“Chiếc bè tre nhỏ trôi giữa dòng sông, nước cuồn cuộn chảy về đông, ngôi sao đỏ lấp lánh, soi sáng con đi chiến đấu... đập tan thế giới cũ đầy tội ác...” [1]
Lâm Hữu Bân vừa bước đến cửa đã thấy Lâm Phi Ngư nằm trên chiếc chiếu tre trải dưới đất. Cô đung đưa hai bàn chân nhỏ xíu, vừa hát líu lo vừa cầm cuốn truyện tranh mê mải đọc, đến mức hắn tới cũng không hay biết.
Hắn cau mày quát: “Ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng, ra thể thống gì! Bố mẹ mày không dạy mày à?”
Vừa nghe thấy giọng “Lâm Có Bệnh”, Lâm Phi Ngư như bị tiêm thuốc kí©h thí©ɧ, bật dậy khỏi chiếu, ai ngờ tóc bị kẹt vào nan tre, kéo đau đến nhe răng trợn mắt.
Lâm Hữu Bân càng thấy chướng mắt, tự tiện bước vào hỏi: “Bố mày đâu?”
Lâm Phi Ngư xoa xoa da đầu còn tê rần: “Ở trong bếp ạ.”
Lâm Hữu Bân ngồi xuống ghế, ra lệnh: “Đi gọi bố mày ra đây.”
Lâm Phi Ngư len lén trợn mắt với hắn một cái, xỏ giày chạy vèo xuống lầu: “Bố ơi, chú nhỏ đáng ghét bên nhà bác đã tới rồi.”
Lâm Hữu Thành rót chè trứng gà hầm phù trúc [2] vào bình giữ nhiệt, lại đẩy qua một chén: “Uống đi, giờ không nóng nữa rồi. Nhưng sau này không được nói vậy nữa, biết chưa?”
Lâm Phi Ngư mắt sáng rỡ nhìn chén chè, ngoan ngoãn đáp: “Con biết, con chỉ nói trước mặt bố thôi.”
Lâm Hữu Thành bất lực mỉm cười, xách bình giữ nhiệt đi ra khỏi bếp.
Lâm Phi Ngư uống ba hớp là xong chén chè, múc một gáo nước trong lu súc miệng qua loa rồi hấp tấp chạy về nhà.
Cô phải quay lại chiến đấu, đập tan tên “Lâm Có Bệnh” xấu xa.
Lâm Hữu Thành bước vào phòng khách không thấy bóng Lâm Hữu Bân, bèn đi thẳng về phía phòng ngủ, quả nhiên thấy hắn đang đặt tay lên tủ quần áo định mở ra.
Nghe thấy động tĩnh phía sau, Lâm Hữu Bân lập tức rụt tay lại, quay đầu làm như không có chuyện gì: “Anh hai, anh về rồi. Vừa nãy em thấy có con nhện bò vào tủ, nên định mở ra đuổi nó đi.”
Lâm Hữu Thành nhìn hắn không cảm xúc: “Cậu đến đây làm gì?”
Lâm Hữu Bân quay lại phòng khách ngồi xuống ghế: “Anh hai, em sắp cưới vợ rồi. Bố mẹ muốn anh cùng em sang Hải Nam dạm hỏi.”
Hai năm trước, Lâm Hữu Bân từng muốn thế chỗ Lâm Hữu Thành vào dạy ở trường con em công nhân nhà máy đồ hộp, nhưng bị anh thẳng thừng từ chối. Dù bố mẹ có mắng chửi nặng nề, dọa sẽ đoạn tuyệt quan hệ với anh, Lâm Hữu Thành cũng không lay chuyển, từ đó cắt đứt lui tới nhà họ Lâm.
Không tìm được việc ở thành phố, cuối cùng Lâm Hữu Bân chỉ có thể xuống Hải Nam đi làm thanh niên trí thức.
Hai năm ở Hải Nam, hắn mang về hai thứ: một là bệnh hen suyễn do hít phải bụi trong lúc thu hoạch mùa vụ, hai là tình cảm của cô con gái bí thư công xã.
Lâm Hữu Bân có vẻ ngoài nho nhã tuấn tú, lại giỏi ăn nói, dỗ được cô gái kia đến mức sống chết đòi gả cho anh ta. Hơn nữa, hắn còn dỗ được ông bố vợ tương lai bằng lòng bỏ tiền cho hắn về Quảng Châu mua công việc, tất nhiên điều kiện là hai người phải đi đăng ký kết hôn trước.
Lâm Hữu Thành nói: “Việc cầu hôn lớn như vậy đương nhiên phải để cha mẹ chú đi cùng. Tôi chỉ là anh họ đi theo, bên nhà gái sẽ nghĩ các người không coi trọng họ.”
Lâm Hữu Bân cười nhăn nhở: “Anh hai, trước khi em đến đây thì mẹ đã dặn nếu anh không chịu thì bà sẽ tự mình qua cầu xin anh.”
“Các người... các người!”
Lâm Hữu Thành bật dậy, trừng mắt nhìn Lâm Hữu Bân, hai nắm tay siết chặt bên người.
Nghĩ tới cảnh lần trước mẹ ruột quỳ trước mặt mình, lòng anh dâng lên một nỗi bi thương nghẹn thở.
Anh lại nhớ đến lời Lý Lan Chi nói: có bốn cha mẹ còn không bằng không có ai. Đau đớn, thất vọng, phẫn nộ, tất cả cảm xúc tiêu cực ập lên như biển động cuồn cuộn.
Bọn họ còn muốn ép anh đến bao giờ mới chịu dừng lại?
Nhưng tất cả những cảm xúc ấy, chỉ trong khoảnh khắc nhìn thấy con gái, lại dần dần bị anh ép xuống. Lâm Hữu Thành lạnh giọng hỏi: “Bao giờ đi?”
Lâm Hữu Bân không lấy gì làm bất ngờ, đáp: “Ba ngày nữa có chuyến tàu thủy từ Quảng Châu đi Hải Nam, nếu anh không bận thì chúng ta đi chuyến này.”
Chú thích của tác giả:[1] Lời hát ở đoạn đầu trích từ ca khúc Hồng tinh chiếu ngã khứ chiến đấu, nhạc phim Hồng tinh lấp lánh công chiếu năm 1974.[2] Trứng gà hầm phù trúc: món chè truyền thống thuộc ẩm thực Quảng Đông.