“Kiến Tài, mau về ăn cơm!”
“Huy Tử, về ăn cơm thôi...”
Trời nhá nhem, trong khu tập thể vang lên từng tiếng gọi con về ăn cơm của các bà mẹ.
Lâm Phi Ngư và Thường Hoan lưu luyến bước ra từ nhà Tiền Quảng An, miệng còn bắt chước thoại trong phim “Tiểu anh hùng Vũ Lai”: “Chúng ta là người Trung Quốc, chúng ta yêu Tổ quốc của mình.”
Nhà họ Tiền mới mua được một chiếc tivi, dù bà nội Tiền không thích bọn trẻ kéo đến xem, nhưng Tiền Quảng An là “đệ tử” của Thường Hoan, còn Lâm Phi Ngư là “bạn ngồi bô” của cô. Vì thế hai đứa thành khách quen nhà họ Tiền, chưa đến giờ cơm thì tuyệt đối không chịu về.
Trong khu tập thể, số nhà có tivi không nhiều. Nhà Giang Khởi Mộ cũng có, nhưng mẹ cậu bị bệnh tâm thần, cửa nhà lúc nào cũng đóng kín, nên chẳng ai qua đó xem.
Về đến nhà, Lý Lan Chi đã nấu cơm xong, nhưng rất nhanh Lâm Phi Ngư phát hiện có gì đó không ổn, các món ăn đều bị hỏng.
Chỉ có hai món: một đĩa trứng ốp la, nhưng hai quả trứng đã bị chiên cháy đen, vỏ ngoài khét đắng; còn lại một đĩa cải xào, tuy không cháy nhưng lại không nêm muối hay tương tàu xì, hoàn toàn vô vị.
Lý Lan Chi dường như không nhận ra món ăn có vấn đề, cũng không chú ý ánh mắt con gái đang lén nhìn mình. Cô im lặng, nặng trĩu tâm sự.
Hơi nóng ban ngày vẫn chưa tan, không khí oi bức bao trùm căn nhà. Hai mẹ con không nói một lời, chỉ có tiếng đũa chạm vào bát đĩa vang lên lách cách.
Một con ruồi bay vào đậu trên nền nhà, Lâm Phi Ngư đứng dậy, thành thạo cầm lọ thủy tinh úp xuống. Con ruồi bị nhốt chặt trong chiếc lọ kín bưng, tuyệt vọng đập loạn bốn phía nhưng không có lối thoát.
Ăn cơm xong, trăng từ từ leo lên ngọn liễu. Thường Bản Hoa như thể được lên dây cót, đúng giờ lại xuất hiện dưới dãy số 18, chống nạnh, ngẩng đầu, rồi bắt đầu đứng dưới cửa sổ phòng số ba chửi bới bóng gió.
Từ hôm bị Lý Lan Chi tát một cái, ngày nào cô ta cũng đến đây mắng nhiếc. Thím Sáu Chu và Thường Minh Tùng từng khuyên can, nhưng vô ích.
Trong Khu tập thể số 3 có ba người hung dữ hay còn gọi là “tam đại ác nhân”: Thường Bản Hoa, bà A Phân và bà nội Tiền. Bà mù vì mắt kém nên chiến lực hạn chế, không được vào danh sách. Còn Thường Bản Hoa là người đứng đầu trong ba hung thần, có tài mắng chửi và năng lực cù nhây không ai sánh kịp. Người trong khu thấy cô ta còn phải tránh, ngay cả chó cũng vòng đường khác mà đi.
Nhưng hôm nay, Lý Lan Chi hoàn toàn không bị lay động.
Lâm Phi Ngư vừa làm bài tập vừa thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn vào phòng ngủ. Như con thú nhỏ cảm nhận được nguy hiểm, cô cũng thấy rõ sự bất an của mẹ, khiến lòng cô thấp thỏm không yên.
Đêm càng lúc càng khuya, trong khu vang lên tiếng cha mẹ thúc giục con đi ngủ. Thường Bản Hoa chửi mệt thì ngừng, lủi thủi về nhà.
Đèn nhà họ Lâm cũng tắt, trong phòng yên ắng, chỉ có tiếng thở đều đều của Lâm Phi Ngư trên chiếc giường nhỏ cạnh bên. Lý Lan Chi mở to mắt nằm xoay người liên tục.
Một giờ sau, cô khoác thêm chiếc áo dài tay, bước xuống lầu.
Dưới gốc cây to có một người đang ngồi. Tiếng bước chân trong cầu thang vang lên khiến người đó giật mình, run run hỏi: “Ai... ai đó?”
Lý Lan Chi cũng bất ngờ khi giờ này vẫn còn người chưa ngủ, nghe giọng giống Lưu Tú Nghiên: “Là tôi, Lan Chi đây. Tú Nghiên phải không, sao chị cũng chưa ngủ?”
Nghe ra là Lý Lan Chi, Lưu Tú Nghiên không biết nên thở phào hay thất vọng: “Trưa nay tôi uống nhiều trà quá, giờ nằm không ngủ được.”
Người Triều Sán vốn thích uống trà. Bà nội Tô và Lưu Tú Nghiên, hai người mẹ chồng nàng dâu này đều là người Triều Sán, nên thỉnh thoảng lại phải pha trà để thỏa cơn thèm.
Lý Lan Chi đi tới, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khẽ nói: “Tôi cũng không ngủ được.”
Lưu Tú Nghiên nghĩ cô vì nhớ Lâm Hữu Thành nên trằn trọc, trong lòng lại dấy lên áy náy: “Mẹ chồng tôi nói đúng, ngày tháng phải nhìn về phía trước mới sống nổi. Chị đừng quá đau buồn nữa.”
Lý Lan Chi không nhận lấy lời an ủi, mà hỏi: “Tôi nhớ Chí Huy chào đời sau khi bố nó mất đúng không?”
Lưu Tú Nghiên không ngờ cô lại hỏi vậy, ngẩn ra rồi mới gật đầu: “Đúng, lúc Hướng Tiến mất, tôi mới mang thai Chí Huy chưa đầy ba tháng.”
Lý Lan Chi nắm chặt tay: “Khi đó chị có từng nghĩ đến chuyện bỏ đứa bé trong bụng không? Ý tôi là... nhà mất đi trụ cột, lại thêm một đứa trẻ đỏ hỏn cần bú mớm, sinh ra thì chắc chắn sẽ rất khó khăn.”