Chương 22

Lâm Hữu Thành lạnh lùng: “Tôi biết rồi.”

Lâm Hữu Bân đứng dậy: “À đúng rồi, em trai còn chưa có việc làm. Tiền vé tàu này phải phiền anh ứng trước giúp, sau này em trả lại.”

Dạ dày Lâm Hữu Thành co rút từng cơn.

Bảo anh đi cùng cầu hôn, chẳng phải chỉ để anh bỏ tiền sao. Đã nuốt vào bụng rồi, làm sao họ chịu nhả ra.

Người ta đều nói cha mẹ thương con là lẽ tự nhiên. Nghĩ lại cả đời này anh so với người khác còn có thêm một đôi cha mẹ, vốn dĩ phải là chuyện hạnh phúc hơn người, thế nhưng lại không có ai thật lòng thương anh. Tình anh em một nhà càng là chuyện không tồn tại. Thất vọng, bi thương trong lòng Lâm Hữu Thành như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn.

Lâm Phi Ngư tinh mắt thấy bàn tay bố nắm chặt, bèn rót một cốc nước, lén thêm chút “gia vị”, rồi chạy theo ra ngoài: “Chú, vừa nãy cháu quên rót nước cho chú.”

Lâm Hữu Bân quả thật có chút khát, nhận lấy cốc nước ngửa đầu uống, rồi nói: “Sao nước này mùi lạ lạ vậy?”

“...”

Tim Lâm Phi Ngư đập thình thịch, đây là lần đầu tiên cô làm chuyện như vậy.

Lâm Hữu Bân không nghĩ nhiều, trái lại còn giáo huấn: “Sau này nói chuyện với bề trên thì phải dùng “ngài”, đừng có mở miệng toàn “anh”, “chú” suông, đúng là không biết trên dưới!”

“Vâng ạ.”

Lâm Phi Ngư đáp một tiếng, trong lòng chỉ thấy người này thật sự đáng ghét.

Dì Sáu Chu tuy cũng hay giáo huấn người khác, nhưng bà rất nhiệt tình, hễ hàng xóm nào gặp khó bà đều chạy đầu tiên đến giúp. Còn “Lâm Có Bệnh” thì đúng là kẻ xấu xa.

Đợi Lâm Hữu Bân đi khỏi, Lâm Phi Ngư vội vàng chạy lên lầu, rạp người bên cửa sổ nhỏ, chờ hắn đi ngang qua thì ném mạnh viên đá trong tay xuống người hắn.

“Thằng nhóc nào, ra đây mau! Không ra thì để tao tìm được, tao lột da mày!”

Lâm Hữu Bân bị ném trúng ngay thái dương, lại bị dọa giật mình, tức thì nổi giận đùng đùng.

Lâm Phi Ngư nép dưới bệ cửa sổ, hai tay che miệng, tim đập thình thịch. Thì ra làm chuyện xấu lại có cảm giác hồi hộp như thế này, chẳng hiểu sao còn thấy hơi kí©h thí©ɧ.

Lâm Hữu Bân đảo mắt nhìn lên cửa sổ một vòng, không thấy người, cúi đầu lại phát hiện trên viên đá còn cuộn một mảnh giấy. Hắn nhặt lên mở ra, chỉ thấy trên đó nguệch ngoạc một dòng chữ:

“Đồ chết tiệt!”

Lâm Hữu Bân giận tím mặt: “Thằng ranh, ra đây mau!!!”

Hắn hoàn toàn không nghĩ tới đó là Lâm Phi Ngư, chủ yếu vì hắn cho rằng cô bé không có gan như vậy.

Đợi Lâm Hữu Bân vừa chửi vừa đi xa, Lâm Phi Ngư mới dám thò nửa cái đầu nhỏ ra khỏi cửa sổ, ai ngờ lại bắt gặp một đôi mắt đen láy.

Là Giang Khởi Mộ.

“...”

Lâm Phi Ngư lập tức thấy chột dạ.

Vừa rồi cậu ấy có thấy mình ném đá không? Cậu ấy có đi mách lẻo không?

Mấy phút sau, cửa nhà họ Giang vang lên tiếng gõ. Khi Giang Khởi Mộ ra mở thì chẳng thấy ai, chỉ thấy trước cửa có thêm ba viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ và một tờ giấy.

Cậu nhặt lên, mở giấy ra, thì thấy một hàng chữ viết rất nắn nót: “Bạn Giang, mời bạn ăn kẹo.”

Không có ký tên.

Nhưng Giang Khởi Mộ vừa nhìn đã nhận ra nét chữ, nhớ lại nửa cái đầu nhỏ vừa nép nép ở cửa sổ đối diện, lập tức hiểu ngay. Ba viên kẹo này là để hối lộ cậu.

Lúc này, một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi chạy ra từ phòng ngủ. Cô tết hai bím tóc, nghiêng đầu hỏi: “Bạn ơi, ai tới nhà mình thế?”

Giang Khởi Mộ hoàn hồn đáp: “Không có ai cả. Mẹ, mẹ có muốn ăn kẹo không?”

Người phụ nữ vỗ tay nhảy cẫng lên vui sướиɠ: “Có chứ, có chứ, Huệ Huệ thích ăn kẹo nhất!”

Bên dãy nhà đối diện vang lên tiếng bước chân mơ hồ, Giang Khởi Mộ nhét vội mảnh giấy vào túi, xoay người trở vào phòng rồi đóng cửa lại.

Lâm Phi Ngư run rẩy chờ đến khi trời tối, thấy Giang Khởi Mộ không đem trả kẹo sữa Đại Bạch Thỏ lại, lúc này mới cong mắt ôm chăn yên tâm đi ngủ.

Bây giờ bọn họ đã là đồng phạm, như thế cô sẽ không phải lo Giang Khởi Mộ đi mách nữa.

Cô đúng là một đứa bé tinh ranh.

Đêm đó, Lý Lan Chi từ xưởng trở về rất muộn, mệt đến mức không còn sức tắm rửa. Lâm Hữu Thành vốn định nói với vợ chuyện đi Hải Nam, nhưng chưa kịp nói được mấy câu thì cô đã ngủ thϊếp đi.