Bầu trời cuồn cuộn mây đen, mưa đã tạnh, hoa phượng đỏ bị tàn phá rụng rơi khắp mặt đường lầy lội.
Dưới ánh đèn sáng choang trong nhà máy đồ hộp, mọi người vẫn luôn tay làm việc nhưng ánh mắt cứ liếc về phía chỗ của Lý Lan Chi, giờ đã trống không.
“Thầy Lâm là người tốt như thế mà nói mất là mất được sao? Tôi không mê tín, nhưng những điều kiêng kỵ vẫn phải tránh. Hôm ấy họ không nên ra ngoài vào ngày Rằm tháng Bảy.”
“Đừng nói gở, đã bảo thầy Lâm là người tốt thì trời sẽ phù hộ. Thầy nhất định không sao đâu.”
“Đúng, đúng, thầy Lâm chắc chắn sẽ không sao. Nói mới nhớ, em rể tôi đúng là may mắn, lúc thấy nước sông tràn vào cửa sổ, cậu ấy lập tức chạy ra ngoài, may mà chạy nhanh, không thì giờ cũng mất mạng rồi. Cậu ấy kể bên tai toàn là tiếng kêu thảm thiết, tiếng gào cứu mạng, y như địa ngục trần gian. Lên bờ rồi, cậu ấy thấy hành khách trên boong đều nhảy xuống sông để thoát thân, còn người trong khoang thì...”
Câu sau chưa nói hết nhưng ai nấy đều hiểu rõ, hành khách trong khoang e là khó thoát nạn.
Có những chiếc phà để tránh việc hành khách trèo vào cửa sổ trốn vé mà khóa chặt cửa sổ bằng song sắt. Cách làm này tuy ngăn được nạn trốn vé nhưng hễ có sự cố thì người bên trong không thể thoát ra.
Nếu thầy Lâm thật sự qua đời, Lý Lan Chi còn trẻ đã thành góa phụ, còn đứa bé Lâm Phi Ngư sẽ mất cha. Cả hai đều quá đáng thương.
Dù vậy, mọi người vẫn ôm một tia hy vọng, mong Lâm Hữu Thành được trời thương phù hộ mà thoát chết.
Lưu Tú Nghiên hốt hoảng chạy vào phòng ngủ, đóng cửa sổ, khóa cửa lại, rồi lấy chìa khóa mở tủ, cẩn thận lấy ra hai bài vị bằng gỗ. Cô cung kính đặt bài vị lên bàn, quỳ xuống vái lạy.
“Thánh Mẫu Thiên Hậu nương nương! Bố bọn trẻ! Xin hai vị phù hộ cho chồng của Lý Lan Chi là Lâm Hữu Thành gặp dữ hóa lành, tuyệt đối đừng để anh ấy gặp chuyện. Con xin lạy, xin lạy!”
Nói xong, cô dập mạnh ba cái rồi mới cất bài vị vào tủ, khóa lại. Nhưng trong lòng cô vẫn không sao bình tĩnh nổi.
Cô thừa nhận mình có chút ghen tị với Lý Lan Chi, nhưng có thể thề với trời rằng cô chưa bao giờ mong Lâm Hữu Thành chết, lại càng không mong Lý Lan Chi trở thành góa phụ như mình.
Không ai hiểu rõ hơn cô nỗi khổ của một góa phụ. Người từng dầm mưa sao lại muốn xé nát chiếc ô của người khác?
Chỉ vì không ưa việc Lý Lan Chi ngày nào cũng phô trương tình cảm quá mức nên cô mới buột miệng than thở vài câu, đâu ngờ mình lại nói gở như thế.
Lưu Tú Nghiên ôm mặt khóc òa. Nếu lỡ Lâm Hữu Thành thật sự bị lời nguyền của cô ứng nghiệm thì biết làm sao?
Đúng lúc này bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, bà nội Tô sốt ruột gọi: “Tú Nghiên, con không sao chứ? Sao lại khóa cửa vậy?”
Khi chồng Lưu Tú Nghiên còn sống, hai vợ chồng ở trong căn phòng lớn được ngăn riêng. Sau khi chồng mất, cô dọn sang phòng nhỏ này ở một mình, hai đứa con thì ở với bà nội Tô.
Lưu Tú Nghiên vội lau nước mắt ra mở cửa, nhỏ giọng nói: “Mẹ, con không sao.”
Thấy mắt con dâu đỏ hoe, bà nội Tô nghĩ cô nhớ đến người chồng đã mất nên cũng không hỏi thêm, chỉ bảo: “Không sao thì ra đi, mọi người đều có mặt rồi.”
“Mọi người” ở đây chính là hàng xóm của dãy số 18. Ngoại trừ Thường Minh Tùng và con trai cả của thím Sáu Chu là Chu Quốc Tài đang đi dò hỏi tin tức thì những người lớn khác đều đã có mặt đông đủ.
Người đứng ra chủ trì dĩ nhiên là “trụ cột” của dãy số 18, thím Sáu Chu.
Thím Sáu Chu đứng dậy, chống tay lên bàn, quét mắt nhìn một vòng rồi nói: “Chuyện của thầy Lâm chắc ai cũng biết rồi. Thầy Lâm là người hiền lành, làm việc nghiêm túc, chân thành đối đãi với hàng xóm láng giềng. Nay thầy gặp chuyện, là hàng xóm ở cùng dãy số 18, chúng ta tuyệt đối không thể đứng ngoài.”
Bà nội Tô lập tức hưởng ứng: “Ngày mai tôi đi đổi trứng gà, tiện xem ở chợ có cá tươi không, từ giờ chuyện cơm nước của Lan Chi và Phi Ngư cứ để tôi lo.”