Chương 38

Mẹ cậu không những mấy ngày liền không chửi mắng, còn hỏi có muốn mua đôi giày mới không. Năm nay cậu lớn vọt, giày đã chật từ lâu, nhưng từ nhỏ cậu biết nhà mình không dư dả như nhà khác nên chẳng dám hé miệng. Không ngờ lần này mẹ lại chủ động đề nghị mua giày, khiến cậu bất ngờ đến ngẩn ngơ.

Giang Khởi Mộ từ Thượng Hải trở về, cửa sổ đối diện lại vang lên tiếng đàn accordion, xen lẫn tiếng cười của một người phụ nữ.

Sự trở về của Giang Khởi Mộ cũng có nghĩa là kỳ nghỉ hè kết thúc, năm học mới bắt đầu, Lâm Phi Ngư đã thành học sinh lớp bốn.

Chỉ là lần này, không còn bố đi cùng cô đến trường nữa.

Cô đeo chiếc cặp màu xanh bộ đội, một mình đi trên đường đến lớp, vừa cắn bánh bao xá xíu, vừa đưa tay sờ mái tóc ngắn mới cắt, nước mắt rơi lã chã như hạt đậu vàng: “Bố ơi... bố ơi...”

Đến trường, Giang Khởi Mộ phát hiện mắt Lâm Phi Ngư lại đỏ như mắt thỏ, dáng vẻ vừa sụt sịt còn đáng thương hơn cả hai năm trước.

Tô Chí Huy và Tiền Quảng An liếc mắt ra hiệu, hai cái đầu chụm lại thì thầm bàn bạc thật lâu, tính toán chờ Lâm Phi Ngư vừa ngồi xuống, một đứa sẽ giữ tay cô, đứa kia nhét con ếch vào áo cô.

Kế hoạch thì hoàn hảo, nhưng khi thực hiện lại xảy ra sự cố.

Ngay lúc Tô Chí Huy đưa tay định nhét ếch vào cổ áo Lâm Phi Ngư, Giang Khởi Mộ thẳng chân đá mạnh vào ống chân cậu ta. Tô Chí Huy loạng choạng đập vào bàn học, con ếch trong tay cũng văng ra ngoài.

Xui xẻo thay, con ếch rơi thẳng lên mặt Tiền Quảng An, dính ngay giữa hai mắt, còn kêu vang một tiếng “ộp”.

“Á á á…”

Ngay sau đó, cả lớp vang lên tiếng hét như heo bị chọc tiết của Tiền Quảng An.

Hôm đó, phụ huynh của hai đứa đều bị gọi đến trường. Về nhà, Tô Chí Huy bị bà nội đánh cho một trận, còn Tiền Quảng An thì nhờ có bà nội che chở nên không bị đánh, nhưng mất toi một tháng tiền tiêu vặt.

Cô chủ nhiệm vốn là đồng nghiệp của Lâm Hữu Thành. Giờ anh mất rồi, cô thấy mình có trách nhiệm chăm sóc Lâm Phi Ngư, nên điều chỉnh lại chỗ ngồi.

Kỳ học mới bắt đầu, Lâm Phi Ngư có bạn cùng bàn mới, là Giang Khởi Mộ.

Sau một kỳ nghỉ hè, tóc cậu được cắt ngắn hơn, dáng người cũng cao lớn hơn hẳn. Không biết có phải ảo giác không, nhưng khi mỗi khi nhìn cậu, Lâm Phi Ngư cảm giác như không khí oi bức quanh mình thoáng mát hơn một chút.

Mang ơn cứu giúp, lần này Lâm Phi Ngư không còn kẻ đường vĩ tuyến 38 nữa. Cô còn lấy một viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ đưa qua: “Giang Khởi Mộ, hôm nay thật sự cảm ơn cậu đã giúp tớ.”

Nắng đầu thu chiếu qua cửa sổ rọi lên gương mặt nghiêng của cậu, Giang Khởi Mộ cứng nhắc phủ nhận: “Tớ không có giúp cậu.”

Lâm Phi Ngư bỗng nhận ra tai cậu đỏ lạ thường, kỳ quái quá, lại nhìn kỹ thêm: “Nhưng Tô Chí Huy đáng ghét kia nói cậu đã đá mạnh vào chân nó...”

Chưa kịp nói hết, Giang Khởi Mộ đã cau mày gắt: “Quay đầu đi, với lại tớ đã nói không giúp, đừng đoán mò.”

“...”

Cuối cùng cô cũng không có cơ hội đền ơn bằng viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.

Chỉ là Lâm Phi Ngư không hiểu tại sao cậu ta lại vô cớ tức giận, càng không hiểu vì sao làm việc tốt lại không muốn người khác biết.

Trừ phi... Giang Khởi Mộ muốn học chú Lôi Phong, làm việc tốt mà không muốn lưu danh muôn thuở.

Nhất định là vậy.

Bạn học Giang đúng thật là một Lôi Phong sống.

Ngay lập tức, ánh mắt Lâm Phi Ngư nhìn bạn cùng bàn mới sáng long lanh.

Giang Khởi Mộ: “?”