Chương 16

Lâm Phi Ngư nhạy bén bắt gặp trong mắt Giang Khởi Mộ thoáng hiện một tia chán ghét, điều này khiến cô thấy không phục, tiếp tục ra sức giới thiệu: “Nó tên là Tiểu Bạch, nó rất thần kỳ đó, không cần ăn cũng có thể...”

Cô còn chưa nói xong thì đã bị Giang Khởi Mộ cắt ngang. Cậu nhìn cô nói: “Không phải là không cần ăn. Nó sống được là vì nó ăn chất thải của con rùa kia, nói thẳng ra là ăn phân.”

Lâm Phi Ngư: “...”

Cả lớp sững sờ, hóa ra “thần rùa” Tiểu Bạch lại sống nhờ ăn phân?

Vậy thì vừa rồi bọn họ tranh nhau sờ tới sờ lui chẳng phải là đã chạm vào một con “rùa phân” sao?

Chỉ trong chốc lát, thần rùa Tiểu Bạch rớt từ bệ thờ xuống, từ thần rùa biến thành con rùa dơ bẩn chẳng ai buồn ngó ngàng. Đúng là một cuộc đời lên voi xuống chó, kỳ diệu thật sự.

Lâm Phi Ngư cắn môi, cố ép nước mắt trở lại, trong lòng âm thầm thề rằng sau này mà còn chủ động nói chuyện với Giang Khởi Mộ thì cô là chó con.

Khi rùa Tiểu Bạch rớt đài, Lâm Phi Ngư cũng trở về tình trạng không ai thèm để ý. Nhưng Lâm Hữu Thành lại là một người bố kỳ diệu.

Anh rất giỏi “chơi giấy”, có thể biến giấy thành vô số trò chơi như ếch con thổi hơi, phi tiêu, thuyền giấy, máy bay giấy...

Mấy cậu con trai thích cầm súng giấy làm động tác “pằng pằng” thật ngầu, còn mấy cô bé thì mỗi người cầm một cái giấy gấp hoa. Lật một mặt thành chiếc đèn l*иg nhỏ, lật lại thành một bông hoa, lắc thêm vài cái lại biến đổi hình dạng... Thậm chí còn có cả máy ảnh giấy, miệng kêu “tách”, tay kéo một cái, trong máy ảnh giấy sẽ bật ra một bức hình vẽ tay. Bố vẽ cho Lâm Phi Ngư thành công chúa nhỏ, còn Lâm Phi Ngư thì vẽ Tô Chí Huy thành một cục phân.

Những món đồ chơi bằng giấy này nhanh chóng lan khắp trường học, Lâm Phi Ngư nhờ đó trở thành bạn học được yêu thích nhất, ai cũng tranh nhau muốn làm bạn với cô.

Đến cả Thường Hoan cũng khôi phục quan hệ “bạn ngồi bô” thân thiết với cô.

Nhà máy đồ hộp cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ sản xuất lớn theo mùa vụ trái cây. Ngay trước dịp Quốc khánh, nhà máy tổ chức đại hội biểu dương.

Những năm trước, Lý Lan Chi chỉ được bình chọn là “lao động tích cực”, cách danh hiệu “lao động tiên tiến” một khoảng. Năm nay, cuối cùng cô cũng như ý, được bầu chọn là “Lao động tiên tiến của Nhà máy Đồ hộp”. Ngoài bằng khen và 15 đồng tiền thưởng, còn có thêm mười lon hoa quả, mười lon thịt hộp, và một hộp bánh trung thu Đào Đào Cư [1].

Tiền thưởng và mấy thứ kia thực ra chỉ là chuyện nhỏ, ý nghĩa lớn nhất của lần khen thưởng này là Lý Lan Chi lại tiến thêm một bước gần hơn đến danh hiệu công nhân bậc cao. Cứ theo tốc độ này, rất có khả năng cô sẽ thăng lên bậc cao trước tuổi ba mươi.

Thời gian này tâm trạng Lý Lan Chi rất tốt, ngay trên bàn ăn cô còn chủ động gắp khổ qua cho Lâm Phi Ngư.

Mùi tương tàu xì đậm đà, vừa ngọt vừa thơm, chỉ cần cho một chút thôi cũng đủ làm món ăn hấp dẫn. Khí hậu Quảng Châu ẩm nóng, khổ qua có tác dụng thanh nhiệt giải hỏa, vì thế trên bàn ăn của người Quảng Châu thường xuyên có món này. Nhưng hầu hết trẻ con đều không thích ăn khổ qua.

Lâm Phi Ngư cũng không ngoại lệ, nhưng đây là lần đầu tiên mẹ gắp thức ăn cho cô, gương mặt cô lộ rõ vẻ ngạc nhiên lẫn vui mừng: “Cảm ơn mẹ!”

Nói xong, cô cố nuốt khổ qua xuống bụng. Kỳ lạ thay, khổ qua mẹ gắp lại chẳng thấy đắng chút nào.

Lâm Hữu Thành ngồi bên nhìn hai mẹ con, trên môi nở nụ cười.

Đến ngày diễn ra đại hội biểu dương, từng người được xướng tên lần lượt bước lên sân khấu nhận thưởng. Bên cạnh sự kiện tuyên dương trao thưởng còn có cuộc thi kéo co và biểu diễn văn nghệ.

Các phân xưởng chia đội thi kéo co, người lớn thi, bọn trẻ thì đứng bên hò hét cổ vũ. Để mẹ thắng, Lâm Phi Ngư gào đến suýt khản cả giọng.

Sau cuộc thi kéo co là hợp xướng. Tiếng nhạc vang lên, Lâm Phi Ngư thấy mẹ mặc chiếc váy trắng đứng ngay giữa hàng ngũ, mái tóc dài bay bay, đôi môi đỏ rực. Mẹ cô thật sự rất đẹp, như một nàng tiên bước ra từ tranh vẽ.

Điều làm Lâm Phi Ngư bất ngờ nhất là Giang Khởi Mộ cũng lên sân khấu biểu diễn. Cậu kéo đàn accordion, lần lượt chơi hai bản: một bản “Núi Kim Sơn ở Bắc Kinh”, bản còn lại là “Kachiusa”.

Cửa sổ đối diện thường vang lên tiếng đàn, nhưng đây là lần đầu tiên Lâm Phi Ngư tận mắt thấy dáng vẻ Giang Khởi Mộ chơi accordion. Ánh nắng đầu thu phủ xuống người cậu, vẽ nên viền sáng óng ánh, những tia sáng lấp lánh nhảy nhót trên mái tóc cậu.

Tiếng đàn uyển chuyển, trầm bổng. Lâm Phi Ngư lần đầu nghe bản “Kachiusa”, cô không hiểu bài hát nói gì, nhưng cảm nhận rõ ràng trong giai điệu ấy ẩn chứa một nỗi buồn không thể gọi tên, giống như mùi chân giò bị cháy khét, khiến người ta chua xót đến nao lòng.

Gió lướt qua tai, Lâm Phi Ngư chăm chú nhìn người trên sân khấu, như bị hút mất hồn mất vía. Cô thấy Giang Khởi Mộ trong khoảnh khắc chơi đàn còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời.

Chú thích của tác giả:

[1] Đào Đào Cư: Thương hiệu lâu đời của Trung Quốc, thành lập vào năm Quang Tự thứ sáu (1880), đến nay đã có hơn 140 năm lịch sử, là một trong những trà lâu nổi tiếng ở Quảng Châu. Từng bị đổi tên thành “Đông Phong Lâu”, đến năm 1973 mới khôi phục lại tên cũ.