Giang Khởi Mộ không gọi cô, chỉ nhìn theo cho đến khi cô bước vào cầu thang, rồi mới ngoảnh đầu liếc sang phía nhà họ Tiền.
Ngày hôm sau, khi Tiền Quảng An đang chơi lật thẻ hình, Giang Khởi Mộ bất ngờ xuất hiện và nói muốn chơi cùng.
Nửa tiếng sau, Tiền Quảng An thua sạch toàn bộ thẻ hình trong tay. Tiền Quảng An không phục, lập tức đi tìm đại ca của mình là Thường Hoan nhờ lấy lại thể diện. Nửa tiếng sau, Thường Hoan cũng thua sạch thẻ hình, không còn một tấm.
Thường Hoan tức giận, quay sang đấm cho Tiền Quảng An một trận.
Sau đó, chút lương tâm còn sót lại khiến bà nội Tiền bất an.
Trằn trọc hai ngày, bà mới bảo Tiền Quảng An đi gọi Lâm Phi Ngư sang nhà xem ti vi. Để bù cho chuyện hôm trước con bé không được ăn chè, bà còn bỏ tiền đến tiệm bánh lâu đời mua một hộp bánh quy gà [1] về.
Bánh quy gà có nhân đậu phụ và mỡ heo, vị ngọt mặn đan xen, ngoài giòn trong mềm, càng nhai càng thơm. Một hộp chỉ có mười tám cái mà giá tới tám hào tám xu, còn đắt hơn cả một cân thịt heo, đúng là con nhóc kia được hời.
Nhưng cho đến khi Tiền Quảng An và Thường Hoan ăn sạch cả hộp, Lâm Phi Ngư cũng không bao giờ xuất hiện ở nhà họ Tiền nữa.
Lý Lan Chi vẫn chưa quyết định được có nên giữ lại đứa con trong bụng hay không.
Về tình cảm, cô chắc chắn muốn giữ, đó là kết tinh của cô và Lâm Hữu Thành. Giờ anh không còn, cô càng muốn để lại một giọt máu cho anh.
Nhưng lý trí lại nhắc cô không thể sinh đứa bé này. Cô không giống Lưu Tú Nghiên có mẹ chồng tốt, ngược lại, cả bên chồng lẫn bên ngoại đều phiền phức, không những không giúp được cô mà còn kéo cô xuống nước.
May mà đứa trẻ trong bụng lại ngoan, trước đây cô mang thai là ói dữ dội, chỉ cần ngửi thấy mùi dầu là không chịu được, lần này ăn uống được, quan trọng là ăn gì cũng không nôn.
Chính vì thế nên những người xung quanh mới không phát hiện cô có bầu.
Hôm ấy đi làm về, Lý Lan Chi bỗng thấy chóng mặt và lạnh người, sờ trán thấy hơi sốt, cô nghĩ mình bị cảm.
Lẽ ra lúc này phải ra trạm y tế mua thuốc, nhưng nghĩ đến đứa con trong bụng, cô quyết định không đi, cố chịu thêm một chút.
Cô đưa phiếu ăn căng-tin cho Lâm Phi Ngư, bảo con tự đi mua cơm tối rồi trèo lên giường nằm, chẳng mấy chốc đã ngủ thϊếp đi.
Giấc ngủ rất chập chờn.
Vừa nhắm mắt là cô bắt đầu mơ, trước tiên mơ thấy đứa con bị mất lần đầu, bào thai chưa đầy ba tháng chưa kịp thành hình mà đã mở miệng gọi “mẹ”!
Cô giật mình rùng người, mày nhăn lại nhưng không thoát khỏi cơn ác mộng.
Cảnh tiếp theo, cô lại mơ thấy đứa trẻ khác.
Không phải đứa trước mà là đứa bị sinh non hai năm trước. Đứa bé sáu tháng hơn đã hoàn chỉnh, có mắt mũi miệng, nghiêng đầu hỏi cô: “Mẹ, sao mẹ không muốn con?” rồi khóe mắt chảy ra nước mắt đỏ như máu.
Cơ thể cô run lên bần bật, lần này toát cả mồ hôi lạnh, vẫn chưa tỉnh.
Rồi cô mơ thấy Lâm Hữu Thành.
Lâm Hữu Thành bị kẹt trong khoang tàu, đầu rỉ máu khóc gào: “Lan Chi, anh chết không nhắm mắt được. Là thằng Lâm Hữu Bân đó gϊếŧ anh, giờ thằng đó lấy vợ sinh con, giàu sang. Còn anh thậm chí đứa con của mình cũng không giữ được, anh không cam lòng...”
Lâm Phi Ngư từ căng-tin mang về một suất cơm niêu lạp vị [2]. Vừa đặt xuống bàn đã nghe trong phòng ngủ vang lên một tiếng hét thất thanh, đôi đũa trong tay rơi xuống đất, cô bé không kịp nhặt đã lao vào.
Trong phòng, Lý Lan Chi nhắm chặt mắt, gương mặt tái nhợt, hai tay giơ lên như muốn chụp lấy thứ gì, miệng lẩm bẩm: “Con ơi... Hữu Thành ơi... Các người đừng đi, đừng bỏ em...”
Lâm Phi Ngư sợ đến mức không dám tiến lại gần, run rẩy gọi: “Mẹ, mẹ ơi...”
Gọi liền mấy tiếng mà Lý Lan Chi vẫn không tỉnh.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?
Ngay sau đó, cô bé quay đầu chạy ra định tìm bà Sáu, vừa tới cửa thì va ngay vào Thường Minh Tùng cũng đang định ra ngoài.
Thường Minh Tùng kịp kéo lại, nếu không cô bé đã lăn xuống cầu thang: “Phi Ngư, cháu gấp đi đâu? Ăn cơm chưa?”
Lâm Phi Ngư ngẩng mặt, mắt đẫm lệ: “Chú Thường, mẹ cháu sắp chết rồi.”
Thường Minh Tùng ngẩn ra: “Trẻ con không được nói linh tinh, mẹ cháu đang bình thường sao lại chết?”
Lâm Phi Ngư tủi thân: “Cháu không nói linh tinh, mẹ cháu cứ nhắm mắt nói chuyện, cháu gọi thế nào cũng không tỉnh.”
Nghe vậy, Thường Minh Tùng cảm thấy có gì đó bất ổn, liền sải bước vào phòng.
Lúc này, Lý Lan Chi đã không còn nói mớ, cô nằm thẳng trên giường, mồ hôi lạnh ướt cả mặt.
Chú thích:[1] Bánh quy gà: một trong bốn loại bánh nổi tiếng của Quảng Đông, có từ thời Hàm Phong nhà Thanh, đến nay đã hơn 170 năm lịch sử.
[2] Cơm niêu: còn gọi là cơm nấu niêu đất, món đặc sản Quảng Châu, thuộc hệ Quảng phủ trong ẩm thực Quảng Đông.
