Chương 45

Thường Minh Tùng vội tới bên giường, vỗ nhẹ vào mặt cô: “Lan Chi, tỉnh lại, Lan Chi...”

Mi mắt Lý Lan Chi run mấy cái rồi mở ra, nhưng người vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Khi thấy gương mặt đàn ông trước mắt phóng to, cô theo bản năng nhận nhầm thành Lâm Hữu Thành, ôm chặt lấy, giọng yếu ớt: “Hữu Thành, đừng đi, đừng bỏ mẹ con em...”

Thường Minh Tùng cứng người, vành tai đỏ bừng: “Lan... Lan Chi, cô nhận nhầm rồi. Tôi là Minh Tùng, bố của Thường Hoan.”

Như bị dội gáo nước lạnh, Lý Lan Chi đẩy anh ra, nhìn rõ gương mặt trước mắt mới biết mình ôm nhầm người.

Cô xấu hổ đến mức không dám nhìn vào mắt anh: “Xin lỗi, tôi ngủ mơ nên nhận nhầm.”

Thường Minh Tùng cũng thấy ngượng, gãi đầu: “Cô ngủ mãi không tỉnh, Phi Ngư lo quá chạy đi tìm người, đúng lúc gặp tôi, nên tôi qua xem. Giờ cô thấy sao rồi, có cần đi bệnh viện không?”

Lý Lan Chi lắc đầu: “Không cần đâu, cảm ơn anh. Hai ngày nay tôi nghỉ không đủ nên ngủ thì ngủ say quá.”

Thường Minh Tùng thấy vậy cũng không ép, nhưng trước khi đi vẫn nói: “Nếu cần gì thì cứ nói, đừng gồng một mình.”

“Được, tôi sẽ.”

Lý Lan Chi không kìm được nghẹn ngào, trước đây Lâm Hữu Thành cũng từng nói câu này với cô.

Thường Minh Tùng đi rồi, Lý Lan Chi để ý thấy Lâm Phi Ngư vẫn đứng im ở cửa. Ánh đèn vàng chiếu rõ nét nỗi hoang mang và bất an trên mặt cô bé.

Lý Lan Chi khàn giọng: “Con ăn cơm chưa?”

Lâm Phi Ngư lắc đầu: “Chưa ạ.”

“Vậy đi ăn đi, ăn xong mau đi tắm rồi làm bài.”

“Vâng ạ.”

Lâm Phi Ngư định hỏi mẹ có đói không, nhưng thấy mẹ cúi mặt không nhìn mình, cô bặm môi rồi bước ra khỏi phòng.

Phòng ngủ vắng, Lý Lan Chi mới đặt tay lên bụng, dù mặt vẫn tái nhưng đôi mắt ánh lên sự quyết tâm.

Cô đã quyết sẽ sinh đứa bé này.

Bị gió lùa một lúc lâu, nhiệt độ nóng hổi trên tai Thường Minh Tùng mới hạ xuống.

Ra đến căng-tin, anh nhớ tới nồi cơm niêu lạp vị vừa thấy ở nhà họ Lâm, vô thức bước tới quầy bán cơm niêu: “Cho ba suất cơm niêu lạp vị... thêm một suất cơm niêu nấm gà xé và một bát canh gà ta.”

Phần nấm gà có nhiều thịt hơn phần lạp vị, ăn cũng ngon hơn. Thường Hoan thấy vậy liền đòi phần nấm gà nhưng Thường Minh Tùng không đáp ứng. Anh mang cơm canh sang nhà đối diện.

Thường Hoan tức giận lăn lộn trên sàn nhà, vừa lăn vừa rên theo điệu: “Ếch con bơi trong nước, hai ba tuổi mất mẹ, cha trở thành cha ghẻ, thậm chí một bát cơm niêu nấm gà cũng không cho con ăn... A a a, cha thành cha ghẻ... Tội nghiệp tôi Thường Hoan, khổ hơn ếch con...”

Thường Minh Tùng: “Im đi! Nếu còn không chịu ăn, bố đem phần của mày xuống nhà dưới rồi đấy.”

Thường Hoan bò dậy nhưng vẫn ấm ức: “Bố thiên vị, sao bố lại đem cơm niêu nấm gà với canh gà cho dì Lý, còn chúng con thì không? Chúng con mới là con ruột của bố mà!”

Thường Minh Tùng: “Ăn cơm đi, con nít đừng hỏi nhiều.”

Thường Mỹ bỗng nói thẳng: “Bố, có phải bố thích dì Lý không?”

Nghe vậy, Thường Minh Tùng sặc đến ho khù khụ: “Không... không có chuyện đó... dì Lý bệnh rồi, bố giúp mua chút cơm thôi. Hồi trước các con bệnh, dì Lý đã nấu cháo cho tụi con đấy.”

Thường Mỹ: “Không có thì tốt, con không muốn có mẹ kế.”

Thường Hoan phụ họa: “Con cũng không muốn mẹ kế, mẹ kế đều là đồ bóc lột!”

Thường Minh Tùng đập bàn, mặt nghiêm lại: “Sau này không được nói những lời vừa rồi nữa, nhất là không được nói ra ngoài, biết chưa?”

Thấy bố nổi giận, Thường Hoan lập tức đổi giọng: “Bố, con không nói, câu đó là chị Hai nói.”

Thường Mỹ trừng mắt: “Thường Hoan, em lại ngứa da phải không?”

Thường Hoan sợ đến rụt cổ lại như chim cút.

Thường Minh Tùng vẫn nhìn con gái lớn, Thường Mỹ bực bội đáp: “Biết rồi!”

Bên này, bà nội Tô thấy con dâu bưng nguyên tô canh cá trắm đỏ đậu đỏ đầy ắp trở về thì hỏi: “Con không mang canh cho Lan Chi sao? Sao lại mang về?”

Lưu Tú Nghiên đặt mạnh cái tô xuống bàn: “Giờ cô ta có người mang nào là cơm niêu nấm gà, nào là canh gà cho rồi. Cô ta đâu còn coi canh cá của nhà mình ra gì nữa!”

Bà nội Tô nói: “Ai mang đồ cho Lan Chi vậy? Với lại Lan Chi đâu phải người như thế, chắc có hiểu lầm gì rồi.”

Lưu Tú Nghiên hậm hực: “Không có hiểu lầm, có những người chỉ là biết mặt mà không biết lòng, giấu giếm sâu lắm.”

Nói xong cô ta bỏ vào phòng, còn tiện tay đóng sầm cửa lại.

Bà nội Tô thở dài, lấy giẻ lau bàn, rồi múc một tô khác mang sang cho mẹ con Lý Lan Chi và Lâm Phi Ngư.

Đưa canh xong, trên trán bà cũng nhăn chặt lại.