Sau khi Lý Lan Chi quyết định giữ đứa bé, lòng cô bình ổn hơn nhiều, ăn uống cũng khá hơn.
Cô vốn định một mình nuôi cả hai đứa con, nhưng không ngờ trong thời gian này lại xảy ra hai chuyện khiến suy nghĩ và quyết định của cô thay đổi hoàn toàn.
Chuyện thứ nhất chính là sự ép buộc dồn dập từ chi thứ hai của nhà họ Lâm.
Hôm đó, Miêu Lệ Quyên dẫn hai đứa cháu trai đến, nhưng Lý Lan Chi không có ở nhà.
Chỉ có Lâm Phi Ngư ở nhà một mình.
Miêu Lệ Quyên thấy Lý Lan Chi vắng mặt thì biết không bàn được chuyện tiền trợ cấp, nhưng tay không ra về không phải tác phong của bà ta. Thế là bà ta sai hai đứa cháu lục tung khắp nơi.
“Bà ơi, ở đây có nhiều truyện tranh lắm!”
“Có tiền thì không hiếu kính cha mẹ, chẳng mua được gì cho cháu ruột, lại đi mua cho một con bé xui xẻo cả đống sách, bảo sao không yểu mệnh. Thích thì lấy hết đi.”
Lâm Phi Ngư hốt hoảng chạy ra ngăn: “Các người không được lấy truyện tranh, đó là bố mua cho cháu!”
Lâm Quang Tông lớn hơn Phi Ngư hai tuổi, hất tay đẩy mạnh: “Bố mày chết rồi, mấy quyển này giờ là của tao!”
Phi Ngư bị đẩy ngã xuống đất, đứa cháu nhỏ Lâm Diệu Tổ vỗ tay hả hê: “Con bé xui xẻo ngã rồi, ngã rồi!”
Nước mắt dâng lên, bàn tay đau rát, nhưng khi thấy Miêu Lệ Quyên định lấy cây bút của bố, Lâm Phi Ngư không màng đau đớn lao tới: “Không được động vào đồ của bố cháu, mau trả lại cho cháu...”
Từ cửa sổ đối diện, Giang Khởi Mộ đúng lúc trông thấy toàn cảnh. Cậu nhíu mày rồi nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Khi cậu cầm một chiếc khăn chạy về phía dãy nhà số 18, thì gặp hai chị em Thường Mỹ, Thường Hoan đi ngang, theo sau là Tiền Quảng An và Tô Chí Huy.
Tô Chí Huy tò mò hỏi: “Giang Khởi Mộ, cậu cầm khăn đi đâu đấy?”
Giang Khởi Mộ nhìn bọn họ, đáp: “Có người đang ăn trộm đồ nhà Lâm Phi Ngư, tớ đi bắt trộm.”
Mắt Thường Hoan sáng lên: “Có trộm? Tớ cũng đi!”
“Bám càng” Tiền Quảng An lập tức nói: “Vậy tớ cũng đi.”
Tô Chí Huy tất nhiên cũng muốn theo hóng hớt, nhưng còn chưa kịp chạy theo cả bọn lên lầu thì đã bị Thường Mỹ túm cổ áo, còn giao nhiệm vụ: “Em đi gọi người lớn tới, nếu không tìm được thì đi gọi chú bảo vệ.”
Tô Chí Huy muốn nói là mình không muốn đi, nhưng nhìn nắm đấm của Thường Mỹ kêu rắc rắc, cậu đành nhẫn nhịn làm theo.
Giang Khởi Mộ cùng mấy người khác xông lên lầu. Đúng lúc Miêu Lệ Quyên đang dẫn hai đứa cháu định rút quân, ba người tay xách nách mang đứng giữa phòng khách nhà họ Lâm bị lục tung, chẳng khác nào cảnh giặc Nhật càn làng.
Thường Hoan hô to: “Đánh đổ bọn giặc Nhật chó má!”
Tiền Quảng An liền hô tiếp: “Đảng Cộng sản Trung Quốc muôn năm!”
Một đôi “ngọa hổ tàng long” phối hợp ăn ý tuyệt vời.
Miêu Lệ Quyên không coi đám nhóc con ra gì, xua tay như đuổi gà con: “Cút, đừng có ở đây vướng chân vướng tay.”
Giang Khởi Mộ nhìn bà ta, lạnh giọng: “Trả đồ lại cho nhà họ Lâm, nếu không... cháu sẽ đánh cháu bà.”
Miêu Lệ Quyên tức nhảy dựng: “Đồ vô giáo dục, lông còn chưa mọc đủ mà dám uy hϊếp người lớn, xem tao dạy dỗ mày thế nào.”
Nói rồi bà ta vung tay định tát Giang Khởi Mộ, cậu lập tức vung chiếc khăn trong tay quất thẳng vào Lâm Quang Tông.
Thường Mỹ và mấy đứa nhỏ vừa rồi còn thắc mắc sao Giang Khởi Mộ đi bắt trộm mà mang theo khăn, giờ mới hiểu, thì ra trong khăn quấn một cục xà phòng, đánh không để lại vết nhưng đau thì chẳng kém.
Lâm Quang Tông bị đánh la oai oái, như chó mất chủ: “Bà ơi, đau quá... bà mau cứu cháu...”
Miêu Lệ Quyên vừa tức vừa thương cháu, định chạy đến cứu, ai ngờ bên kia Thường Mỹ đã chỉ huy Thường Hoan và Tiền Quảng An lôi đứa cháu nhỏ đi, làm bà ta tức muốn mọc thêm ba đầu sáu tay.
Lâm Phi Ngư lúc đầu sững sờ khi thấy bạn bè xông vào, lại càng ngỡ ngàng khi thấy Giang Khởi Mộ đánh Lâm Quang Tông túi bụi, nhưng ngay sau đó cô bé lập tức nhập cuộc.
Cảnh tượng hỗn loạn đúng nghĩa “gà bay chó sủa”, cuối cùng khi Tô Chí Huy dẫn chú bảo vệ đến thì Lâm Phi Ngư còn đang nắm chặt một nắm tóc vừa giật từ đầu Miêu Lệ Quyên.
Sau khi ba bà cháu Miêu Lệ Quyên bị đuổi đi, Lâm Phi Ngư và đám bạn nhìn mái tóc rối bù của nhau mà bật cười thành tiếng.
Khi Lý Lan Chi về biết chuyện nhà chi thứ hai đến gây rối, cô tức đến run người, sau đó mang kẹo tới cảm ơn mấy nhà đã ra tay giúp đỡ.