Nhóm Dịch: Tuyết Lạc Sơn Trang
Nếu như không vì phải kiêng dè mẹ, khiến cho cô ta gần đây không dám tùy tiện tiếp cận Đồng Đại Bảo, nếu không cô ta nhất định sẽ ra mặt thay cho thanh niên tri thức Đồng!
Có thể là phẫn nộ, Đồng Nhan và Thẩm Thiệu Khanh cùng nhìn về phía Điền Tiểu Hoa, thấy Tiểu Hoa đang trừng mắt nhìn bọn họ, hai người đều có suy nghĩ của riêng mình…
Nhan Đồng: Ánh mắt của nữ chính là gì nhỉ? Chẳng lẽ Điền Tiểu Hoa bây giờ đã có tình cảm với nam chính rồi sao? Cảm thấy mình ở đây quá chướng mắt sao?
Trước đây cô còn tưởng nữ chính tặng cần tây cho mình là có ý đồ gì khác, theo vẻ mặt này có thể thấy có lẽ là bản thân nghĩ nhiều rồi…
Thẩm Thiệu Khanh ngược lại có thể hiểu được hàm ý đằng sau ánh mắt, anh cười lạnh một tiếng, không thèm quan tâm đến sự oán giận này.
Nghĩ tới việc nữ chính có khả năng là đã thầm thương trộm nhớ Thẩm Thiệu Khanh, Đồng Nhan không kìm được mà thở phào, lòng thầm nghĩ có lẽ là cô không cần dùng lưỡi liềm làm việc không có tình người kia nữa rồi đúng không?
Đồng Nhan vốn tưởng mình là bóng đèn nên cố gắng hết sức làm giảm thiểu sự tồn tại của bản thân, cô cúi người và nhanh chóng cắt gốc đậu tương.
Không có chuyện gì đáng xấu hổ hơn là làm bóng đèn của người khác!
Về nông thôn lâu như vậy rồi, Đồng Nhan chỉ có một đôi giày ở dưới chân này để đi, cho dù là mùa hè nóng bức cô cũng đi đôi giày cao su xanh này.
Cho dù chất lượng của đôi giày có tốt đến đâu cũng không chịu nổi khi phải đi hàng ngày, bây giờ đế giày đã bị mài mòn rất mỏng rồi, cộng thêm đôi chân mềm mại lạ thường của cô, mỗi một bước đi đều rất đau đớn.
Để đẩy nhanh tốc độ thu hoạch đậu tương nên cô không chú ý đến con đường ở dưới chân.
Gốc đậu tương đã cắt xuống rất cứng, mỗi năm khi vào mùa thu hoạch đậu tương, mọi người đều thay một đôi giày có đế dày rồi mới làm việc, Đồng Nhan không biết hạng mục cần phải chú ý này, cho dù có biết thì cô cũng không nỡ bỏ tiền ra để mua một đôi giày mới.
Khi sắp thu hoạch xong một mẫu ruộng thì chân trái của cô đột nhiên đau nhức, bị gốc đậu tương đâm xuyên qua đế giày…
Người mà đen đủi thì đến uống một ngụm nước thôi cũng bị dắt răng! Có lẽ kiếp trước cuộc sống của cô đã trải qua hơn 20 năm quá suôn sẻ, vì thế sau khi xuyên không mới có cuộc sống khốn khổ như thế này!
Không biết vết thương to đến mức nào, Nhan Đồng chỉ cảm thấy lòng bàn chân đau vô cùng, hơn nữa chân trái căn bản không dám chạm đất.
“Điểm trưởng Thẩm, chân của tôi bị cái gì đâm vào rồi.” Nghĩ tới việc mấy ngày tiếp theo có khả năng không được chấm công, Đồng Nhan cắn chặt môi dưới nhìn Thẩm Thiệu Khanh như thể muốn xin sự giúp đỡ, trong lòng rất buồn và hối hận về sự bất cẩn của bản thân.
“Sao lại bất cẩn như vậy?” Buổi sáng trước khi làm việc anh đã đặc biệt nhắc nhở là trong lúc làm việc phải để ý ở dưới chân, không ngờ mới có mấy tiếng đồng hồ thôi mà đã bị thương rồi.
Thẩm Thiệu Khanh bỏ lưỡi liềm xuống đi về phía cô, thấy cô đau đến mức mặt tái nhợt, không kìm được nhẹ giọng hỏi: “Chân nào? Có đi được không?”
“Không được, đau lắm rồi.” Đồng Nhan rất muốn cởi giày ra để xem vết thương thế nào, nhưng đôi chân đó của cô thật sự là quá bất thường, tuyệt đối không được để lộ trước mặt người khác.