Chương 15

Vĩ tuyến “38” chứa chan nhiều hy vọng của Lâm Phi Ngư hoàn toàn không có tác dụng. Cô cũng bị cô lập như ba cái gai kia.

“Mẹ tớ nói người nhà quê rất mất vệ sinh. Cậu nhìn mặt với tay nó đen sì, biết đâu trên đầu còn có chấy.”

“Có chấy á? Khϊếp quá, mẹ tớ nói nếu tớ lại mang chấy về nhà thì sẽ cạo trọc đầu tớ luôn.”

“Chúng mình mau tránh xa nó ra.”

Lâm Hữu Thành lo con gái ngày đầu đi học không quen, nên tranh thủ giờ ra chơi sang xem. Từ xa, anh đã thấy một đám trẻ con đang vui vẻ nô đùa ngoài sân: đứa thì nằm rạp xuống đất bắn bi, đứa thì tụm ba tụm năm nhảy dây, đá cầu. Chỉ có Lâm Phi Ngư đứng lẻ loi một mình trên hành lang.

Nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống khuôn mặt cô, lộ rõ ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn tủi thân.

Vài hôm sau, Lâm Hữu Thành không biết từ đâu mang về hai con rùa nhỏ, chỉ to bằng đồng năm xu, khiến Lâm Phi Ngư vui mừng khôn xiết. Cô coi chúng như thú cưng, còn bỏ vào lọ thủy tinh dùng đựng hoa quả để mang đến trường.

Cả lớp vừa thấy rùa bé xíu liền ùa lại vây quanh, xôn xao hỏi:

“Rùa nhỏ thế! Nhìn giống đồ chơi quá. Phi Ngư, cậu cho chúng ăn gì vậy?”

“Bố tớ nói rùa là động vật ăn tạp, côn trùng, cá tôm nhỏ, lá non hay hạt cỏ đều ăn được.”

“Phi Ngư, cậu đặt tên cho chúng chưa?”

“Rồi, con có mai xanh hơn thì gọi là Tiểu Lục, con đen hơn thì gọi là Tiểu Bạch.”

Nghe xong, cả lớp ồn ào hơn nữa, ai cũng thắc mắc sao con mai đen lại gọi là Tiểu Bạch.

Lần đầu tiên được nhiều người chú ý như vậy, Lâm Phi Ngư nuốt nước bọt rồi nói: “Vì tớ muốn đặt một cái tên thật khác biệt, nghe là thấy đặc biệt ngay. Với lại Tiểu Bạch rất kỳ diệu, nó không cần ăn gì cả.”

Cả lớp kinh ngạc: “Không ăn thì không chết sao?”

Lâm Phi Ngư lắc đầu, vẻ mặt càng lúc càng tự tin: “Tiểu Lục dữ lắm, hễ có đồ ăn là giành hết. Tiểu Bạch nhỏ hơn, tranh không lại, ngay cả khi tớ cho nó ăn riêng thì nó cũng không dám ăn. Lúc đầu tớ cũng lo nó sẽ chết, nhưng giờ cậu nhìn xem, nó vẫn sống tốt, nên tớ thấy nó rất thần kỳ.”

Bọn trẻ cũng thấy Tiểu Bạch quả thật đặc biệt, chỉ trong chốc lát nó từ một con rùa bình thường trở thành “thần rùa”. Ai cũng tranh nhau sờ Tiểu Bạch, còn hỏi Lâm Phi Ngư sau này có thể đến nhà cô để xem rùa không.

Lâm Phi Ngư mỉm cười gật đầu.

Chuông vào lớp vang lên, bọn trẻ luyến tiếc trở về chỗ ngồi. Tiền Quảng An thấy vậy liền thò tay định giật lấy cái lọ.

Lâm Phi Ngư né sang một bên: “Cậu làm gì?”

Tiền Quảng An ra lệnh: “Đưa rùa của cậu cho tớ!”

Lâm Phi Ngư trừng mắt: “Không đưa, nếu cậu dám giành rùa của tớ, tớ sẽ mách cô giáo!”

Ai ngờ Tiền Quảng An không hề sợ hãi: “Cô giáo là họ hàng nhà tớ, cô sẽ không mắng tớ đâu.”

Hèn gì dám ngang ngược như vậy, thì ra có chỗ dựa.

Thấy cậu ta lại sắp giơ tay cướp rùa, Lâm Phi Ngư liền đánh bừa: “Nếu cậu dám giành rùa của tớ, tớ sẽ nói với cả lớp là miệng cậu rất hôi!”

Lời vừa dứt, Tiền Quảng An trợn tròn mắt, theo bản năng đưa tay che miệng.

Hôm đó bị Giang Khởi Mộ mắng khóc, chạy về nhà, cậu ta điên cuồng đánh răng, suýt nữa chà đến tóe máu. Bà nội thương quá nên vừa dỗ vừa lừa đưa đi khám nha khoa. Bác sĩ nói răng miệng không vấn đề, cũng không có mùi, nhưng Tiền Quảng An vẫn bán tín bán nghi. Giờ nghe Lâm Phi Ngư nói vậy, mối nghi ngờ lại ùa về.

Cậu ta, Tiền Quảng An, đúng là một đứa bé miệng hôi!

Tiền Quảng An sắp khóc đến nơi.

Lâm Phi Ngư không chỉ cảm nhận được ánh mắt nóng rát của cậu ta, mà còn thấy có thêm hai luồng ánh mắt từ phía sau đâm tới.

Cô quay đầu, quả nhiên đối diện với đôi mắt đen thẳm của Giang Khởi Mộ. Dù đã chuẩn bị tinh thần, cô vẫn giật mình.

Vừa rồi vội ngăn Tiền Quảng An, cô hoàn toàn quên mất Giang Khởi Mộ cũng nghe thấy, thế là chẳng khác nào lộ chuyện hôm ấy mình cũng có mặt tại đó.

Đến nước này, cô chỉ còn cách...

Lâm Phi Ngư đưa lọ rùa ra, giọng nhỏ nhẹ xen chút lấy lòng: “Cậu có muốn chơi rùa không?”

Câu nói đó khiến hai đứa vừa bị từ chối là Tiền Quảng An và Tô Chí Huy đồng thời trợn mắt mắt, mặt mày bất bình.

Giang Khởi Mộ hơi khựng lại, dường như không ngờ Lâm Phi Ngư lại mời mình. Hàng mi dài rũ xuống, ánh mắt cậu rơi về phía Tiểu Bạch, con rùa được cả lớp gọi là “thần rùa”, rồi chậm rãi thốt ra hai chữ: “Không cần!”

Không khí lặng đi vài giây.