phục lại như bình thường.

“Hôm nay cậu nói hơi nhiều.”

“Ừm… Chỉ vì đau quá, muốn phân tán sự chú ý đi một chút.” Đồng Nhan vội vàng kéo nếp nhăn ở trên áo sơ mi, trong lúc hoang mang tìm đại một lý do nào đó.