Bà Lý Hảo xua tay, thở dài: “Con đừng an ủi mẹ, mẹ hiểu hơn ai hết. Nó trách mẹ năm đó bỏ nó lại cho cha nó, để nó chịu khổ với mẹ kế... Thôi, nhắc lại chuyện cũ làm gì. Sức khỏe Lan Chi sao rồi? Đứa nhỏ trong bụng có quấy không?”
Lâm Hữu Thành đáp: “Ba tháng đầu, cô ấy nôn dữ lắm, ăn gì cũng ói, đến mùi dầu mỡ cũng không chịu nổi. Qua ba tháng thì đỡ hơn, giờ cô ấy đã lên cân chút ít. Nhưng đứa nhỏ đúng là hay quấy, không ngoan bằng Phi Ngư hồi đó.”
“Có thai con trai với con gái khác nhau chứ. Với lại Phi Ngư là đứa bé biết thương người, từ trong bụng đã thế rồi.” Bà Lý Hảo khen cháu ngoại không ngớt, rồi hỏi tiếp: “Lần này con thuyết phục Lan Chi thế nào? Phi Ngư là do mẹ nuôi lớn, mẹ không muốn nó về chịu thiệt đâu.”
Lâm Hữu Thành ngập ngừng một chút rồi nói: “Tính Lan Chi có hơi cứng cỏi, nhưng bản chất cô ấy không xấu. Huống chi Phi Ngư là con ruột của cô ấy, mẹ cứ yên tâm.”
Yên tâm sao được? Gửi con đi năm sáu năm mà chưa về thăm lần nào, ai mà yên tâm cho nổi.
Trên gương mặt già nua của bà Lý Hảo tràn đầy nỗi lo. Bà mấp máy môi nhưng cuối cùng không nói gì, chỉ quay vào trong gọi Lâm Phi Ngư dậy.
Lúc này, Phi Ngư đang mơ thấy mình biến thành một con cá chép lớn bị bỏ vào chảo dầu. Nhiệt độ trong chảo càng lúc càng cao, cô giãy giụa muốn nhảy ra ngoài thì bị Đinh Dật Phi dùng muôi đè xuống, còn đậy nắp lại khiến cô không sao thoát được.
Đinh Dật Phi ỷ vào việc mình là con trai đội trưởng sản xuất nên ngày nào cũng kéo tóc cô, hoặc cười nhạo đầu cô to, lại còn đặt cho cô biệt danh “Cá Đầu To” [1], thật đáng ghét.
“Phi Ngư, dậy đi, tới giờ rồi.”
Lâm Phi Ngư mở đôi mắt còn ngái ngủ, ngẩn ngơ một lúc mới lấy lại tinh thần, mềm giọng gọi bà: “Bà ơi!”
Bà Lý Hảo mặc cho cô bộ quần áo mới mà Lâm Hữu Thành mua về, lại lấy lược chải tóc cho cô, vừa chải vừa dặn dò: “Về nhà rồi phải ngoan, nghe lời người lớn, siêng năng chịu khó giúp người lớn làm việc, nghe chưa?”
Lâm Phi Ngư gật đầu ngoan ngoãn: “Con biết rồi ạ!”
Bà Lý Hảo lại nói: “Mẹ con đang mang em trai, con phải cẩn thận, tuyệt đối đừng va vào bụng mẹ nhé.”
Lâm Phi Ngư nghiêng đầu hỏi: “Bà ơi, mẹ có thích con không?”
Từ khi cô hiểu chuyện, bọn trẻ trong làng đều trêu cô là đứa bị bố mẹ bỏ rơi, bị vứt về Quảng Tây. Từ đó đến giờ, bố cô chỉ về thăm ba lần, còn mẹ thì chưa lần nào đến đây.
Thế nên ấn tượng của cô về mẹ chỉ đến từ bức ảnh đen trắng đã bị xem đến mòn, thậm chí sờ đến bóng loáng. Trong ảnh, mẹ có đôi mắt dài hẹp, sống mũi thấp, còn mắt cô tròn to, mũi cao thẳng. Nhưng bà lúc nào cũng quả quyết rằng cô giống mẹ như đúc.
Bà còn bảo rằng bố mẹ gửi cô về nông thôn là vì muốn tốt cho cô, bởi Chủ tịch đã nói, nông thôn là nơi có triển vọng lớn. Cô rất thích Chủ tịch, nhưng lại nghĩ lời bà nói chỉ để dỗ dành mình.
Chú thích của người dịch:[1] Nguyên tác là 大头鱼, dịch Hán Việt là “Đại Đầu Ngư”.