Chương 49

Vợ chồng Lâm Nghị Đức cùng quay đầu lại, đã thấy một chiếc xe đạp lao thẳng tới. Bọn họ sợ hãi vội vàng buông tay Lâm Phi Ngư rồi né sang một bên.

Hình tượng dịu dàng của Hạ Mai không còn giữ nổi nữa: “Anh có biết đi xe không? Đường rộng thế không đi, lại nhằm vào người mà lao tới, anh mù à?”

Chiếc xe đạp thắng “két” một tiếng ngay trước mặt Lâm Phi Ngư, cô mở mắt ra nhìn thì mừng rỡ hét lên: “Chú Thường!”

Lâm Nghị Đức vừa thấy là người quen, lập tức đoán được đối phương cố ý, lửa giận bốc ngùn ngụt: “Hắn không mù, hắn đang gấp đi đầu thai đấy! Hai lần trước anh phá đám, tôi nhịn rồi. Lần này chúng tôi dạy cháu gái, nếu anh còn dám xen vào, thì đừng trách chúng tôi không khách khí!”

Hai vợ chồng vừa mở miệng đã như chó điên, Thường Minh Tùng cũng không khách sáo: “Đã thế thì chúng ta cùng đến Văn phòng Rau quả gặp lãnh đạo của các người nói cho rõ ràng, nào là quậy linh đường, nào là giật trẻ con giữa đường, còn cả chuyện con gái các người nữa...”

Hạ Mai nghe vậy thì tim đập thình thịch, tưởng Lý Lan Chi đã đem chuyện con gái mình lén nghe đài nước ngoài nói ra. Bà tức đến mức chửi thầm trong bụng, ngoài mặt gượng cười: “Đồng chí ạ, đều là hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm thôi. Chúng tôi chỉ quá nhớ con bé Phi Ngư nên muốn đưa nó về ăn bữa cơm, ăn xong sẽ đưa nó về lại khu tập thể ngay.”

Khuôn mặt nhỏ của Lâm Phi Ngư tái nhợt, cô lắc đầu liên tục: “Chú Thường, cháu không đi.”

Nghe thế, Lâm Nghị Đức văng tục: “Đồ vong ân bội nghĩa, y hệt thằng cha mày!”

Lâm Phi Ngư trừng mắt, giọng non nớt nhưng dữ dằn đáp lại: “Không được nói bố cháu, đồ... đồ già xấu tính, xấu xí như chó sói!”

Thường Minh Tùng suýt bật cười, liền trấn an cô bé: “Yên tâm, chú Thường sẽ không để họ đưa cháu đi đâu cả.”

Rồi anh quay sang nhìn vợ chồng Lâm Nghị Đức: “Các người nghe rõ rồi đấy, con bé không muốn đi với các người. Hoặc là đi ngay, hoặc là chúng ta đến Văn phòng Rau quả gặp lãnh đạo của các người.”

“...”

Lâm Nghị Đức thở hổn hển, như con vịt bị bóp cổ, tức đến mức nửa ngày không thốt nổi lời nào.

Sau khi vợ chồng họ tức tối bỏ đi, Thường Minh Tùng quay đầu xe đạp, nói với Lâm Phi Ngư: “Chú Thường phải ghé hợp tác xã mua cây bút. Cháu đi cùng chú nhé, mua xong chú đưa cháu về khu tập thể.”

Lâm Phi Ngư cũng sợ ông bà nội quay lại bắt mình, bèn gật đầu: “Vâng, cảm ơn chú Thường!”

Thường Minh Tùng xoa đầu cô, nhấc cô lên ngồi ghế sau.

Đến hợp tác xã, Thường Minh Tùng đi thẳng tới quầy, nói với người bán: “Đồng chí, cho tôi một cây bút máy hiệu Anh Hùng.”

Người bán đưa bút qua: “Mười đồng, không cần phiếu.”

Lâm Phi Ngư nghe đến giá thì hít mạnh một hơi, một cây bút mà tận mười đồng, số tiền đó có thể mua năm mươi cuốn truyện tranh.

Đột nhiên, cô nhớ lại lần trước đi cùng bố đến hợp tác xã mua truyện. Bố nhìn chằm chằm một cây bút máy thật lâu, nhưng cuối cùng lại mua một cây bút của nhãn hiệu khác.

Giờ nhớ lại, cây bút mà bố đã nhìn rất lâu chính là loại bút chú Thường đang cầm trong tay.

Cô nhón chân nhìn qua quầy một hồi, rồi chỉ vào cây bút để ở góc: “Cô ơi, cho cháu hỏi cây bút này bao nhiêu tiền một cây ạ?”

Người bán nhìn thoáng qua: “Loại này là bút máy nhựa đơn giản, chín hào một cây.”

Về đến nhà, Lâm Phi Ngư lập tức chạy vào phòng, mở ngăn kéo lấy ra hai cây bút máy. Đó là bút mà bố cô vẫn dùng để soạn bài và chấm bài, một cây mực đen, một cây mực đỏ.

Lần đầu tiên thấy bố kẹp hai cây bút máy trong túi áo, Lâm Phi Ngư hãnh diện vô cùng, vì bố của người khác đến một cây bút cũng không có, còn bố cô lại có đến hai cây. Nhưng cô chưa bao giờ biết, thì ra giữa những cây bút cũng có sự khác biệt lớn đến thế.

Ánh hoàng hôn chiếu vào trong phòng, rọi lên mấy chục cuốn truyện nhỏ xếp ngay ngắn, rọi lên cây bút máy mực đen, soi rõ từng chi tiết, kể cả vết nứt dài trên thân bút.

Lâm Phi Ngư bỗng thấy nghẹn ngào, giống như khi nuốt thuốc viên bị mắc ở cổ họng, ho không ra mà nuốt không trôi, đành phải chờ viên thuốc tan ra, để lại trong miệng một vị đắng ngắt.