Chương Thấm quay người định tìm một mảnh vải để gói con rùa lại, thì nghe Lâm Phi Ngư nghẹn ngào: “Dì Thấm, vừa nãy cháu ngủ mơ thấy bố.”
Tay Chương Thấm run lên, con rùa trong tay suýt rơi xuống đất. Cô vội quay lại, gượng gạo bình tĩnh: “Cháu mơ thấy bố thế nào?”
Lâm Phi Ngư rũ đôi mắt hoe đỏ: “Cháu mơ thấy bố rơi xuống nước, cháu muốn kéo bố lên, nhưng bố bảo cháu đừng qua đó. Cháu cứ chạy mãi chạy mãi, mà bố thì càng lúc càng xa... Dì Thấm, cháu nhớ bố quá.”
Từ lúc rời Quảng Tây về đây đã hai năm, đây là lần đầu tiên cô bé phải xa bố. Dù chỉ mới chưa đầy nửa ngày, nhưng nỗi nhớ đã dâng tràn.
Một giọt nước mắt rơi xuống từ mắt Chương Thấm, cô vội đưa tay lau đi, cố gắng khiến giọng mình nghe bình thường: “Phi Ngư đừng sợ, chỉ là mơ thôi. Người ta vẫn bảo mơ thường trái ngược với thực tại, nên bố sẽ sớm quay về thôi. Với lại, mẹ cháu mấy hôm nay phải tăng ca liên tục ở xưởng, nhờ dì sang chăm cháu. Khuya rồi, chúng ta đi ngủ nhé?”
Trong lòng Lâm Phi Ngư vẫn còn nặng trĩu, nhưng cô không muốn làm dì Thấm khó xử. Cô luôn thấy dì Thấm khác những người lớn khác, dì biết hỏi ý kiến bọn trẻ, khiến cô cảm thấy mình được tôn trọng như một người trưởng thành.
Vì vậy, cô gật đầu, rửa tay rồi lại lên giường nằm xuống. Trẻ con nghĩ đơn giản, vừa khóc đó đã có thể ngủ ngay sau một cái chớp mắt, nhưng người lớn thì không.
Chương Thấm đứng bên khung cửa sổ phòng ngủ nhà họ Lâm, còn Lý Lan Chi ngồi tựa bên khung cửa sổ phòng bệnh. Hai người ở hai nơi khác nhau, nhìn ra những cảnh vật khác nhau, nhưng lại cùng cảm thấy ánh trăng đêm nay lạnh lẽo chưa từng thấy.
Dù ai cũng mong một phép màu xảy đến, nhưng điều phải đến cuối cùng vẫn đến.
Trưa hôm sau, Thường Minh Tùng cả đêm không về cuối cùng cũng xuất hiện trong bệnh viện. Khuôn mặt anh hốc hác, quần áo xộc xệch, hai vết hằn bên khóe miệng như sâu hơn, phảng phất nỗi bi thương.
Chỉ nhìn dáng vẻ anh lúc này, mọi người đã hiểu chuyện chẳng lành.
Lý Lan Chi dán chặt ánh mắt vào anh, cổ họng nghẹn ứ, không sao thở nổi. Miệng cô há ra, muốn hỏi về tình hình của Lâm Hữu Thành, nhưng không phát ra được tiếng nào.
Thím Sáu Chu phá tan bầu không khí im lặng: “Sao rồi? Tìm thấy thầy Lâm chưa?”
Mắt Thường Minh Tùng đỏ bừng, giọng khàn nghẹn: “Tìm thấy rồi... nhưng người đã mất rồi. Bên công ty vận tải đang làm thủ tục đăng ký và xác nhận, xong sẽ đưa về nhà xác bệnh viện. Quốc Tài đang túc trực ở đó...”
Nói tới đây Thường Minh Tùng không nói nổi nữa, quỳ xuống, hai tay ôm đầu khóc trong nín lặng.
Cả phòng chìm vào lặng câm.
Một lúc sau, không rõ ai bật khóc trước, tiếng khóc như mở vòi nước, rồi một loạt tiếng nức nở vang lên.
Nghe lời Thường Minh Tùng, Lý Lan Chi thét lên một tiếng, cầm con dao gọt hoa quả trên bàn định đâm vào cổ mình. May mà Thường Minh Tùng nhanh tay lẹ mắt lao tới nắm chặt cổ tay cô lại.
Lý Lan Chi vùng vẫy như điên: “Bỏ ra! Hữu Thành chết rồi, tôi cũng không muốn sống nữa!”
Thường Minh Tùng nào dám buông: “Đừng chết, sống còn hơn chết. Cô đừng chỉ nghĩ cho mình, hãy nghĩ đến Phi Ngư.”
Mọi người cùng níu kéo an ủi: “Đúng rồi, đúng rồi, Phi Ngư đã mất cha, nếu mẹ cũng mất nữa thì thành mồ côi thật.”
Nhưng Lý Lan Chi không nghe, vẫn ôm chặt con dao không buông.
Thường Minh Tùng sợ làm cô bị thương nên không dám giật mạnh; lúc giằng co, tay anh bị cắt một vết chảy máu. Nếu cứ thế kéo dài không phải giải pháp, anh gầm lên một tiếng: “Cô như thế này, khó trách Hữu Thành chết mà không nhắm mắt!”
Tiếng thét ấy khiến mọi người im bặt.
Lý Lan Chi ngừng vung dao, run giọng hỏi: “Anh... anh nói vậy nghĩa là gì?”
Thường Minh Tùng giật lấy con dao, cố kìm nén nỗi bi thương trong cổ họng: “Ý trên mặt chữ.”
Trong lòng mọi người rúng động.
Ý trên mặt chữ, tức là Lâm Hữu Thành tới chết vẫn chưa nhắm mắt.
Dù người ta đã cố phá bỏ tư tưởng cũ kỹ, thứ phá được cũng chỉ là quy tắc, nhưng không dễ dàng thay đổi tâm lý con người và những quan niệm ăn sâu: chết không nhắm mắt là đến chết cũng không được yên.