Chương 18

Đúng lúc Lâm Phi Ngư đang phân vân có nên kể cho “bạn ngồi bô” biết chuyện hay không thì Thường Hoan hầm hầm chạy tới.

“Cái thằng mập chết tiệt Tiền Quảng An! Lần sau không có người lớn ở đây, tớ nhất định phải đánh chết nó!”

Lâm Phi Ngư lo lắng: “Sao vậy, nó bắt nạt cậu à?”

Thường Hoan đầy vẻ sầu não: “Lúc nãy tớ đang ngồi xổm dưới đất thì nó bước ngang qua đầu tớ. Sau này chắc chắc tớ không cao lên được nữa!”

Lâm Phi Ngư ngơ ngác: “Sao lại không cao lên được?”

Thường Hoan trừng mắt nhìn cô, vẻ ghét bỏ vì cô chẳng biết gì: “Cậu chưa từng nghe à, nếu bị người ta bước qua đầu thì mình sẽ không cao lên được. Còn chui qua quần áo đang phơi cũng thế, sẽ không lớn nổi.”

Lâm Phi Ngư thật sự chưa từng nghe chuyện này, nhưng giờ cũng thấy lo.

Dù không ai bước qua đầu mình, nhưng hồi ở quê giúp bà phơi đồ, cô đã không ít lần chui dưới quần áo phơi trên dây. Sau này liệu có phải cũng không cao được không?

Thường Hoan càng tức, nghiến răng nghiến lợi: “Sau này nếu tớ thật sự không cao lên được, tớ sẽ gả cho Tiền Quảng An, để nó phải lấy vợ lùn, rồi sinh ra một đống con lùn!”

Đúng là kiểu trả thù lưỡng bại câu thương.

Lâm Phi Ngư thấy cách làm này có gì đó sai sai, nhưng lại không biết sai ở chỗ nào.

Ý nghĩ của Thường Hoan nhanh chóng chuyển sang chuyện khác: “Nhà cậu làm bánh quai vạc xong chưa?”

Lâm Phi Ngư lắc đầu: “Chưa xong.”

Thường Hoan bực bội: “Chưa làm xong mà cậu chạy ra đây làm gì?”

Mỗi năm đến mùa làm bánh chiên, bọn trẻ bình thường phải đi ngủ sớm đều ráng thức, canh bên ngoài các căn bếp để chờ mẻ bánh đầu tiên ra lò, rồi chạy đi báo cho lũ bạn khác, kéo nhau tới xin ăn, gọi là “phe duỗi tay”. Hôm nay Lâm Phi Ngư được phân công canh ở bếp số ba.

Lâm Phi Ngư không để tâm đến thái độ của Thường Hoan, giờ cô chỉ thấy Thường Hoan thật đáng thương: sắp có mẹ kế, còn lo mình sẽ lùn, tệ nhất là sau này phải gả cho Tiền Quảng An rồi sinh ra cả bầy con lùn.

Nghĩ đến đây, cô không kìm được liền kể hết chuyện vừa nghe trong bếp.

Thường Hoan lập tức bị tin tức này làm cho choáng váng. Cô trợn tròn mắt: “Cậu nói là cái bà có mũi như cái móc đó muốn làm mẹ tớ á?”

Thường Mỹ bất ngờ nhảy xuống từ sau một thân cây thấp, dọa cho Lâm Phi Ngư và Thường Hoan giật nảy mình: “Những gì em vừa nói đều là thật à?”

Ánh mắt trừng trừng của Thường Mỹ như muốn ăn tươi nuốt sống, Lâm Phi Ngư ngoan ngoãn gật đầu.

Thường Hoan nhảy dựng lên như châu chấu: “Chị, em không muốn bà ta làm mẹ của bọn mình! Hải Yến từ khi có mẹ kế thì sống rất khổ, mẹ kế đều là gian thương!”

Chỉ trong những lúc thế này Thường Hoan mới gọi Thường Mỹ là chị. Còn người mà cô nhắc đến là Hải Yến sống ở dãy số 6. Từ ngày có mẹ kế, cô ấy không chỉ thường xuyên ăn không đủ no, mà còn phải làm rất nhiều việc. Như chuyện xếp hàng mua đồ Tết vừa rồi, suốt nửa tháng đều do một mình Hải Yến đi, còn con của mẹ kế thì chỉ nằm nhà ngủ khò.

Từ xưa đến nay, có mẹ kế thì ắt có cha dượng. Bố Hải Yến không hề đứng về phía con gái, để cô ấy sống còn khổ hơn cả trẻ mồ côi. Vì thế, lũ trẻ trong khu hễ nghe đến hai chữ “mẹ kế” thì lập tức gắn nó với “người xấu”.

Thường Mỹ cau mày suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ngày mai em nghe lời chị, đi một chuyến sang nhà bà ngoại. Còn chị sẽ nói chuyện với cô. Chúng ta chia việc mà làm.”

Thường Hoan giơ tay chào theo kiểu quân đội: “Tuân lệnh, Tư lệnh!”

Lâm Phi Ngư cũng lập tức nhập vai: “Tư lệnh, vậy còn em thì sao?”

Thường Mỹ liếc cô một cái: “Lần này em làm rất tốt. Sau này phần bánh quai vạc của chị và Thường Hoan sẽ cho em.”

Câu này khiến Thường Hoan suýt nữa muốn tạo phản, nhưng cuối cùng vẫn bị Thường Mỹ dùng vũ lực trấn áp.

Lâm Phi Ngư vô cùng sung sướиɠ, không ngờ mách chuyện mà được lợi như vậy. Bánh quai vạc mới chiên giòn tan, thơm nức, tối đó cô ăn liền ba cái, kết quả... sáng hôm sau trên môi nổi hai cái mụn nước, uống nước còn thấy đau chứ đừng nói đến ăn kẹo Tết ngon lành.