Còn chuyện thứ hai, lại liên quan đến nhà bác cả, chi thứ nhất nhà họ Lâm.
Hôm đó vừa đến xưởng, cô đã bị một nữ công nhân kéo lại: “Lan Chi, em chồng cô làm ở nhà máy bột có phải tên Lâm Nhã Tư không?”
“Đúng, sao vậy?”
Lý Lan Chi cứ tưởng đối phương muốn nhờ mình đổi ít bột mì. Thời buổi này mua đồ phải có tem phiếu, các xí nghiệp thường đổi qua lại, có họ hàng làm ở chỗ khác cũng hay giúp nhau đổi lấy nhu yếu phẩm.
Cô đang nghĩ phải từ chối thế nào cho khéo để không mất lòng thì nghe người kia nói: “Vậy thì đúng là cô ta rồi. Tôi có người bà con làm ở khoa sản kể rằng em chồng cô không thể sinh con.”
Lý Lan Chi sững lại: “Không thể sinh con?”
“Đúng. Người bà con tôi nói tử ©υиɠ của em chồng cô phát triển không bình thường, cả đời khó có thai. Bảo sao trước đây cô ta tranh giành Phi Ngư với cô, thì ra là bản thân không sinh được. Sau này cô phải cẩn thận đấy.”
Nói xong, nữ công nhân kia quay lại chỗ làm, để Lý Lan Chi đứng ngẩn ra, hồi lâu không phản ứng.
Không ngờ Lâm Nhã Tư lại không thể sinh con.
Năm đó khi Nhã Tư muốn lấy Kiều Học Lôi, Lâm Nghị Đức vốn không đồng ý.
Bản thân Kiều Học Lôi cũng xem như có tiền đồ, nhưng cha mẹ là nông dân, nhà lại đông anh em, chỉ có mỗi anh ta có công việc. Ai ngờ Nhã Tư vì muốn lấy anh ta mà “ăn cơm trước kẻng”, Lâm Nghị Đức tức giận vô cùng, cuối cùng đưa ra điều kiện: đứa con trai đầu lòng của hai người phải mang họ Lâm thì mới chịu gả con gái.
Lâm Nghị Đức vốn trọng nam khinh nữ, nếu Nhã Tư không sinh con được thì người con gái này sẽ mất hẳn giá trị nối dõi. Khi đó, Lý Lan Chi cũng không thể lấy chuyện Nhã Tư nghe lén đài nước ngoài ra để uy hϊếp họ nữa.
Linh cảm của cô xưa nay thường đúng, lần này cô tin chắc trong bụng mình là một bé trai.
Điều đó đồng nghĩa với việc chi thứ nhất của nhà họ Lâm ắt sẽ xông vào tranh giành, cộng thêm chi thứ hai đang chầu chực rình mồi. Vậy cô phải làm sao mới giữ được đứa bé?
Chương Thấm ngẩng đầu lên, thấy quả lê trong tay Lý Lan Chi đã bị máy gọt gọt đến mức chỉ còn một mẩu nhỏ, sắp sửa gọt vào tay, vậy mà cô vẫn thẫn thờ, hoàn toàn không để ý.
Chương Thấm vội vã quăng trái cây trong tay lao đến: “Lan Chi, coi chừng!”
Nhưng vẫn chậm một bước, Lý Lan Chi hét lên một tiếng chói tai.
Máu bắn tung tóe lên máy.
Cảnh tượng kinh hoàng.
Bên kia, Lâm Phi Ngư đến trường, vừa ngồi xuống đã thấy trên bàn Giang Khởi Mộ có mấy xấp thẻ hình.
Cô không nhịn được, liếc nhìn vài lần.
Có lẽ vì nhìn quá lộ liễu nên Giang Khởi Mộ phát hiện, quay đầu lại hỏi: “Cậu thích cái này à?”
Mắt Lâm Phi Ngư sáng rỡ: “Hình trên đó đẹp quá, giống truyện tranh vậy đó.”
Trong khu tập thể, bọn trẻ gần như đứa nào cũng có ít nhất một hai tấm thẻ, chỉ có cô và Hải Yến ở dãy số 6 là không có.
Giang Khởi Mộ thản nhiên: “Vậy cho cậu hết.”
Đôi mắt to của Lâm Phi Ngư mở tròn đầy kinh ngạc: “Hết luôn? Cậu không cần nữa sao?”
Hai đứa tuy ngồi chung bàn nhưng ít khi nói chuyện, cô không ngờ Giang Khởi Mộ lại hào phóng vậy.
Cậu gật đầu, vẻ không mấy để tâm: “Không cần nữa.”
Lâm Phi Ngư không tham: “Tớ chỉ lấy một xấp thôi, còn lại cậu giữ lại mà chơi.”
Một xấp dày bảy tám phân, chừng cả trăm thẻ, tính ra cũng phải hai hào tiền.
Giang Khởi Mộ đẩy hết mấy xấp qua, giọng chắc nịch: “Không được chỉ lấy một xấp, phải lấy hết.” Ngừng một chút, cậu nói thêm: “Nếu cậu không muốn, thì đem vứt vào đống rác.”
Lâm Phi Ngư vội nói: “Không thể vứt vào đống rác được... Vậy thôi, tớ lấy hết, cảm ơn cậu Giang Khởi Mộ.”
“Ừ.”
Giang Khởi Mộ đáp một tiếng rồi quay sang đọc sách.
Cậu chẳng để tâm chút nào đến lời cảm ơn của cô bé.
Trong lòng Lâm Phi Ngư tràn ngập khâm phục: Bạn Giang đúng là Lôi Phong sống.
Chỉ là... hình như tai bạn Giang rất dễ đỏ.
Nhìn thêm một cái.
Rồi dưới ánh mắt của Lâm Phi Ngư, tai Giang Khởi Mộ càng lúc càng đỏ, đỏ đến mức gần như chảy máu.
Giang Khởi Mộ: “..."