Chương 19

Vào dịp Tết năm 1974, khi sắp lên tám, Lâm Phi Ngư lần đầu hiểu thế nào là vui quá hóa buồn.

Từ xưa đến nay, “lửa cháy cửa thành, vạ lây cá dưới ao”, mà lần này người bị vạ lây chính là Tô Chí Khiêm, cậu bé luôn gương mẫu cả về học tập lẫn phẩm hạnh.

Tối hôm đó, Tô Chí Khiêm thấy mẹ chạy từ bếp công cộng về nhà khóc lóc, cậu vội vàng chạy tới hỏi han, ai ngờ lại bị mắng cho một trận tơi bời. Hôm sau, chỉ vì lúc quét nhà làm cái chổi quệt qua mu bàn chân mẹ, cậu lại bị chỉ thẳng mặt mắng tiếp.

Bà nội Tô thấy vậy không chịu nổi, lên tiếng bảo con dâu đừng thiên vị quá, kẻo làm con cái lạnh lòng. Lúc đấy, Lưu Tú Nghiên mới bớt lại, nhưng sắc mặt vẫn cau có, đến cả Tô Chí Huy cũng không dám chọc vào.

Thường Mỹ làm việc nhanh nhẹn chẳng kém cái miệng, chưa đầy hai ngày, chuyện mai mối của Thường Minh Tùng lại tan thành mây khói.

Tất nhiên, người đi gây chuyện không phải hai chị em Thường Mỹ, Thường Hoan. Vai trò của họ chỉ là đưa tin.

Những việc “xông pha trận tiền” như thế, đương nhiên phải do kẻ gây rối số một của khu tập thể Thường Bản Hoa, cô của hai đứa, và bà ngoại A Phân của chúng đảm nhiệm.

Ngày thường Thường Bản Hoa và A Phân chẳng ưa gì nhau, nhưng hai người có chung một mục tiêu: tuyệt đối không để Thường Minh Tùng tái hôn, bằng không sẽ ảnh hưởng đến lợi ích mà họ bòn rút từ anh.

Vì thế cứ đến lúc này là họ lại rất đoàn kết. Tối ba mươi Tết, hai người kéo theo bốn đứa nhỏ xông thẳng tới nhà đối tượng xem mắt của Thường Minh Tùng, lấy danh nghĩa “giúp Minh Tùng xem mắt”.

Chuyện hôn sự còn chưa chắc thành mà đã vác cả đoàn sang, lại chọn đúng dịp Tết, ai lại làm thế. Chưa kể một người làm mặt ác, một người làm mặt hiền, ép người ta đến mức mặt đỏ bừng vì tức. Mất mặt hơn nữa là họ còn dắt theo bốn đứa nhỏ, rõ ràng là muốn tranh thủ ngày Tết sang vòi tiền mừng tuổi, trong khi chính họ thì một xu cũng không bỏ ra.

Sau khi họ đi, cô gái kia tức đến mức ngay đêm giao thừa ném vỡ một cái bát, còn buông lời độc: dù đàn ông trên đời này có chết hết, cô ta cũng không thèm lấy Thường Minh Tùng!

Vợ của lãnh đạo nhà máy kính cũng nghe chuyện, giận đến ngửa người. Bà vốn thấy Thường Minh Tùng không hút thuốc, không uống rượu, tuy có phần quê mùa nhưng cũng là người thật thà, ai ngờ họ hàng của anh lại kỳ cục đến thế. Bà không buồn giữ thể diện cho ai, lập tức tung hết mọi chuyện ra.

Trong chốc lát, chuyện nhà họ Thường trở thành đề tài bàn tán sau bữa cơm ở cả khu tập thể.

Chuyện này vốn không liên quan đến nhà họ Tô, nhưng Tô Chí Khiêm lại phát hiện, từ sau hôm đó tâm trạng của mẹ mình đột nhiên tốt hẳn lên.

Trong thời gian này, không khí Tết vẫn còn rộn ràng khắp khu: làm bánh tổ, dán câu đối, ăn cơm tất niên, đốt pháo, khắp nơi tràn ngập cảnh vui tươi, náo nức, chan hòa.

Ngoài những việc đó, người Quảng Châu khi tiễn năm cũ đón năm mới còn có một việc rất quan trọng: đi chợ hoa.

Tháng Giêng năm 1973, chính quyền thành phố Quảng Châu khôi phục truyền thống chợ hoa Tết, đồng thời quy hoạch địa điểm tổ chức ở năm quận, trong đó có một quận ở ngoại thành.

Chưa tới nơi đã ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng trong gió. Lâm Phi Ngư chưa bao giờ thấy nhiều hoa như vậy: trắng như cùi vải, vàng như lòng đỏ trứng, đỏ như dưa hấu, rực rỡ muôn màu, đẹp đến ngẩn ngơ.

Ngoài hoa còn có triển lãm thư họa, trưng bày đủ loại tác phẩm chào xuân của các họa sĩ, nhà thư pháp. Chợ hoa đông nghịt người, trẻ con chơi đùa nô giỡn, người lớn cười nói rộn rã, ai cũng khen ngợi chính sách khôi phục chợ hoa của chính quyền Quảng Châu.

Vì hoa đẹp quá, hàng xóm ở dãy số 18 đều mua về hai chậu hoa “may mắn” để trong nhà.

Đêm giao thừa, Lâm Phi Ngư được ba mẹ lì xì. Mẹ cho năm xu, bố cho hẳn năm hào, cô vui sướиɠ chẳng khác nào con chuột con vừa trộm được lọ dầu.

Mùng Một Tết, cô theo bố mẹ sang nhà ông bà nội. Kỳ lạ là cô thấy bố chẳng giống họ chút nào, ngược lại cô út thì in nguyên khuôn mặt vuông chữ điền của ông nội và đôi mắt xếch tam giác của bà nội, nhìn ba người mới giống một gia đình.

Bà nội dúi cho cô một bao lì xì, rồi bảo ra ngoài chơi. Đến khi từ nhà ông bà nội đi ra, cô thấy sắc mặt bố mẹ đều chẳng mấy vui vẻ.

Sau đó, họ lại xách theo bao lớn bao nhỏ sang nhà ông chú, em trai của ông nội. Lại càng kỳ lạ, lần này cô thấy bố lại giống bà thím, còn chú út thì giống bố như cùng một khuôn đúc ra. Khi từ nhà ông chú bước ra, sắc mặt bố mẹ cô lại càng tệ hơn.

Về đến nhà, Lâm Hữu Thành móc trong túi ra một hào, đưa cho Lâm Phi Ngư rồi bảo cô ra ngoài chơi với lũ bạn.