Chương 34

Buổi sớm có gió thổi làm lá cây xào xạc, nắng len qua tán lá rậm rạp rọi xuống mặt Lâm Phi Ngư. Mới vài ngày mà cô bé gầy đi trông thấy, cằm nhọn hoắt, đôi mắt vì thế càng thêm to và sâu, ánh nhìn thẳm lại khi ngước nhìn người khác.

Cô không muốn mẹ tái giá, cũng không muốn có cha dượng.

Cô chỉ muốn có bố của mình.

Trên đời này sẽ không còn ai như bố mỗi ngày đều buộc tóc cho cô, cũng không còn ai như bố tự tay làm đồ chơi, mua sách tranh nhỏ cho cô.

Bố của cô là người cha tuyệt vời nhất trên thế giới.

Vì vậy, cô nhất định phải tìm bố về!

Đúng lúc cô xoay người, Thường Hoan cầm một xấp thẻ hình [1] chạy tới, gọi: “Tớ đi dãy số 5 chơi thẻ hình. Cậu có đi không?”

Thẻ hình là những tấm bìa cứng vẽ đủ loại nhân vật, một hào mua được hai tờ, mỗi tờ chia thành hai mươi lăm ô nhỏ, nhân vật đa phần lấy từ các tác phẩm kinh điển như "Tam quốc diễn nghĩa", "Tây du ký", "Bảng phong thần". Gần đây lũ trẻ trong khu đều mê sưu tập, để có được nhân vật mình thích, chúng còn nghĩ ra nhiều trò chơi, trong đó có trò lật thẻ.

Thường Hoan lớn lên không đẹp, cũng không giỏi buộc tóc, nhưng trò lật thẻ hình thì cô là vô địch.

Mấy đứa khác dùng tay đập, mười lần may ra lật được hai ba lần. Còn Thường Hoan có bí quyết riêng: lòng bàn tay khum lại, vỗ mạnh xuống, tấm thẻ dễ dàng lật ngửa.

Nhờ vậy, cô thắng được không ít thẻ hình, còn thu phục cả kẻ thù số một là Tiền Quảng An thành đàn em. Thẻ hình ở dãy số 3 đã bị cô gom gần hết, dạo này bắt đầu mở rộng hoạt động sang các dãy khác.

Lâm Phi Ngư lắc đầu: “Tớ không đi, tớ còn việc rất quan trọng phải làm.”

Thường Hoan như con mèo bị khơi dậy tính tò mò: “Cậu định làm gì quan trọng, mau nói cho tớ nghe.”

Lâm Phi Ngư nghĩ một lát rồi kéo bạn ra chỗ khác, hạ giọng: “Tớ muốn đi tìm bố tớ.”

Thường Hoan sững sờ: “Không phải bố cậu mất rồi sao?”

Cô thấy Lâm Phi Ngư thật đáng thương. Trước đây cô từng ghen tị vì Phi Ngư có một người cha đẹp trai, tốt tính, không trọng nam khinh nữ. Nhưng giờ thì cô không ghen tị nữa.

Bởi vì bố của Phi Ngư đã chết rồi. Thường Hoan nghe cô mình nói mẹ của Phi Ngư đi đường lúc nào cũng lắc hông, nhìn là biết không phải người đàng hoàng. Cô của Thường Hoan còn nói mẹ của Phi Ngư chắc chắn sẽ sớm tái giá, đến lúc đó Phi Ngư sẽ có cha dượng.

Ở dãy số 6, Hải Yến đã nghỉ học vì mẹ kế nói cô ấy ngốc như heo, học hành chỉ tốn tiền. Học xong lớp ba, Hải Yến buộc phải nghỉ, giờ ngoài việc làm hết việc nhà, còn phải trông em trai sơ sinh.

Thường Hoan nghĩ sau này nếu Phi Ngư có cha dượng thì chắc cũng không được đi học, lại còn phải làm cả đống việc nhà, thật tội nghiệp.

Đôi mắt trong veo như thủy tinh của Lâm Phi Ngư phủ một tầng sương mỏng: “Bà mù nói người chết sẽ thành hồn ma, mà chỉ người thân nhất mới nhìn thấy họ, nên tớ phải đi tìm hồn ma của bố tớ.”

Thường Hoan càng kinh ngạc: “Cậu lại đi nói chuyện với bà mù? Cậu không sợ bị ăn thịt à?”

Thực ra bà mù không hẳn là mù, chỉ là vì bị đυ.c thủy tinh thể nên mắt kém.

Nhưng tính bà rất tệ, đặc biệt ghét trẻ con, hễ thấy con nít là mắng om sòm. Thêm vào đôi mắt phủ một lớp trắng đυ.c, nên lũ trẻ trong khu tập thể đều sợ, cứ tưởng bà giống yêu quái trong Tây du ký chuyên ăn thịt trẻ con.

Lâm Phi Ngư lắc đầu: “Bà mù không ăn trẻ con, bà còn cho tớ kẹo nữa. Tớ không nói chuyện với cậu nữa đâu, tớ phải đi tìm hồn ma của bố tớ.”

Thường Hoan do dự một chút, rồi nhanh chóng bỏ ý định đi lật thẻ hình: “Tớ đi cùng cậu.”

Lâm Phi Ngư tròn mắt: “Không phải cậu nói đi lật thẻ hình sao? Hơn nữa cậu đâu phải người thân nhất của bố tớ, cậu không nhìn thấy ông ấy đâu.”

Thường Hoan gãi mũi: “Tớ không đi tìm hồn ma của bố cậu, tớ đi tìm... hồn ma của mẹ tớ.”

Thực ra Thường Hoan không còn nhớ mặt mẹ, khi mẹ mất cô chưa đầy hai tuổi. Chỉ là cô nghĩ nếu mẹ còn sống, chắc chắn sẽ buộc tóc cho cô, sẽ mua cho cô váy đẹp, và cô cũng không phải ngày nào cũng lo lắng bố mình sẽ cưới một bà mẹ kế.

Chú thích của tác giả:

[1] Thẻ hình: món đồ chơi thịnh hành thập niên 60–80, kích thước bằng quân mạt chược. “Thẻ hình” là cách gọi trong tiếng Quảng, mỗi nơi gọi một kiểu khác nhau, tương tự như việc trẻ con bây giờ sưu tầm thẻ Ultraman.Thập Niên 70: Những Người Con Của Phương Nam - Chương 34